Chương 20

1K 85 5
                                        

Lúc Ngô Thế Huân tỉnh dậy lần nữa mặt trời đã xuống núi, không ngờ bản thân lại ngủ cả một ngày.

Trương Nghệ Hưng cũng không có ở nhà, chắc đi làm rồi. Nghề Bác sĩ quả là cực khổ nhất, đi sớm về muộn không nói, đã vậy ngày nào cũng phải tăng ca.

Cộng thêm anh ấy lại là bác sĩ phụ trách, bận đến bù đầu bù cổ, có khi cả nhà cũng không về. Ngô Thế Huân sống ở đây đã một tháng hơn, những ngày gặp được anh có thể nói là đếm trên đầu ngón tay.

Bầu không khí trống trãi lan khắp nhà, khiến tâm trạng cậu cũng đi xuống, nếu có Biện Bạch Hiền bên cạnh thì tốt biết mấy.

Nghĩ đến đây, Ngô Thế Huân liền bật dậy, chiếc áo khoác trên người thuận thế rơi xuống nền đất, là lúc sáng Nghệ Hưng đắp cho cậu.

Cũng không màng đến nó, cậu vội vào phòng vệ sinh bật đèn lên, không gian nhỏ hẹp bỗng chốc trở nên sáng sủa.

Cậu mở vòi nước ra rửa mặt, dòng nước mát lạnh tạt lên mặt khiến cả người cậu thoải mái không ít. Lại nhìn vào gương ngây ngẩn, Bạch Hiền có Xán Liệt ở bên, chắc y đang sống rất hạnh phúc, ít nhất sẽ không giống cậu chịu khổ. Xán Liệt giàu có như vậy, dáng người vừa cao ráo vừa đẹp trai, quan trọng là anh ta đối xử tốt với Bạch Hiền, như thế là đủ rồi.

Tâm tình cậu bỗng tốt hẳn lên, đúng vậy, bản thân bây giờ cái gì cũng không thiếu, ăn mặc ở đều đầy đủ, làm gì phải buồn chứ.

Vài bữa sau đi kiếm việc làm, sống mãi ở đây cũng không tốt lắm, không thể cứ gây phiền phức cho người ta được, sau đó sẽ thuê một căn hộ bên ngoài, tự nuôi sống bản thân chắc không vấn đề gì.

Tất cả đều đã được xử lí ổn thoả, không gì vướng bận nữa. Còn về phần Lộc Hàm đành coi như có duyên vô phận vậy. Bản thân chỉ là một người bình thường, anh lại là tổng tài của tập đoàn lớn, nghĩ đến cũng thấy buồn cười.

Đang suy nghĩ miên man, tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Thế Huân hoàn hồn, liền lấy khăn lau tay rồi lấy điện thoại ra nghe. Trên màn hình hiển thị hai chữ to đùng khiến cậu nhất thời hốt hoảng, quả nhiên, vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.

Toàn thân khẽ run lên, anh ấy tìm mình làm gì ?

Do dự không biết có nên bắt máy không, kết quả vì bản thân căng thẳng không cẩn thận ấn ngay nút khoá màn hình. Điện thoại bị ngắt, tiếng chuông inh ỏi theo đó dừng lại. Như vậy cũng tốt, dù sao cậu cũng chẳng muốn nghe thấy giọng của anh.

Vừa chuẩn bị để điện thoại vào túi quần, tiếng chuông lại lần nữa vang lên, vẫn là Lộc Hàm gọi đến.

Nếu không bắt máy, anh nhất định sẽ tức giận, sau đó lại đằng đằng sát khí lên đây tính sổ với cậu. Tuyệt đối không thể như vậy. Suy đi tính lại, cuối cùng cũng dè dặt nhấn nút nghe.

Còn chưa đợi cậu mở miệng, bên kia điện thoại truyền đến âm thanh :

"Cho hỏi anh có phải là Ngô Thế Huân không ?"

Không phải giọng Lộc Hàm, nghe như của một ông chú lớn tuổi.

"Vâng, là tôi."

[Trans|Longfic][HanHun] Tổng tài, xin tha mạng !!!Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ