Chương 71: Buổi Tối Yên Tĩnh

218 8 0
                                          

Buổi tối trước khi ngủ, Cố Hải hỏi Bạch Lạc Nhân," Vì sao chú không cùng chung vốn mở tiệm với thím Trâu?"

"Tại sao muốn cùng chung vốn mở tiệm với thím Trâu hả?" Bạch Lạc Nhân hỏi ngược lại.

"Cậu nghĩ một chút xem, đó là một chỗ quá đẹp, lại miễn tiền thuê nhà, không cần nộp thuế, lại có nhân viên phục vụ, chỉ việc buôn bán kiếm thiền thôi mà! Một mình thím thì bận bịu, nếu như chú đến hỗ trợ, chẳng khác nào cửa hàng hai chủ, dù sao thì so với việc chú ở ngoài vùng vẫy kiếm tiền thì cũng nhẹ nhàng hơn nữa."

Bạch Lạc Nhân thở dài,"Cậu nghĩ cũng rất đúng, chắc tại ba tôi không thích đó."

"Vì sao?" Cố Hải không hiểu.

Bạch Lạc Nhân liếc mắt nhìn Cố Hải, ý bảo cậu ta kề sát tai vào đây.

Cố Hải lại rất vui sướng, suýt chút nữa đem toàn bộ thân thể dính vào người cậu, Bạch Lạc Nhân đem chăn chùm lên, che lại đầu hai người. Đầu kề đầu, chân kề chân, núp ở dưới một ổ chăn rất nhỏ, nhỏ nhẹ nói, lặng lẽ nhìn nhau.

"Cái gì?" Cố Hải sửng sốt một chút,"Không phải Thím Trâu đã goá chồng hả?"

"Thím có chồng, đang ở bên ngoài làm việc."

Hơi thở ấm áp của Bạch Lạc Nhân phả vào khuôn mặt Cố Hải, hun cho cả nửa người Cố Hải đều nóng lên.

"Ý của cậu là, bọn họ sợ bị nói xấu?"

Bạch Lạc Nhân chần chừ một chút, bả vai sụp xuống.

"Tôi luôn cảm thấy thím Trâu đang gạt ba tôi, tôi nghĩ thím và chồng đã ly hôn từ lâu rồi. Cậu suy nghĩ một chút, thím đã ở đây nhiều năm như vậy rồi, ngày lễ ngày tết chồng thím ấy cũng không về, liệu có bình thường không?"

Cố Hải nhìn thấy dáng vẻ Bạch Lạc Nhân tỏ ra thông minh, quả muốn nhéo cái tai nhỏ của cậu.

"Cậu có nghe thấy tôi nói gì không đấy hả?" Bạch Lạc Nhân đánh một cái lên bụng Cố Hải.

Cố Hải nắm lấy tay của Bạch Lạc Nhân, cười nói,"Có nghe, không phải cậu nghĩ thím Trâu goá chồng hay sao?"

"Đúng vậy, nhưng dù sao thì ba tôi cũng không đồng ý."

"Tôi cảm thấy trong lòng chú rõ ràng cũng hiểu như vậy."

Cố Hải vừa nói vừa dùng ngón tay thô ráp gảy lòng bàn tay Bạch Lạc Nhân, kẽ ngón tay.....chỉ tay, từng sợi vân tay, đều dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua, nhìn như thờ ơ, lại lại mang ý đùa giỡn. Tất cả thần kinh nhạy cảm trong lòng bàn tay Bạch Lạc Nhân đều được kích hoạt, làm cho tay cậu ngứa ngáy tê dại, cậu muốn mở miệng mắng Cố Hải một câu, nhưng Cố Hải đột nhiên lại dừng động tác, nhưng lại siết chặt tay cậu.

"Ba cậu thân thiết với người phụ nữ khác thế này, trong lòng cậu cảm thấy không vui hay sao?"

"Không hề, tôi vẫn luôn khuyên ba tôi cưới thím Trâu về." Giọng Bạch Lạc Nhân rất lạnh,"Từ hổi tôi hiểu chuyện, ba tôi vẫn luôn một mình ngủ, tôi cũng không thể bắt để ông ấy như thế cả đời được?"

"Cậu không muốn cho ba mẹ cậu tái hợp hả?"

"Không bao giờ." Bạch Lạc Nhân rất chắc chắc,"Là thím Trâu còn hơn, tôi cũng không muốn để cho ba tôi chịu khổ nữa"

Cố Hải nghe nói như thế, tâm tình có chút phức tạp.

Bạch Lạc Nhân tiếp tục ở bên cạnh nói,"Kỳ thực ba tôi không cùng chung vốn mở tiệm với thím, cũng không phải hoàn toàn là sợ người khác nói xấu. Cậu ngẫm lại mà xem, bây giờ cái quán ấy là của thím Trâu, rõ ràng ba tôi làm sao có thể vác mặt qua mà cắm một chân vào được. Chúng ta đều là đàn ông, cũng đều có thể hiểu được cảm giác này, nếu như đổi thành người khác thì có thể đùa giỡn, nhưng với thím Trâu, khẳng định không thể nào."

"Cũng đúng." Cố Hải như đang ngẫm nghĩ.

Trong chăn rơi vào khoảng yên lặng, Bạch Lạc Nhân đem chăn xốc lên, hít từng ngụm không khí bên ngoài.

Cố Hải nhìn lồng ngực phập phồng theo quy luật của Bạch Lạc Nhân, và dáng vẻ nhắm mắt hít sâu của cậu, trái tim lại bắt đầu bất quy tắc đập loạn. Bạch Lạc Nhân hơi mở đôi môi, mang theo một chút cứng rắn lại đầy mị hoặc. Cố Hải biết, môi đàn ông không mềm như môi của một cô gái, nhưng Cố Hải lại có cảm giác muốn hôn lên đôi môi đó.

Cậu ta biết trái tim mình càng ngày càng bóp méo, thế nhưng cậu ta không muốn uốn nắn nó trở về như ban đầu, cậu cũng biết rõ bản thân mình không hề có cảm giác như vậy với người đàn ông khác, chỉ riêng có mỗi mình Bạch Lạc Nhân là vậy. Có lẽ vì quá yêu thích, quá mến mộ, quá quan tâm, làm cho quả bóng tình bạn càng ngày càng lớn, cuối cùng thì lăn ra khỏi đường biên giới đó, lăn ra khỏi tầm nhìn của Cố Hải, nhưng cậu lại không muốn tìm về, cậu tình nguyện hưởng thụ niềm hạnh phúc thấp thỏm lo lắng lại có chút phóng túng.

Ban đêm, gió nổi lên, Cố Hải đứng dậy đóng cửa sổ buồng lại.

Vừa mới nằm lại lên giường, Bạch Lạc Nhân đột nhiên xoay người nhích lại gần, đầu tìm kiếm nơi mềm mại nhất mà tựa vào, cuối cùng dừng ở hõm vai Cố Hải, gương mặt ấm áp kề vào trên ngực Cố Hải, tóc thoải mái chọc vào xung quanh cổ của Cố Hải, cánh tay nhẹ nhàng vòng qua, thoải mái mà ôm lên bụng Cố Hải, vẻ mặt rất là dễ chịu.

Cố Hải có chút bất ngờ không kịp đề phòng, cái cánh tay bị đè nặng cũng không muốn rút ra, rất sợ khẽ động một chút, Bạch Lạc Nhân sẽ lật mình trở lại. Mãi đến khi Bạch Lạc Nhân hô hấp đều đều, bắp thịt căng cứng của Cố Hải mới được thả lỏng, cậu rũ mi xuống nhìn người đang nằm trong ngực, nhẹ tay xoa xoa khuôn mặt Bạch Lạc Nhân, giống như là đang chạm vào một bảo bối quý hiếm, cẩn thận đến cực hạn.

Sau đó nhắm mắt lại, lẳng lặng đợi một giấc mơ đẹp đến.......

...........

[End chương 71]

Vote đi ạ vote đi nào ~~!!!

Thượng Ẩn (Quyển 1): Rung Động Thanh XuânNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ