Vệ Sĩ vs Tiểu Thư - truyện les.baba

4.8K 16 5

cre: asianlabrys.com

Author: Money

= = = = 

-Alô,đội trưởng hả?.....Dạ...dạ...dạ....Vâng em biết rôì 

Tắt điện thoại Gia Lâm tiến tới bàn của tụi bạn rồi noí: 

-Thôi tao về trước nha.Tụi bây ở lại vui vẻ nha 

-Sao về sớm vậy hả? 

-Ngày mai tao có việc rôì.Nhiệm vụ mới. 

Nói rồi Gia Lâm tiến thẳng ra phía cửa bỏ lại sụ nuối tiếc của bạn bè.Hừ...Tú Linh th? dài nhìn theo Gia Lâm rồi noí: 

-Một lần nữa...lại một lần nữa nó bỏ tụi mình lại.Nó khác xua quá nga? xua ba mẹ nó có gào nó cũng ko chịu về vậy mà bây giờ....Đúng là đứa trọng việc khinh bạn 

Thôi mày uống đi đừng nói nữa.Tao kêu tu? bay đến đây để ca ca? lương hả? 

-Đúng rồi -Thảo Quyên quàng cổ Minh Cầm ủng hộ 

Cả bọn gật đầu đồng ý...Gia Lâm lững thững bước ra khỏi quán bar,con đường với hai hàng cây cao hôm nay thật vắng vẻ cũng giống như tâm trạng của Gia Lâm-một sự trống trải đến vắng lặng.Đi trạm xe buýt Gia Lâm ngồi xuống ghế một cách uể oải,mỗi lần nhu vậy Gia Lâm la? nh? đến ba nếu có ba ở đây thì ba sẽ ôm nó rồi động viên nhưng....s? chẳng bao giờ được như thế nữa vì ba đã đi rồi đi đến một nơi xa lắm một nơi mà Lâm ko thể đến...Tại Lâm...đúng vậy tại Lâm chỉ vì chút sĩ diện mà Lâm đã cãi lời ba để rồi bỏ nhà và khiến ba phải đi tìm và chiếc xe đó đã tông vào ba...Khi biết chuyện Lâm chạy dến bệnh viện. 

Ba nằm đó với toàn thân đầy máu thấy Gia Lâm ông đưa tay lên mặt Lâm rồi nói một cách khó nhọc: 

-Hừ...Co..n..hãy thay ba chăm sóc mẹ và hai em giúp ba nghe con.hay mạnh mẽ lên hãy sống cho tốt con nhé 

Nói rồi ba nhắm mắt cũng chính lúc đó hai giọt nước t? mắt Lâm rớt ra hòa cùng tiếng khóc của mẹ cùng các cô...Mới đó đã 4 năm rồi bây giờ Gia Lâm đã thực hiện được phần nào lời ba nói Gia Lâm đã mạnh mẽ hơn,Lâm ko cho phép mình gục ngã trước cuộc đời này nước mắt ko được rớt nữa ch? trừ 1 ngày dó là ngày giỗ ba 

Th? rồi Lâm thở hắt ra rồi đúng dậy tiếp tục đi,lê từng bước chântrông Lâm nhu k? mất hồn bỗng Ầm..Lâm ngã lăn ra đường trong khi còn chưa xác định đuọc chuyện gì thì một tiếng nói cất lên: 

-Đi đứng thế hả?Bộ mù à? 

Gia Lâm đứng dậy di tiếp bỏ mặc cô gái dang lớn tiếng: 

-Này tông vào người ta ko xin lỗi mà bỏ đi thế hả?...Này có nghe tôi nói ko hả?Điếc à?Nhìn bảnh bao thế mà lại điếc...Tội nghiệp 

-Nhung tôi muốn nó phải v? nhà trước 10h đêm.Anh làm dc ko? 

-Dạ ông yên tâm. 

Gia Lâm bước ra ko khỏi thắc mắc về tình cảm giữa cha con ông Nhân.Gia Lâmtự hỏi:"Đây là hai cha con sao cứ như 2 người dưng vậy,ko như ba với mình..."Dòng suy nghĩ của Gia Lâm bị cát đứt vì Thiên Trúc dang đứng trước mặt với chiếc quần soọc tráng cunh2 chiếc áo hai dây trong bộ đồ này các đuòng cong vốn có của cô đc nhìn chính xác cùng làn da trắng mịn.Vừa thấy Gia Lâm cô nói với giọng thắc mắc thì ít chế nhạo thì nhiêù: 

-Ko hiểu sao trên đời này la? có người hành nghề vệ sĩ nhỉ?Một nghề ko ra gì cả. 

Nói rồi cô bước qua mặt Gia Lâm tiến thẳng ra vườn noi có chiếc bàn dưới bóng mát của những cái cây nơi na? gió thổi lộng ngồi dây để thưởng thức tách cà phê vào buổi sáng là lí tưởng nhất,về phần Gia Lâm tuy biết câu nói kia là dành cho mình nhưng theo kinh nghiệm lúc này im lặng là thượng sách nên cũng bước them Thiên Trúc ra ngoaì. 

Ra dến noi cần đến Thiên Trúc dang tay ra dể thưởng thụ ko khí buổi sáng cùng những làn gió mát cùng hòa mình vào thiên nhiên,Gia Lâm đứng cách dó chừng 5 bước chân với bộ măt lạnh băng đúng phong cách của 1 vệ sĩ. 

Bỗng...Tit...Tít...Tít...Tiếng đt làm cho Thiên Trúc mở mắt kéo hồn về với hiện tại. 

-Alô!Thúy hả? Mày gọi có chuyện gì ko? 

-Tao nghe nói mày chia tay với thằng Bình rồi hả? 

-Ừhm...Ta? nó cứ muốn lên giường với tao nên tao chia tay luôn.Tao ghét những đứa như vậy. 

] -Mảy làm vậy là đúng...Nhưng ma? coi chừng thằng này ko phải tay vừa đâu 

-Tao mà sợ nó ák còn lâu 

Gia Lâm nghe Thiên Trúc nói thì đứng suy nghĩ:" Cô ta ko phải là người dễ bỏ cuộc như vậy ?Bỏ đi chơi hú hí với bạn bè để đến 1 noi giải trí lành mạnh thì hơi khó tin,còn cái nụ cười kia nữa trong đáng nghi wa"... " 

-Này anh có nghe tôi nói ko vậy? Sao còn đứng ì ra đó. 

Tiếng nói của Thiên Trúc làm Gia Lâm thoát khỏi những dòng suy nghĩ thay bằng cau nói"Dạ".Rời đưa tay lên tai nói với đồng đội chạy xe đến.Xe đến Gia Lâm chạy ra mở cửa rồi chạy wa ngồi vào xe. 

-Tôi chỉ cần 1 người đi theo thôi 2 ngườ phiền lắm. 

-Nếu Nhật ko đi cùng thì tôi nghĩ cô chủ phải ở nhà thôi. 

-Sao vậy? 

-Tại tôi chưa lấy bằng lái nên ko thể đưa cô đi được. 

-Anh bao nhiêu tưổi rồi mà chua có bằng lái? 

-18 tuổi. 

-Trời ạ! 18t hơn tôi có 1t vậy sao anh có thể làm vệ sĩ được? 

- Tôi là trường hợp đặc biệt của công ty...Cô chủ hết thắc mắc rồi chứ chúng ta có thể đi chưa. 

Thiên Trúc gật đầu ,Gia Lâm làm hiệu cho Nhật chạy xe.Khoảng 15" sau chiếc xe hơi sang trọng dừng trước tiệm Thanh Trâm.Thiên Trúc bước ra way wa way lại tìm Thúy thì nghe tiếng gọi: 

-Ở đây nè Thanh Trúc. 

Way mặt theo tiếng gọi cô thấy Thúy đang đứng ở 1 gốc cây,cô liền chạy đến: 

-Mày đợi lâu chưa? 

-Cũng ko lâu đi nhanh thôi tụi nó đang chờ. 

-Sao lại có tụi nào tao tưởng chỉ có tao với mày. 

-Mày hâm à?Đi hát có 2 đứa thì người ta nghĩ tao với mày ra sao-Nói rồi Thúy hất đầu về phía Gia Lâm rồi hỏi Thiên Trúc 

-Tên vệ sĩ mới đó hả? 

Thiên Trúc gật đầu ngán ngẩm 

-Wow! Tên này trong có vẻ handsome nha tuy cái mặt hơi lạnh. 

-Đẹp thì mày rước hắn đi tao dâng luôn cho mày. 

-Thôi tao xin tao ko muốn như mày đâu với lại tao đâu có giàu để thuê hắn .Thôi vào thôi. 

-Ừ vào thôi!Mà mày trả tiền trước chưa vậy? 

-Chưa để cho chàng vệ sĩ kute của mày lo nó đi.- Thúy cười đểu hất hàm về phía Gia Lâm 

Thiên Trúc cười theo rồi cả 2 bước vào quán,Gia Lâm theo sau sự nghi ngờ càng gia tăng sau khi thấy 2 cô gái thủ thỉ với nào linh cảm cho thấy sẽ có điều gì đó ko tốt.Bước vào phòng số 5,Thiên Trúc way lại nói với Gia Lâm:"Anh đứng chờ ngoài này đi". Gia Lâm ko bước típ thay cho câu trả lời,Thiên Trúc bước vô phòng ở ngoài Gia Lâm nghe rõ tiếng hát ở phía trong của nhóm ăn chơi đó làm Gia Lâm nhớ đến lúc xưa thường cùng bạn bè đến đây và đây cũng là quán của ba Minh Cầm 

-Gia Lâm mày làm gì ở đây vậy? giọng nói cất lên 

-Minh Cầm -Gia Lâm ngạc nhiên 

-Ừ!Tao đây mày làm gì ở đây hả?_ Minh Cầm nhắc lại câu hỏi nhưng rồi Cô tự trả lời cho câu hỏi của mình khi nhìn bộ đồng phục của Gia Lâm 

-Đang làm nhiệm vụ hả? 

Gia Lâm gật đầu ko trả lời ko cười 1 tiếng.Đôi mắt Minh Cầm chợt buồn khi thấy cách ứng xử của Gia Lâm dù cô biết lí do.Cúng lúc đó trong căn phòng số 5. 

-Bắt đầu hành động.Bây giờ Quang lo mở khóa để mở nhạc lớn lên ko cho tên vệ sĩ chú ý-Thúy nói 

Quang nhoẻn miệng cười rồi lấy trong túi 1 đoạn day kẽm,Quang đã wen với việc này vì nó thường mở khóa lấy trộm tiền của ba mẹ.Chiếc cửa mở ra Quang điều chỉnh âm thảnhoi62 đóng lại 

-Sao tiếng nhạc lại to to lên thế nhỉ?-Minh Cầm Thắc mắc 

-Vậy hả?Chắc tại bài hát như vậy. 

-Mày có nhớ căn phòng này ko?Chính mày là người đã tìm ra lối đi bí mật naylam2 cho ba tao khốn khổ khi tụi mình trốn đi chơi. 

Gia Lâm chợt nghĩ ra điều gì đó khi Nghe Minh Cầm nói,Gia Lâm lẩm bẩm: 

-Karaoke6...Phòng số 5...lối đi bí mật...nhạc to lên.....Thôi đúng rồi. 

Gia Lâm kêu lên rồi vụt chạy bỏ lại Minh Cầm ngơ ngácko hiểu gì.Cùng lúc đó trong phòng Thúy nói với Quỳnh: 

-Mày ra xem tên vệ sĩ còn đó ko? 

Quỳnh chạy ra rồi nói:"Hắn còn đó".Thiên Trúc gật đầu rồi cả nhóm cùng chạy vào WC.Đối diện WC là 1 cái tủ.Cả bọn hợp sức bê nó ra đằng sau đó có 1 cái cửa được khóa lại lần này sở trường của Quang lại có tác dụng.Vì đăng sau đó là 1 ngõ hẻm với đầy rác.Quang dùng sức đẩy mà ko biết rằng chiếc ghế bỏ đi ở đang sau đó dã được Gia Lâm đá ra thay vào đó là cánh tay của Gia Lâm.Đó là điều mà cả Thiên Trúc và nhóm bạn húy mật ko ngờ vì lúc trước Quỳnh đã nhìn lầm Minh Cầm và Gia Lâm do cả 2 đều mặc áo đen hơn nữa Quỳnh ko biết mặt Gia Lâm.Thấy Quang đẩy mãi chưa được nên Thiên Trúc bực mình đẩy Quang ra: 

-Để tao 

Thiên Trúc vừa đẩy thì cánh cửa mở ra do Gia Lâm đã bỏ tay ra,Thiên Trúc way lại chế nhiễu Quang: 

-Con mà trai yếu như sên ấy 

Nhưng nụ cười trên miệng Thiên Trúc chợt tắt khi cô đưa đầu ra ngoài và bắt gặp 1 bộ dạng wen thuộc đó là Gia Lâm tuy nhiên trên khuôn mặt đã có biến đổi ko còn lạnh lùng mà thay vào đó là cái nhếch mép đầy khinh bỉ. 

Sau cái nhếch mép đầy khinh bỉ đó là một câu nói khiến cho Thiên Trúc tức muốn trào máu: 

-Cô chủ muốn về sao ko gọi tôi mà lại chui wa cái lỗ bé xíu này vậy hả?...Vậy để tôi keu xe lại nha 

Khỏi nói cũng biết mặt Thiên Trúc lúc đó như thế nào,nụ cười đã biến mất thay vào đó là cái miệng hình chữ O to tướng của Thiên Trúc,hai hàm rang nghiến lại dường như muốn xé xác bất cứ ai nếu động vào cô lúc này.Cô đóng cửa lại rồi way phắt đi nói với đám bạn: 

-ĐI THÔI KẾ HOẠCH PHÁ SẢN RỒI. 

Mọi người nghe vậy liền theo sau Thiên Trúc ko dám lên tiếng.Trở vào phòng cô ngồi xuống ghế tức tối,thở hắt ra hai chân gác lên bàn rồi dựa đầu vào ghế:A...A...A" .Tiếng thét kinh hoang vang lên dủ biết chủ của nó giân thế nào.Thúy chạy đến hỏi: 

-Mày làm sao vậy hả? 

-Tao đang điên đây nè.Sao hắn biết được lối đi này? Bước về phòng mình Gia Lâm ngồi xuống ghế chiếc bàn Gia Lâm ngồi được đặy tại cửa sổ nên từ đó Gia Lâm có thể ngắm bầu trời đầy sao tối nay,Gia Lâm bỏ mắt kính ra để thoát khỏi màu đen u ám chiếc mắt kính mang lại mà thay vào đó là vẻ đẹp muôn màu của cuộc sống mà lúc này tiêu biểu là những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời.Mỗi lần ngắm sao Gia Lâm nhớ đến hồi nhỏ thường hay cùng mẹ lên sân thượng ngắm sao mỗi khi ba đi làm về muộn những lúc đó Gia Lâm nằm trong lòng mẹ nghe mẹ hát rồi kể chuyện thường Gia Lâm ko bao giờ đợi đến lúc ba về thì đã ngủ rồi,gia đình hồi đó êm ấm wá.Nhưng từ khi ba mất để lại cho mẹ gánh nặng kinh tế,con cái thì cảnh yên ấm ko còn nữa Gia Lâm phải bỏ học theo nghề vệ sĩ dù muốn theo nghề kinh doanh của ba để phụ mẹ nuôi 2 em là Gia Lộc và Gia Linh dù Gia Lâm đã đậu trường dại hoc kinh tế,hai đứa sinh đôi nên hơi khổ cho mẹ,ba wa đời khi Gia Lâm 15 còn 2 đứa thì 7t.Sau khi ba mất thì gia đình Gia Lâm nhận ược sự giúp đỡ nhiều từ ông gười đã dẫn Gia Lâm đến với nghề vệ sĩ.Khi còn nhỏ chính ông dã khuyến khích Gia Lâm học võ và thường đưa Lâm đến nơi ông làm việc,nghe ông dạy các học viên nên Gia Lâm nắm được hầu hết những gì ông dạy từ từ Gia Lâm cũng dành cho cái nghề này chút tình cảm.Sau khi ba mất chính ông là người dưa Gia Lâm vào công ty.Đang miên man nhớ về những ngày xa nhà và những ngày làm việc đầu tiên thì bỗng"Cạch" tiếng ai đó mở cửa to và mạnh tay wá,giọng nói người đó được cất lên: 

-Chúng ta nói chuyện lại đi. 

Là tiếng cô chủ khó ưa Thiên Trúc sau khi đã nhận ra giọng nói của cô nàng Gia Lâm ko way mặt lại mà chỉ đáp gọn lỏn: 

-Sao cô chủ đồng ý với điều kiên tôi đưa ra rồi sao? 

-Ko chúng ta sẽ thỏa thuận với nhau lần nữa. 

-Lại thỏa thuẩn à?...Được rồi cô chủ nói đi tôi nghe đây.-Gia Lâm vẫn ko thèm way đầu lại 

-Được rồi tôi sẽ nói...Nếu anh chịu đựng được tôi trong 2 tuần tới thì tôi sẽ vâng lời anh ko hề phản kháng nhưng nếu anh ko chịu được thì anh phải rút lui ko được theo phiền tôi nữa. 

-Chỉ vậy thôi sao?...Được tôi đồng ý bây giờ cô chủ có thể ra ngoài để tôi yên được ko?...À wên lần sau nhớ gõ cửa trước khi vào phong nhé xông vào như vậy là bất lịch sự lắm biết ko? 

Thiên Trúc nhăn mặt nhưng cô cũng bước ra cửa và nói đáp lại: 

-Làm như anh lịch sự lắm mà nói tôi nói chuyện mà ko thèm nhìn mặt người đối diện. 

-Cứ đợi đó đi đồ ngứa mắt để xem anh có còn ngồi đó mà dạy đời tôi ko? 

Thiên Trúc đóng cửa lại một cách giận dữ có thể làm cho chiếc cửa phải khóc thương cho những gì nó nhận được hôm nay từ Thiên Trúc 

Buổi sáng Gia Lâm thức dậy vào toalet thay đồ rồi chạy xuống nhà ở giữa phòng khách Gia Lâm đã thấy Thiên Trúc ngồi đó trên khuôn mặt rạng rỡ mỉm cười và khi thấy Gia Lâm cô liền nói: 

-Anh chuẩn bị xe cho tôi tôi muốn đi siêu thị ngay bây giờ. 

Gia Lâm ngạc nhiên vì bây giờ mới 6h thì làm gì có siêu thị nào mở cửa chứ rồi tiến gần Thiên Trúc nói: 

-Thưa cô chủ bây giờ còn sớm tôi e ko có siêu thị nào mở cửa đâu ạ cô chủ có thể đợ iko ạ? 

-Tôi ko biết đó là việc của anh tôi muốn đi ngay bay giờ,nếu ko tìm được noi anh đừng trách tôi. 

-Tôi có thể ko đồng 1 với đòi hỏi vô lí như vậy. 

-Anh nên nhớ trong 2 tuần này anh chỉ là vệ sĩ chứ chưa là quản lí nên anh phải nghe lời tôi 

-Sao cô biết? 

-Ông quản gia dã nói hết cho tôi rồi.-Thiên Trúc cười 

Trong nhà nay ngoài ba ra chỉ có ông quản gia là chiều Trúc nhất nên khi cô đò gì ong cũng cho ,biết ông ko thể quản lí được Thiên Trúc nên ông mới thuê bảo vệ. 

Thiên Trúc bỏ đi để Gia Lâm đứng đó vắt óc suy nghĩ siêu thị nào mở cửa giờ này.Một nơi rộng rãi,mát mẻ với đầy đủ đồ đạc...Nhưng rồi Gia Lâm chợt mỉm cười rồi chạy ra xe rồi nói với Nhật điều gì đó .Ko biết Gia Lâm nói gì chỉ thấy Nhật gật đầu,Thiên Trúc nhìn cả hai nhưng ko nói gì chỉ ngồi đó nhìn ra cửa sổ ngắm đường.Xe đang chạy êm ru bỗng dừng lại.Gia Lâm đứng dậy mở cửa cho Thiên Trúc,bước ra cửa nhìn quanh đó ko phải là siêu thỉ mà là chợ nêm cô way sang nói với Gia Lâm: 

-Tôi nói đến siêu thị mà sao lại đưa tôi đến đây. 

-Cô chủ nói sai rồi đây là sieu thị mà. 

-Anh mù à?Hay tại đeo kính đen nên anh ko đọc được đây là chợ Bến Thành mà chứ có phải siêu thị đâu. 

-Cô chủ lầm rồi đây chợ cũng là siêu thị từ chợ con người mới nghĩ đến sieu thị mà nơi đây có gió trời mát mẻ lại có đầy đủ hàng hóa có thứ mà các siêu thị khác thường ko có. 

-Cái gì? 

-Hàng giả,hàng nhái đó.Sao bây giờ chúng ta vào thôi ko thì chút nữa người đông ko đi được đâu. 

-Anh..Anh... 

Thiên Trúc nghiến răng nói tai cô xì khói khi nhìn cử chỉ của Gia Lâm.Cô way vào xe rồi hét lớn: 

-ĐI ĂN SÁNG TÔI ĐÓI RỒI. 

Gia Lâm bước theo lên xe rồi ra hiệu cho Nhật chạy. 

-Cô chủ muốn ăn ở đâu? 

Nghe câu nói của Gia Lâm có mùi chế nhạo nên Thiên Trúc càng tức hơn. 

-Đến cửa hàng sang trọng theo đúng nghĩa của nó. 

Xe dừng lại trước nhà hàng sang trọng.Thiên Trúc tiến vào nhà hàng Gia Lâm đi theo còn Nhật đỗ xe trên lề nhưng ko vào đó.Thiên Trúc gọi 1 đĩa bít tết.ngồi trên ghế nhưng ánh mắt sắc lẻm của Thiên Trúc đưa về phía Gia Lâm chỉ khi tiếp viên mang đồ ăn đến thì cô mới ko nhìn nữa nhưng khi đưa miếng thịt vừa nhai ngồm ngoàm tưởng tượng đó chính là Gia Lâm.Tiếng động khác thường đó đã gây chú ý cho mọi người xung wanh.Họ ko thể nghĩ 1 cô gái xinh đẹp như vậy lại có thể ăn uống tục tĩu như thế.Chiếc dt di động của Thiên Trúc reo lên 

-Alô...Ai vậy? 

-Là anh đây Thiên Trúc anh xin lỗi mình làm lại từ đầu đc ko em? 

-Tôi đã nói là giữa chúng ta ko còn gì nữa mà anh đừng phiền tôi nữa đc ko? 

Nói rồi cô cúp máy,người vừa gọi điện đó là chàng trai cô mới chia tay mà cô đã nói với Thúy và cũng chính vì ten đểu trá này mà cô và Gia Lâm sẽ gặp nhiều nguy hiểm. 

-Được rồi con khốn mày cứ đợi đi sẽ có ngày tao cho mày biết tay. 

Thiên Trúc đứng dậy đi ra ngoài Thiên Trúc gọi phục vụ tính tiền rồi chạy sau Thiên Trúc.Trong khi đợi xe đến Thiên Trúc nói: 

-Đưa tôi đếm Co.op Mart. 

Gia Lâm ko ngờ rằng Thiên Trúc đang tức giận và màn đi siêu thị đó chính là để trả thù Lâm.Hôm nay đôi chân Gia Lâm sẽ hoạt động đến muốn rụng.Bước vào siêu thị Thiên Trúc tiến đến gian đồ dùng ngà bép mua chén đĩa,rồi ra gian sách mua vở,rồi bột giặt,bánh kẹo sau đó leo lên lầu trên mua đồ dùng cho năm học mới và tất nhiên những món đồ đó là do Gia Lâm giữ.Đâu phải cô mua đồ ngay mà cô lượn lờ chọn lựa kĩ rồi mới lấy thường khi cô ko mua những món đó vì chúng thường được người làm mua nhưng vì trả thù Gia Lâm nên cô mới mua chúng.Đẩy chiếc xe đầy những đồ đó Gia Lâm thở nhanh nhưng ko để lộ ra ngoài,bước tới gian tính tiền nhưng cgua7 tới lượt nên họ phải chờ đứng nhìn những thứ vừa mua Thiên Trúc coi kĩ lại cô nhăn mặt khi phát hiện cái ly đó ko vừa ý nên cô nói: 

-Anh đồi cho tôi cái khác đi nhanh lên. 

Gia Lâm ngật đầu rồi chạy một mặt đi lấy cái khác vừa way lại Gia Lâm lại thấy Thiên Trúc nói: 

-Anh len lầu lấy cho toi thêm cuốn sách Đại số tôi quên chưa lấy. 

Chưa kịp nghỉ ngơi Gia Lâm lại chạy lên lầu lấy sách.Cứ như vậy khi Gia Lâm vừa xuống tới là Thiên Trúc lại đòi lấy cái này cái nọ.Quá mệt vì phải chạy nên Gia Lâm rút dt gọi cho Nhật: 

-Anh vào đây giúp em với em mệt wá 

Nhật nghe xong tuy ko hiểu nhưng nghe Gia Lâm nói như vậy nên anh vội chạy vào.Bước vào của hình ảnh đập vào mắt Nhật là Thiên Trúc đứng đó còn Gia Lâm với lỉnh kỉnh đồ đang chạy đến,với khuông mặt đấy mồ hôi dù máy lạnh vẫn bật,hơi thở hổn hển đứt wãng.Thấy Gia Lâm đã thấm mệt nên Thiên Trúc ko đòi hỏi nữa mà ra thanh toán tiền bạc cô mua wá nhiều đến nổi nhân viên phải mỏi tay ,Gia Lâm tiến đến gần Nhật rồi đưa thể : 

-Anh ra tính tiền đi em mệt quá,ko đứng nổi rồi để em nghỉ rồi chút nữa mình đưa đồ ra. 

Thấy Gia Lâm ngồi bệt xuống nền nhà Thiên Trúc khoái chí"Để xem anh còn dám lên mặt nữa ko?".Đồ được chất xong cũng là lúc cả Lâm và Nhật cùng thở. 

-Cô ta mua nhiều như vậy là để hành em đó.Nếu ko chịu được thì em nói với đội trưởng ko làm nữa ko sao đâu co gái này nổi tiếng là ghét vệ sĩ mà nên chắc đội trưởng ko trách đâu. 

-Ko nếu em làm vậy thì uy tín công ty vất đâu ,em sẽ ở lại đến cùng để xem cô ta làm gì nào-Gia Lâm trả lời rồi nhìn Thiên Trúc.Về đến nhà Thiên Trúc lên phòng nằm xuống giường nghỉ ngơi rồi lấy đt gọi choi Thúy: 

-Thúy hả?...Mày wa nhà tao đi tao có chuyện vui nè?Tao vừa cho tên đó 1 bài học. 

-Vậy hả tao wa ngay rồi mày nói tao nghe. 

-Nhân tiện mày mua cho tao mấy trái trứng nhé và rủ thêm mấy đứa nữa. 

-Mày định làm gì?Làm bánh hả? 

-Mày ko cần biết. 

-Mày muốn chơi hắn nữa sao? 

Thiên Trúc ko nói gì chỉ cười rồi cúp máy.Co nằm đó suy nghĩ đến những việc kế tiếp rồi ngủ lúc nào ko hay.Gia Lam đứng trước cửa phòng Thiên Trúc gõ mấy lần nhưng kho thấy mở của nên đi vào luôn.Gia Lâm vừa bước vào thì thy61 Thỉn6 Trúc đang ngủ,khuôn mặt Thiên Trúc lúc này thật khác nó hiền lành hơn ko còn vẻ đanh đá,hơi thở nhẹ nhành thể hiện sự mệt mỏi, và lúc này Gia Lâm đã ngửi được mùi cơ thể Thiên Trúc nó thật nhẹ nhàng,mùi thơm của sự trong sáng tinh tuyền như sương sớm.Những điều đó dường như thôi miên Gia Lâm,khiến Gia Lâm ko cưỡng lại đc và tiến đến gần Thiên Trúc. 

Cạch...cạch...Tiếng mở cửa ngăn bước chân Gia Lâm lại ngoảnh mặt ra thì Gia Lâm thấy Thúy đang bước vào cùng đám bạn tất nhiên Thiên Trúc cũng bị đánh thức bởi tiếng mở cửa đó mắt nhắm mắt mở Thiên Trúc thấy Gia Lâm đang đứng giữa phòng và thấy Thúy đang vào: 

-Anh làm gì ở đây vậy? 

-Dạ tôi mang đồ lên ạ-Gia Lâm chỉ tay về phía đống đồ.Nhìn theo phía tay Gia Lâm Thiên Trúc nói: 

-Anh để đó được rồi bây giờ anh xuống nói với bà Hai pha nước cho bạn tôi. 

-Dạ_Gia Lâm thưa 

Thúy nhìn Gia Lâm từ khi Gia Lâm cất tiếng cho đến khi Gia Lâm đi khỏi,mắt Thúy nhìn Gia Lâm từ đầu đến chân ánh mắt có gì đó thắc mắc điều gì đó. 

-Mày nhìn gì vậy -Thiên Trúc hỏi Thúy 

-Này mày có để ý tên vệ sĩ này có cái gì đó là lạ. 

Thiên Trúc nhìn ra cửa nhíu mày rồi nói: 

-Tao thấy hắn bình thường mà có gì đâu mà nếu có gì thì tao cũng chẳng để ý nữa tao chỉ muốn hắn biến đi thôi. 

-Ừhm đúng vậy có như vậy thì tụi tao mới có người chi trả chứ mà này mày có cần tụi tao giúp như những lần trước ko? 

-Tụi mày đâu tốt như vậy.Bao nhiêu nói đi -Thiên Trúc cười khuẩy 

-Như những lần trước thôi mày bao các cuộc chơi 

-OK...Mà việc tao nhờ mày mày làm chưa? 

-Mày yên tâm biết mày chơi "hắn" nên tao mua cho mày rồi nè có trứng ung nữa. 

Thiên Trúc cười vừa lòng và bộ mặt của quỷ sứ .Gia Lâm bước xuống nói với bà Hai pha nước rồi ra ngoài đứng bỗng có ai từ đằng sau đập vai way lại thì ra đó là Như-cô bé giúp việc 

-Anh mang nước lên phòng cô chủ cho em được ko?Em đang bận lau nhà dưới này -Như nói nhỏ với giọng lo lắng ai mà ko sợ khi nói chuyện với 1 người lúc nào mặt cũng lạnh ko 1 nụ cười cùng chiếc kính đen Gia Lâm ko phải người hẹp hòi nên đồng ý.Gia Lâm ko thể ngờ rằng sự tốt bụng kia đã hại mình dính vào trò đùa nghịch của Thiên Trúc dành cho.Tay mang khay nước bước tới phòng Thiên Trúc ko wên phép lịch sự Gia Lâm gõ cửa chính tiếng gõ cửa cùng câu nói"Tôi có thể vào được ko? đã báo động cho Thiên Trúc ở trong đó.Đợi một lúc lâu mới thấy Thiên Trúc nói vọng ra: 

-Anh vào đi. 

Tay Gia Lâm vừa cầm nắm cửa kéo ra thì "Bụp" cái gì đó bay vào người Gia Lâm chưa định dạng đó là thứ gì thì những cú khác liên tục bay đến theo phản xạ Gia Lâm nhắm mắt lùi lại chiếc khay rơi xuống đất.Tiếng ly vỡ loảng xoảng Gia Lâm đưa tay lên quệt thứ đó ra khỏi kính rồi từ từ mở mắt.Lúc này Gia Lâm đã biết đó là gì chính là những trái trứng mà Thúy mua nhìn xuống Gia Lâm thấy nhửng thứ nhầy nhụa đầy mùi tanh tưởi đó dính khắp áo mình cùng với đồ uống đó và con mắt Gia Lâm trừng lên khi nhìn thấy Thiên Trúc-kẻ chủ mưu đang cười nắc nẻ khoái chí cùng đám bạn.Kế hoạch của Thiên Trúc đã thành Gia Lâm bây giờ thật kinh khủng người nhơ nhớp tứ đầu đến chân cộng them 1 mùi gì đó cực khó chịu ngửi thấy là muốn nôn. 

Nuốt cục tức vào lòng vì dang ở vị trí là 1 vệ sĩ Gia Lâm bỏ đi giữa những tiếng cười đầy khiêu khích cộng thêm khinh bỉ tứ đám nguòi thừa tiến thiếu tình kia.Nghe thấy tiếng ly vỡ Như vội chạy lên xem vừa thấy Gia Lâm cô liến bịt mũi lại cùng với con mắt kinh ngạc cô nhường đường cho Gia Lâm và cũng ko hỏi gì vì cô biết những thứ dính trên áo của Gia Lâm là do ai tặng cô ở đây đã lâu nên cô biết tính tình Thiên Trúc cực kỳ ghét vệ sĩ những người trước cũng đều cuốn gói ra đi vì ko chịu được cô mọi người trong nhà đều có 1 hành động khi Gia Lâm bước wa đó là bịt mũi.Gia Lâm bước ra phía cửa tiến về nơi Nhật ngồi lấy chìa khóa xe đặt ở trên bàn ko nói tiếng nào rồi ngồi vào xe lái trong đầu Gia Lâm lúc này chỉ có sự tức giận mà giận thì thường mất khôn nên ko nhớ rằng mình chưa có bằng lái phóng xe với 1 tốc độ kinh khủng chiếc xe lao vút đi trước sự ngỡ ngàng của Nhật cùng mọi người trong nhà. 

Kít..kít...Chiếc xe dừng lại tại 1 ngôi biệt thự Gia Lâm bước xuống xe bước vào trong nhà nhấn chuông.Một người phụ nữ đứng tuổi mở của và bà cũn phải bịt mũi để ngăn cái mùi xú uế kia ko bay vào mũi.Như hiểu được điều đó nên Gia Lâm hỏi: 

-Trang Anh có nhà ko? 

-Dạ cô chủ ở tren phòng ạ? 

Không chờ bà nói nhiều Gia Lâm phóng lên lầu rồi mở của phòng Trang Anh ra.Đang ngồi học bài nên khi nghe có ngưởi mỡ cửa nên Trang Anh giật mình way ra nhưng mắt Trang Anh bỗng nheo lại cùng cái mệng há hốc khi cừa thấy Gia Lâm.Đúng dậy Trang Anh chạy ra cửa nhưng mùi hôi từ Gia Lâm đã làm cô phải đúng xa ra 1 chút dù ko muốn.Trang Anh cất tiếng hỏi với con mắt dò xét 

-Mày bị sao vậy? 

-Mày ko thấy sao còn hỏi. 

-Ai ném cái thứ kinh tởm này vào người mày vậy hả? 

-Đừng hỏi nhiều nữa. Mày lấy cái áo khác cho tao đi. 

-Mày đi tắm đi rời ra đay tao lấy cho. 

Ko trả lời Gia Lâm bước vào phòng tắm sau một hồi tẩy rửa kì cọ cùng các loại xà bông,dầu thơm để khử mùi Gia Lâm bước ra rồi lấy bộ đồ mà Trang Anh treo vào mặc bước ra với bộ đồ mới Gia Lâm bước ra cửa đinh đi mà ko để ý đến Trang Anh đang ngồi đó nhưng Trang Anh lên tiếng: 

-Này mày định đi luôn sao ko cho tao biết lí do khiến mày ra nông nỗi này hả? 

-..........-Gia Lâm ko trả lời 

-Gia Lâm à!Mày đừng như vậy nữa được ko hả tao ko thích nhìn mày như vậy .Nếu còn coi tao là bạn thì mày hãy ngồi xuống đó một lát còn ko thì để tao đưa hết số áo tao thiết kế cho mày rồi mày đừng bao giờ tìm tao nữa. 

ko biết có phải vì sợ lời đe dọa đó ko mà Gia Lâm way lại ngồi xuống ghế. 

-Nói đi tại sao mày bị như thế này? 

-Tao gặp một thân chủ khó chịu.Tao ko sao mày đừng lo 

-Tao có nói tao lo đâu nhưng Gia Lâm này mày có biết tao buồn mày lắm ko? 

Gia Lâm ngước mắt nhìn Trang Anh như muốn nói"Tại sao vậy?".Hiểu được ánh mắt đó nên Tang Anh nói: 

-Tao ko thích thấy mày như lúc này mày trỏ lại như xưa được ko? 

-.............-Gia Lâm ko trả lời 

-Nếu điều đó quá khó thì mày hãy làm điều này cho tao được ko? 

Nói rồi Trang Anh đưa tay gỡ mắt kiếng của Gia Lâm xuống rồi tiếp tục nói: 

-Tao nhớ đôi mắt hiếu động với hàng lông mi dài cùng nụ cười vô tư của mày.Mày có thể cho tao thấy nó ko? - 

Gia Lâm ngạc nhiên trước yêu cầu của Trang Anh.Trong nhóm bạn Tảng Anh là người trầm tính nhất trái ngược với Gia Lâm lại rất hiếu động hay nói cười nhưng ko hiểu tại sao họ lại thân nhau như vậy có gì cũng nói cho nhau nghe bộ áo vét Gia Lâm mặc là do Trang Anh thiết kế riêng cho Gia Lâm để tiện khi làm nhiệm vụ.Có lẽ chính vì tình bạn đó mà Gia Lâm suy nghĩ rất lâu trước yêu cầu của Trang Anh. 

-Thôi muộn rồi tao đang làm việc tao đi đây. 

-Mày lại trốn nữa hả?Thôi được rồi mày đi đi. 

Gia Lâm đeo kiếng rồi bước đi bỏ mặc Trang Anh đang ngồi buồn khi ko được Gia Lâm thực hiên yêu cầu.GiA Lâm bước ra xe rồi rồ ga chạy gương mặt thất vọng của Trang Anh làm cho Gia Lâm phải suy nghĩ "chẳng lẽ Gia Lâm lúc này đáng ghét lắm sao?bộ mặt này khó ưa đến như thế à?".Gia Lâm chạy xe lòng vòng để giải tỏa khỏi sự mỏi mệt.Chiếc xe dững lại trước cửa nhà Thiên Trúc khi trời về chiều,bước vào trong nhà Gia Lâm thấy Thiên Trúc đang tiễn bạn về và cả bọn lại phá cười lên khi nhìn Gia Lâm.Tiễn bạn xong Thiên Trúc bước đến gần Gia Lâm rồi nói: 

-Wow...Anh thay đồ rồi sao.Anh đi đâu suốt từ trưa nay vậy làm tụi tôi tìm hoài ko có ai để chọi trứng nên buồn quá.Mà anh cũng khỏe nghê chạy trong siêu thị suốt từ sáng mà ko thấy mệt sao mà còn đi cho đến bây6 giờ...Thế nào?Anh có chịu đựng được tôi ko nếu ko thì anh có thể rút lui tôi ko cười anh đâu những người trước anh đều như vậy mà. 

-...........-Gia Lâm vẫn im lặng 

-Thôi anh nghỉ ngơi đi để còn lấy sức mà "bảo vệ" tôi.Tối nay tôi sẽ ko đi đâu để anh có thể tịnh dưỡng...hahahaha 

Thiên Trúc way bước đi cùng tràng cười kinh khủng chứng tỏ cô đang rất thích thú với những gì cô mang lại cho Gia Lâm và Gia Lâm cũng trở về phòng mình vì thật sự việc lấy đồ vào buổi sáng đã làm cho Gia Lâm mệt cùng với tiếng nói của bàn chân. 

Một ngày mới lại bắt đầu những tia nắng sớm mai đánh thức Gia Lâm ,bước xuống giường bàn chân Gia Lâm vẫn còn tê nhưng ko thể ngủ nữa Gia Lâm tiến về phòng vệ sinh lấy nước rửa măt cho tỉnh táo để có thể bắt đầu 1 ngày làm việc mới.Bước xuống phòng khách hôm nay Thiên Trúc ko dậy sớm nữa xuống nhà bép lấy 1 tách cà phê và tận hưởng buổi sáng trong lành, uống hết tách cà phê thì Gia Lâm thấy sảng khoái đứng dậy vươn vai mà ko biết Thiên Trúc đang đứng ở đằng sau: 

-Wow...Hôm nay anh có vẻ khỏe khoắn nhỉ .Chắc đêm wa ngủ ngon phải ko? 

Way người lại Gia Lâm cúi đầu chào Thiên Trúc nói tiếp: 

-Trời sáng nay đẹp thật ko khí trong lành.Một ngày như thế này thì nên làm gì nhỉ? 

Nói rồi Thiên Trúc ngồi xuống ghế ngẩng đầu nhắm mắt tận hưởng buổi sáng mát mẻ.Tất cả những hành động tự nhiên của Thiên Trúc đều lọt vào mắt Gia Lâm(tất nhiên rồi đứng ngay bên cạnh mà) mặt Gia Lâm chợt đỏ lên.Là 1 cô gái khá rành rọt trong tình trường nên Thiên Trúc thừa biết tâm trạng Gia Lâm lúc này nên cô mỉm cười way lại nhìn Gia Lâm rồi đứng lên bước vào bếp ăn sáng bỏ mặc Gia Lâm đứng đó tự điều chỉnh nhiệt độ cơ thể và tâm lý.Khi đã chắc chắn mình đã trở lại bình thường Gia Lâm bước xuống bếp lên tiếng hỏi: 

-Hôm nay cô chủ có đi đâu ko để tôi chuẩn bị xe? 

-Buổi sáng thì ko nhưng buổi tối thì có -Thiên Trúc vừa nói vừa cười khi nhắc đến buổi tối với nụ cười bí ận ko biết là vui hay buồn chắc vui thì đúng hơn và nụ cười đó làm cho Gia Lâm cảnh giác.Ăn xong Thiên Trúc đứng dậy đi ra ngoài vườn Gia Lâm đi theo sau sau khi đi 1 vòng trong vườn Thiên Trúc ngồi xuống ghế rồi nói với Gia Lâm: 

-Anh lên phòng lấy cho tôi sách vở mua hôm wa để tôi bọc sắp đi học rồi.,tiện thể lấy cho tôi ly nước hoa wả. 

Gia Lâm leo lên lầu lấy đồ rồi kêu bà Hai đem nước cho Thiên Trúc mang đống sách vở xuống đặt lên bàn.Thiên Trúc bắt đầu bọc vở nhìn cô làm khó có thể nghĩ những cuốn vở là do cô bọc chúng cô cẩn thận từng chi tiết,những cuốn vở cô bọc trong tật đẹp với từng nếp gấp bản tay nhò nhắn,dịu dàng làm thoăn thoắt một lúc sau đã bọc xong hết.Gia Lâm ko khỏi ngạc nhiên vì ko Gia Lâm ko thể làm như vậy do có bao giờ bọc vở đaư toàn để mẹ với em gái bọc cho thôi(lười hết chỗ nói),cứ tưởng cơ nàng này chỉ biết ăn chơi và đuổi vệ sĩ thôi chứ còn việc bọc vở này để cho Như làm ai dè....Đặt chồng vở cân thận Thiên Trúc uống ngụm nước rồi lại cầm bút để viết nhãn vở,một lần nữa Gia Lâm lại bất ngờ vể Thiên Trúc cô viết chữ khá đẹp đặc biệt là cái tên"Dương Thiên Trúc"của cô viết rất cầu kỳ,khi viết xong cô dưa đầu vào ghế thở dài rối ngước mắt lên nhìn Gia Lâm hỏi cộng thêm nụ cười xinh lung linh: 

-Đẹp hông? 

Khuôn mặt Thiên Trúc lúc đó cực kỳ dễ thương khiến Gia Lâm rơi vào tình trạng khó kiểm soát và bối rối trước câu hỏi của Thiên Trúc làm Gia Lâm chợt nghĩ:"Cô nàng này lạ thật khi thì đanh đá lúc thì ngây thơ hết sức".Đợi mãi ko thấy Gia Lâm trả lời Thiên Trúc nheo mắt hỏi lại: 

-Anh có nghe tôi hỏi ko? 

Gia Lâm giật mình rồi nhẹ nhàng gật đầu.Thiên Trúc mỉm cười đắc ý: 

-Tất nhiên rồi Dương tiểu thư đã ra tay thì đẹp là cái chắc .Được rồi anh mang lên phòng đi. 

Rồi cô chạy đến ngồi xuống ghế sa lông bật ti vi xem.Thế đấy buổi sáng hôm đó trôi wa nhe nhàng ko có gì căng thẳng vì điều thú vị đã được để dành cho buổi tối-thời gian để Thiên Trúc tiếp tục bày trò thách thức Gia Lâm.Chắc chàng vệ sĩ sẽ tội nghiệp lắm đây 

Tiếng chuong đong hồ vang lên điểm 8h.Thiên Trúc leo lên xe đến chỗ hẹn với Thúy,trong xe Gia Lâm ngó lên trời hm6 nay trời có sap nhung sao chúng lại yếu ớt nháp nháy thế kia phải chang chúng dự báo trước điêu kinh khủng sẽ đến với Gia Lâm tối nay."Kit" Nhật thắng xe,chiếc xe dừng lại trước một vũ trường có tiếng trong thành phố.Bước vào trong vừa thấy Thiên Trúc ten gác cổng đã cười với cô,Thiên Trúc gật đầu rồi tiến vào phía trong theo sau là Gia Lâm.Tiến đến phía bàn ở tận sâu phía trong Thiên Trúc được chào đón với tràng hò reo của đám bạn.Ngồ xuống ghế cô tu luôn 1 chai bia,tiếng nhạc trong đay quá to dường như mốn bóp nát trái tim nhing74 người ở trong này,với những cô chiêu cậu ấm thì đó là bình thường nhưng nếu mới vào lần đầu chắc người ta sẽ có cảm giác muốn thủng màng nhĩ,rất may trước đây Gia Lâm cũng đã từng ở trong môi trường này nên ko có cảm giác đó.Uống xong chai bia Thiên Trúc way sang nói nhỏ với Thúy : 

-Mày có mang đi ko? 

-Mày yên tâm nó ở trong túi xách của tao.Mày đỉnh làm gì nữa hả?Chơi hắn tiếp hả? 

-Mày ko cần biết,đưa đay cho tao. 

Thúy với lấy túi xách rồi lấy ra 1 lọ nhỏ có chứa chất lỏng trong đó.Thiên Trúc đón lấy rồi kêu thêm bia và mồi.Rồi cả bọn cùng uống.dúng lúc đó nhạc bỗng sôi động lên Thúy keu mọi người ra sàn rồi họ cùng lắc theo điệu nhạc như muốn rũ hết ưu phiền mà những người như họ thì có gì mà ưu phiền họ ko thễ nghĩ mà có nghĩ thì cũng như ko rằng trong khi họ vui chơi ở đây thì ở ngoài kia có biết bao người đang vật lôn với cuộc sống,số tiền của họ bỏ ra có thể cứu giúp được bao nhiêu người nghèo,bao trẻ em giúp cho họ có bữa ăn trong cuộc đời nghèo khổ của họ. 

Nhảy 1 lúc xem chừng đã mệt bọn nhà giàu lại đi vào rồi đưa ly lên uống.Lúc này trong đầu Thiên Trúc đang phác họa trò đùa cho dành cho Gia Lâm mà cái lọ lúc nãy cùng rượu bia và mồi nhậu sẽ giúp cô. 

Đang đứng ở cạnh 1 cài ghế có thể wan sát Thiên Trúc thì Thý chạy đến nói với Gia Lâm: 

-Anh vào đưa Thiên Trúc về đi nó say lắm rồi đi muốn té mà vẫn đói nhảy. 

Nghe tới đó Gia Lâm chạy vội đến dìu Thiên Trúc nhưng cô có vẻ ko đứng vững nên Gia Lâm đành phải cõng,Thiên Trúc vừa ngồi lên vai thì mùi bia đã xộc đến cánh mũi Gia Lâm.Khi đã thấy Thiên Trúc nằm vững thì Gia Lâm đứng dậy còn Thiên Trúc cô way đầu lại nhìn Thúy rồi cười ranh mãnh 

Cõng Thiên Trúc ra ngoài Gia Lâm gọi điện cho Nhật: 

-Cậu mang xe ra cổng trước chúng ta về thôi. Cô chủ say rồi 

Dand nói chuyện thì bất ngờ Thiên Trúc từ phía sau ngã vào Gia Lâm rồi noi: 

-Ai bảo tôi say...Bây giờ toi ko muốn về tôi muốn đi dạo. 

-Nhưng bây giờ muộn rồi tôi sợ cô chủ sẽ trúng gió mất...Chúng ta nên về thôi ạ 

-Anh muốn thì đi về một mình đi 

Nói rồi Thiên Trúc bước đi với dáng xiêu vẹo của người say rượu, chân nọ đá chân kia khiến cô suýt té.Thấy vậy Gia Lâm chạy vội đến rồi nói khẽ: 

-Để tôi đi với cô chủ vậy. 

Nói rồi Gia Lâm d8ua7 tay đỡ Thiên Trúc rồi cả hai cùng đi nhưng được một lúc Thiên Trúc lại gay chuyện: 

-Anh đỡ tôi như vậy người ta tưởng tôi què thì sao?...Anh buông ra 

Thiên Trúc lấy tay đẩy mạnh làn Gia Lâm suýt té rồi cô lại bước đi,Gia Lâm sau khi lấy dc thăng bằng lai chạy theo Thiên Trúc.Bỗng Thiên Trúc ngừng chân lại,trước mặt cô là một công viên, ko bêết hôm nay là ngày gì mà lại đông như âậy, đèn mở sáng cả 1 góc trời.Thiên Trúc lao đảo bước vô cô đi hết chỗ này đến chỗ khác,Gia Lâm đi đằng sau ko dám đến gần vì sợ Thiên Trúc lại xô ra.Rồi cả hai đến nơi tập trung đông người nhất,ko biết ngày gì mà đong người thế dường như người đi đường đều tập trung hết ở đây vậy."Đến lúc hành động rồi đây"-Thiên Trúc nghĩ thầm trong đầu,rồi bất ngờ dô quay lại bá vào cổ Gia Lam rồi khóc: 

-Anh đừng bỏ em mà ...em biết lỗi rồi....Chuung1 ta làm lại từ đầu anh nhé 

Hành động nhanh như chớp của Thiên trúc khiến Gia Lam ko thể tránh né và mắt Gia âm trợn tròn ngạc nhiên,sau 1,2 giay định hình Gia Lâm vội đẩy Thiên Trúc ra rồi nói: 

-Cô...Cô...làm..gì vậy? 

Theo thói wen tò mò-một món quà cũng là 1 hình phạt của thượng đế dành cho- mọi người đều hướng mắt nhìn về phía họ.Như đúng với kế hoạch sau khi bị đẩy ra sẽ gay sự chú ý nên Thiên Trúc bắt đầu làm tới, cô lại lao đến ôm Gia Lâm và nói: 

-Chúng ta vẫn có thể mà anh...Em sẽ cố gắng...Em đâu thua gì cô ấy..hic hic 

Lỗ tai Gia Lâm lùng bùng khi nghe Thiên Trúc nói."Cái gì đang xảy ra vậy.Cô ta nói gì vậy"Gia Lâm nghĩ bụng.Thấy Gia Lâm như bất động Thiên Trúc khóc lớn tiếng rồi lến trong giỏ xách lo nước lúc nãy Thúy đưa lén hơ lên mắt tức thì nước mắt cô chảy liên tục: 

-Chẵng lẽ anh quên những giây phút ta vui vẻ bên nhau rồi sao?...Khi ấy anh nói anh chỉ yêu em thôi mà sao bây giờ anh lại như vậy chẵng lẽ khi anh đã lấy đi tất cả của em thì anh lại bỏ đi sao? 

-Cô đang lẩm bẩm gì đó hả? -Lúc này Gia Lâm đã định hình lại và âẩy Thiên TRÚC ra- Tôi với cô đã làm gì với nhau.Cú đẩy có lẽ hơi mạnh đối với 1 người yếu ớt như Thiên Trúc nên cô đã té xuống đất.Đến lúc này tiếng xôn xao bỗng phát lên: 

-Trời ơi!Đúng là đồ bạc tình lấy hết đời con nhà người ta rồi phủi tay. 

-Nhìn mặt thế kia mà lại... 

-Tội nghiệp cô gái yêu ngay thằng 

-Chắc lại tham giàu đây mà...mấy thằng như vây đem ra cho 1 nhát cho đẹp đời 

Những lời nói ấy cứ quanh quẩn bên tai Lâm làm Gia Lâm muốn bỏ chạy đang định way chân chạy thì Gia Lâm chợt nhớ đến Thiên Trúc đang nằm dưới đất sau cú đẩy với bổn phận của 1 vệ sĩ Gia Lâm ko thể bỏ Thiên Trúc 1 mình nên vội chạy đến: 

-Cô chủ ko sao chứ?Chúng ta về thôi 

-Anh sẽ ko bỏ em chứ-Thiên Trúc vẫn hỏi 

Biết rằng nếu từ chối thì mọi chuyện sẽ rùm beng lên nên Gia Lâm nói bừa: 

-Không anh sẽ ko bỏ em đâu,chúng ta sẽ làm lại em nhé. 

Nói rồi Gia Lâm dùi Thiên Trúc đứng dậy rời khỏi công viên.Lúc này dt Gia Lâm reo lên thì ra là Nhật gọi: 

-Đang đâu vậy anh đang đứng ở cửa mà có thấy đâu. 

-Anh chạy ra công viên đi em đang ở đó 

Mấy phút sau chiếc xe chạy tới Nhật xuống xe đưa giúp Thiên Trúc lên xe rồi cho xe chạy.Về đến nhà ,Gia Lâm bế Thên Trúc lên phòng ko quên nói với bà 2 pha cốc nc mật ong mang lên phòng.Vừa đặt Thiên Trúc lên giường thì cô giúp việc chạy đến, Gia Lâm bước ra khỏi phòng để cô ta làm việc.Bước vào phòng mình Gia Lâm ngả lưng xuống giường rồi suy nghĩ những điều vừa xảy ra: 

-Thì ra hôm nay cô ta thất tình hèn chi sáng nay mình táấy cô ta hơi lạ.Kể ra cũng tội nghiệp nhưng người như cô ta mà cũng bị đá sao ai mà có bản lãnh quá vậy" 

Đang thắc mắc về người nào đó đã đá Thiên Trúc thì cửa phòng Gia Lâm có ai đó keu cửa.Gia Lâm vội chạy ra mở cửa: 

-Anh wa bên canh cô chủ giúp em được ko em đi thay nước 

Thì ra là cô bé giúp việc,Gia Lâm gật đầu rồi bước tới phòng Thiên Trúc.Đang định bước vào cổng phòng thì Gia Lâm nghe có tiếng nói chuyện 

-Mày ko biết mặt hắn lúc đó đâu dần thối ra ...Tao phải công nhân lọ hương hành mày cho tao hiệu nghiệm thật mới đưa lên một chút là nc mắt chảy ra quá trời...hahaha...Hắn sẽ còn gặp nhiều khó khăn nếu ko chụi rút...Mà tao công nhận tải đóng kịch của tao tăng lên rõ đến môi người cũng nghĩ hắn là 1 tên Sở Khanh. 

Trời ạ Gia Lâm ko thể tin dc thì ra những gì vừa rồi là 1 trò đùa của Thiên Trúc thế màluc1 nãy lại còn tội nghiệp cho cô ta nữa.Gia Lâm way chân bước về phòng mình ngồi phịch xuống giường khuôn mặt đầy vẻ tức giận 

-Mình mất cảnh guác lại bị cô ta chơi khăm..Trời ơi tức quá Gia Lâm lần sau mày phải nhìn kĩ vào ko thì lại blại bị lừa đó-Gia Lâm nói lớn. 

Đêm đó Gia Lâm vừa ngủ vừa tức vì lại tiếp tục bị Thiên Trúc chơi xỏ, sáng thức âậy với nỗi bực mình còn đầy trong người.Bước ra khỏi phòng Gia Lâm ko wên đưa ánh mắt tức giận vào phòng Thiên Trúc như muốn trút sự bực bội xuống con người đang ở trong căn phòng đó.Nhưng Gia Lâm đã lầm vì Thiên Trúc ko hề có ở trong phòng mà cô đang ngồi vẫn chiếc ghế nơi cô thường thưởng thức quang cảnh yên bình của một buổi sáng nhưng hôm nay cô ko phải ngồi để 

-Cô chủ trông vẫn còn tỉnh táo để thưởng thức tách cà phê sau một đêm say rượu-Thì rta Gia Lâm đã đứng đằng sau Thiên Trúc và làm Thiẹn Trúc giật mình vì lời nói.Ngoái cổ lại đằng sau Thiên Trúc cười: 

-Là anh sao?Anh có phải là người lịch sự ko vậy?Tự dưng nói làm tôi giật cả mình. 

-Tôi là người bất lịch sự cũng đâu như cô chủ thích trêu cợt người khác cho dù có phải mất mặt.Mặt cô dày thật.Tôi tự hỏi nó được đắp bao nhiêu tấn xi măng. 

Khuôn mặt của Thiên Trúc biến đổi sau khi nghe Gia Lâm nói,một bộ mặt gian xảo xuất hiện cùng cái cười mỉm : 

-Anh quả là ko tệ. Tôi ko ngờ anh có thể biết sớm như vậy...Nếu anh đã biết thì tôi khỏi phải mất công phải đóng kịch nữa. 

-Cô thích bày trò đà côt với tơi như vây sao? 

Câu hỏi của Gia Lâm làm Thiên Trúc một lần nữa way đầu lại lần này cô nhìn Gia Lâm bằng đôi mắt ngạc nhiên sau đó cô bật cười thật to: 

-Hahaha... Anh nói gì vậy?...Anh ko nhớ tôi và anh đang cá cược sao đó là đòn của tôi nếu anh ko chịu đc thì nghỉ việc đi...Tôi hứa ko làm to chuyện này ra đâu. 

Nói rồi cô đứng dậy bước đi wa Gia Lâm rồi nói khẽ: 

-Còn nhiều trò đang chờ đợi anh đó...Hãy coi chừng. 

Rồi cô bước lên cầu thang, khi cô vừa đi đi khỏi thì cũng là lúc đưa mắt lên nhìn theo. 

-Gia Lâm à!Đội trưởng nói em đến văn phòng có việc muốn nói 

Gia Lâm giật mình khi nghe Nhật nói.Rồi lại gật đầu sau 1;2 giây để hiểu đc ý nghĩa của câu nói,Gia Lâm bước đi nhưng Nhật chợt kéo tay lại và nói: 

-Làm ơn nói chuyện nhanh lên còn về nhé tôi ko muốn ở nhà một mình với chủ đâu. Tôi ko biết phải làm gì nếu ko có... 

-Anh yên tam em sẽ về sớm mà.Anh hãy coi chừng cô chủ đi. 

Nhật gật đầu rồi nhinve62 phía câu thang.Vốn ko phải là người yếu bóng vía nhưng với những gì anh thấy Gia Lâm phải chịu trong những ngày wa cũng làm cho anh hoảng bởi vì the tin tư về cô chủ anh đang theo là một người có mối thù sâu đậm với vệ sĩ nên cô luôn tìm cách chơi khăm để đuổi họ. 

Bước vào văn phòng Gia Lâm chợt thấy bố của Thiên Trúc bước ra nên liền gật đầu chào và ông chủ tịch cũng mỉm cười và gật đầu.Khi ông ta đi khỏi rồi Gia Lâm mới tiến đến chỗ đội trưởng và hỏi: 

-Ông ta đến đây làm gì vậy?...Chẳng lẽ chúng ta đã làm gì sai sao?: 

Ông đội trưởng ko nói gì rồi ra hiệu cho Gia Lâm ngồi xuống, Gia Lâm vửa ngồi xuống thì ông bắt đầu nói: 

-Khôn hề ông ta ko đến để chỉ tích mà khen chúng ta. ] Theo ông ta nói thì chúng ta đả làm rất tốt.Ông ta nói chưa từng có 1 vệ sĩ nào có thể chịu đựng con gái ông ta lâu như cháu.Cháu làm tốt lắm học trò xuất sắc của chú. 

-Mà ông ta đi đâu vậy? 

-À..Ông ta mới đi công tác về giờ về nhà nghỉ chút xíu rồi hình như lại chuẩn bị đi tiếp vào ngày mai 

-Ông ta đi suốt như vậy sao?Không hề lo lắng cho con gái mình à?... 

-Gia Lâm...Đó ko phải chuyện của chúng ta, nhiệm vụ của cháu là hãy bảo vệ cô Thiên Trúc đừng quá nhiều chuyện ko tốt đâu 

Gia Lâm khẽ gật đầu khi nghe "sư phụ" chỉ dạy 

-Mà chú gọi cháu làm gì vậy hả? 

-À...Lâu rồi chú cháu mình chưa nói chuyện hôm nay cháu đi ăn cơm với chú nha. 

-Nhưng chú à cháu đang làm... 

-Kệ chú cho cháu nghỉ sớm. Nào chúng ta đi thôi 

Chẳng để Gia Lâm nói gì ông vội kéo Lâm g9i.Lúc đó tại căn biệt thự của ông chủ họ Dương,Nhật đi wa đi lại trong phòng khách lâu lâu ại nhìn đồng hồ rồi lại ngó ra cửa. 

-Anh làm gì cứ đi wa đi lại vậy hả? 

Nhật way người lại,trời ơi trước mặt anh là Thiên Trúc . anh vội cúi mặt xuống rồi nói nhỏ với giọng hơi run: 

-Dạ...t..ôi..xi..n..lỗ..i..cô..chủ. 

Thiên Truuc1 nheo mắt nhìn Nhật khi vừa nghe thấy giọng nói run rảy của Nhật: 

-Anh làm sao vậy? Bệnh à? 

-Dạ..không ạ 

-Không sao anh lại run như cày sấy thế hả? 

-Dạ...tôi...tôi: 

Nhìn cử chỉ của Nhật Thiên Trúc bật cười rồi cô nói: 

-Tôi biết rồi...Anh sợ tôi hả? 

Như bị nói trúng tim đen Nhật giật mình.Thiên Trúc nói tiếp: 

-Anh việc gì phải sợ..Anh yên tâm đi anh ko phải là mục têu của tôi đâu?-Nói rồi cô ngồi xuống ghế tiếp tục đọc cuốn sách đang cầm trên tay. 

-Lấy cho tôi li nước cam vắt. 

Nhật lật đật chạy vào bếp. Khi Nhật đặt li cam vắt thì Thiên Trúc hỏi: 

-Gia Lâm..Anh ta đâu rồi hả? 

-Dạ đội trưởng cho gọi nên nó đi rồi ạ! 

-Này hình như tôi thấy anh lớn tuổi hơn anh ta sao lại để anh ta là cấp trên của anh vậy. 

-Tại cô chủ chưa biết chứ Gia Lâm là một vệ sĩ cực giỏi. Hồi đó nó là học sinhh xuất sắc nhất trong lớp huấn luyện ngày đó. 

-Sao cơ? Học trò xuất sắc á? 

-Dạ hồi đó nó chỉ có 15t à nhưng nó học rất giỏi, khả năng tiếp thu khá cao nên khi lên 16t nó đã đi làm nhiệm vụ rồi. 

-16t đã đi làm à? Anh ta ko đi học sao?] 

-À ko nó vẫn đi học vì thân chủ của nó là những cô cậu học sinh do đó nó thường chuyển trường để làm nhiệm vụ.Nhưng dù như vậy nhưng Gia Lâm học rất giỏi và hinh như năm nay nó thi đậu ĐH thì phải... 

-Anh biết anh ta lâu như vậy sao?Chắc anh giểu anh ta lắm hả? 

-Ko có tôi ko hiểu Gia Lâm nhiều. Ấn tượngđầu tiên của tôi về Gia Lâm là đôi mắt.Nó có đôi mắt rất đẹp.Đôi mắt rất sáng cho thấy nó là người rất thông minh và lanh lợi và đầy cá tính... Nhưng có lẽ đó là lần đầu cũng như lần cuối tôi nhìn thấy đôi mắt của nó vì từ lúc đó lúc nào nó cũng đeo cái kính đen ngòm đó.Tôi nghĩ nếu nó cười thì cực đẹp nhưng theo tôi điều đó khó mà xảy ra vì... 

Nhật chợt dừng lại khi nhìn thấy Thiên Trúc đang chăm chú nhìn mình.Anh vội cúi đầu và nói: 

-Tôi xin lỗi tôi hơi nhiều chuyện.. 

Thiên Trúc ko nói gì và nói: 

-Anh biết thế là tốt...Bây giờ anh ra ngoài đi. 

Khi Nhật vừa bước đi thì Thiên Trúc chợt mỉm cười khi nghĩ lại những gì Nhật kể về Gia Lâm.Một nụ ưuồi bí hiểm của cô gái mưu mô này ko biết có hàm ý gì đây. Lại một trò đùa được ra đời hay đó là bắt đầu cho một chuyển biến trong tâm tư tình cảm của Thiên Trúc. 

Tại nhà hàng nơi mà Gia Lâm đang dùng bữa. 

-Gia Lâm à cháu có hay về thăm mẹ ko vậy hả? 

-Dạ ko thường xuyên ạ có gì ko chú. 

-À ko có gì...chú chỉ hỏi vẫy thôi Lâm à sắp đến ngày giỗ ba cháu rồi cháu có chuẩn bị gì ko hay lại để cho mẹ cháu lo. 

Gia Lâm buông đũa thật sự những điều đội trưởng vừa nói làm cho Gia Lâm phải suy nghĩ đúng là kể từ ngày ba qua đời cứ đến giỗ ba Gia Lâm lại ko về nhà chỉ gửi tiền về và để mẹ tự lo.Đẫ mấy năm rồi nhưng Gia Lâm ko thể tha thứ cho mình- với cái tội giết cha dù mẹ và các em ko hề trách móc và ko phải chính tay Gia Lâm ra tay khiến ba qua đời nhưng tại sao vậy...Có lẽ sự mặc cảm tội lỗi ấy đã khiến Gia Lâm trở thành người như hiện nay. 

-Cháu làm sao vậy hả? 

-Dạ... ko sao ạ chú ăn đi. 

-Sao có về ko hả? 

-Ờ...Cháu ko biết nữa. 

-Cháu lại nói là ko biết...Vậy chắc cũng như mấy năm trước phải ko? 

-Thôi chú à chúng ta nói chuyện khác đi đc ko? 

Người đội trưởng già gật đầu rồi ông lại tiếp tục nói: 

-Sao cháu chuẩn bị gì để lấy bằng lái xe chưa sắp thi rồi đó? 

-Việc đó thì chú yên tâm cháu chuẩn bị kĩ rồi ạ. 

-Ừhm...Thằng Nhật làm việc có tốt ko hả? 

-Dạ anh ấy làm tốt lắm ạ ko hề có vấn đề gì.Mà sao chú lại hỏi vậy? 

-À chẳng là sau khi cháu lấy dc bằng lái xe rồi thì chú sẽ để cháu lo vụ đó còn Nhật và một vài người khác sẽ nhận nhiệm vụ khác. 

-Sao? Chú định cắt giảm người à? Một mình cháu thì làm sao có thể... 

-Hừm...Chú có nói là cho cháu là mang hết đi đâu mà cháu sợ nhưng ai chứ cháu thì chú rất tin tường ban đầu chú còn sợ nhưng bây giờ thì chú ko còn lo nữa chú chỉ định cho Nhật giúp cháu trong việc lái xe thôi còn sau này thì một mình cháu làm cũng đc chú nghĩ chỉ cần một vệ sĩ bên cạnh cô ta là đc rồi.Sao cháu thấy sao? 

-Tùy chú thôi ạ! 

Ông gật đầu mỉm cười rồi họ tiếp tục bữa ăn. 

-Này hôm nay cậu lo ôn bài đi nha sắp đi học rồi đó- Tiếng nói dịu dàng ở đầu dây dt của Thiên Trúc 

-Là cậu à? Ừhm tớ biết rồi thanh-kiu cậu mà cậu cũng chuẩn bị đi Phương Danh ngốc nghếch. 

-Cậu nói gì đó hả... 

-Thôi tớ cúp nha. 

Nói chuyện xong Thiên Trúc nằm xuống guường và nghĩ về cô bạn thân nhất ở lớp theo đúng nghĩa của chữ "thân" với những kỉ niệm của cả hai khi còn bé. 

Gia Lâm dã dùng xong bữa vừa bước vào cửa thì Nhật vội chạy đến: 

-Sao em nói chỉ đi có một chút thôi sao bây giờ mới về để anh chờ đợi trong sợ hãi. 

-Anh sợ cái gì? 

-Thì cô chủ chứ còn ai khiến anh mày sợ nữa hả? 

-Không ngờ cô gái này lại khiến anh sợ nhu vậy- Gia Lâm nói vẫn khuôn mặt ko nụ cười-Cô ta đâu rồi? 

Nhật chỉ tay lên phòng của Thiên Trúc. 

-Cô ta đang làm gì vậy ? 

Nhật lắc đầu rồi nói:"Em nên nhớ anh chỉ là vệ sĩ chứ ko là quản lí mà đc quyền biết cô chủ đg làm gì?" 

Gia Lâm ko nói tiến thẳng bước lên lầu theo hướng phòng Thiên Trúc rồi nhẹ nhàng đẩy cửa và Gia Lâm bị bất ngờ trước hình ảnh trước mắt mình Thiên Trúc - cô tiểu thư ăn chơi cùng những trò quái quỷ đang ngồi ở bàn học cặm cụi bên trang sách.Biết rằng Thiên Trúc vẫn còn ở nhà nhưng Gia Lâm ko vội ra ngoài mà còn đứng lại ngó căn phòng của Thiên Trúc.Gia Lâm chưa có cơ hội nhìn kĩ căn phòng này.Nó cũng khá gọn gàng tất nhiên vì nó đc lau chùi mỗi ngày bởi cô bé người làm mà.Một chiếc giường, một phòng tắm, cái bàn học được đặt ở bên cái cửa sổ gần cánh cửa ra ban công, ngoài ra nó còn có một căn phòng chứa quần áo cùng các đồ dùng cá nhân, trang sức của Thiên Trúc.Đang mải miết nhìn cấu trúc của căn phòng Gia Lâm ko để ý đến Thiên Trúc, thấy Gia Lâm đang mải ngắm căn phòng của mình Thiên Trúc lên tiếng: 

-Cứ nghĩ người khuyên tôi nên lịch sự mà cũng có hành động vô văn hóa như vậy. 

Gia Lâm quay lại nói: 

-Cô chủ nói vậy là sao ? 

-Anh làm gì mà ngắm phòng tôi kĩ vậy? 

-À..Tôi chỉ muốn lên đây để chắc chắn cô chủ vẫn ở nhà. 

-Sao bây giờ thì anh đã thấy chưa tôi vẫn ở nhà ko hề đi đâu mà cũng nói cho anh bớt lo hôm nay tôi ko đi đâu cả. 

-Nếu cô chủ chắc chắn như vậy thì tôi xin phép đc xuống nhà. 

Đang way lưng đi thì Thiên Trúc gọi giật lại: 

-Anh đi đâu vậy tôi có nói là cho anh xuống nhà sao? 

-Vậy cô chủ muốn gì? 

-Tôi học bài nãy giờ khát nước quá anh mang cho tôi một li nước. 

Gia Lâm gạtđầu roồi chạy xuống nhà bếp lấy một cốc nước rồi đặt lên bàn cho Thiên Trúc. 

-Cô chủ có cần tôi giúp gì ko? 

-Tổi mà có gì phải nhờ anh giúp sao tôi chỉ có việc để sai anh thôi. 

-Vậy cô chủ muốn sai tôi làm gì nữa ko? 

-Bây giờ thì ko anh có về đi xuóng đc rồi. 

Gia Lâm way lưng bước đi nhưng khi Gia Lâm chỉ bước đc vài bơớc chợt Thiên Trúc nảy ra một ý nghĩ liền gọi lại: 

-Khoan đã!Anh way lại đây 

-Có chuyện gì muốn sai tôi sao? 

Thiên Trúc ko nói chỉ đưng dậy rồi tiến từng bước về phía Gia Lâm với hai tay chắp sau lưng đầu nghiêng về một phía nhìn Gia Lâm.Hành động của Thiên Trúc làm Gia Lâm nhớ lại đêm trước ,tim Gia Lâm ko hiểu sao lại loạn nhịp như vậy ko biết có phải vì ngạc nhiên hay do bộ dạng quá dễ thương của Thiên Trúc trong chiếc quần jean ngắn với chiếc áo sát nách.Thiên Trúc vẫn cứ tiến lên mà ko biết sự biến đổi trong cơ thể Gia Lâm, khi mặt của hai người cách nhau khoảng gang tay thì Thiên Trúc dừng lại từ từ đưa hai tay lên, mồ hôi của Gia Lâm bắt đầu rơi khi bàn tay đó đc đưa sát đến khuôn mặt Gia Lâm.Rồi dừng lại ở gọng kính thì ra Thiên Trúc muốn tháo kính của Gia Lâm đoán đc điều đó Gia Lâm lấy tay đỡ mắt kính rồi rụt người lại theo phản xạ. 

-Cô chủ làm gì vậy? 

-Tôi chỉ muốn xem đôi mắt sau cái kính đen ngòm này thôi tôi nghe bảo nó rất đẹp. 

-Ai nói điều đó với cô chủ? 

-Anh ko cần biết điều đó. 

-Nếu đó là điều cô chủ muốn thì tôi xin phép tôi ko thể. 

Nói rồi Gia Lâm way bước đi trước sự tò mò của Thiên Trúc.Gia Lâm đóng cửa lại rồi khẽ vụốt mồ hôi và băn khoăn ko hiểu tại sao cơ thể mình lại như vậy .Còn Thiên Trúc đứng giữa phòng nhìn theo Gia Lâm rồi nói: 

-Hứ ..Làm gì mà to tát vậy?"Nếu đó là điều cô chủ muốn thì tôi xin phép tôi ko thể".Không cho coi thì thôi ai mà thèm...Nhưng tại sao anh ta lại ko muốn cho mình thấy kì lạ thật. 

rain.........ai iu r khong?>.< 

-Hay thế này Thiên Trúc ...Mày là 1 tay kì thủ trong việc đuổi vệ sĩ mà chịu bó tay tên này sao già mãy còn làm cho họ chạy huống gì tên này....Trẻ có khuyết điểm của trẻ hắn trẻ như vậy thì mày thừ dụ hắn bằng tiền hay tình xem. 

Thiên Trúc suy nghĩ ồi gật đầu đồng ý 

-Để tao thử xem sao hắn sẽ chết vói tao.thôi tao về tụi bay hát típ đi tao trả tiền cho. 

Bước ra xe Thiên Trúc ko wên liếc Gia Lâm trước khi lên xe.Về đến nhà Thiên Trúc way lại nói : 

-Anhg lên phòng tôi có chuyện muốn nói. 

Gia Lâm gật đầu rồi đi theo sau.Vào phòng Thiên Trúc cởi giày rồi đưa tay xuống từng nút áo cởi ra.GiA Lâm thấy vậy ko dám nhìn mà cúi đầu xuống nhiệt độ cơ thể tăng mạnh như báo điềm gì đó ko lành.Thiên Trúc vừa tiếp tục vừa bước gần tới Gia Lâm mùi thơm phát ra từ Thiên Trúc Gia Lâm ngửi thấy rõ hơn Gia Lâm dè dặt bước lùi xuống thì Thiên Trúc lại tiến lên trống ngực Gia Lâm đập càng mạnh. 

Vệ Sĩ vs Tiểu Thư - truyện les.babaTruyện Miễn Phí Bạn Sẽ Yêu Thích