Chương 50

4.4K 160 76

Đến thời điểm tan tầm, Vương kiểm sát trưởng cùng Trương kiểm sát trưởng đúng giờ rời đi.

Vương kiểm sát trưởng trước khi đi nói với Phó Quân có thể tan tầm về nhà.

Phó Quân gật gật đầu, nhìn về phía Triệu Mạt Thương thấy thân ảnh hai người bận rộn, tâm đau xót, do dự vài giây, tại lúc hai vị kiểm sát trưởng kia rời đi, cô mới tiến đến trước bàn Triệu Mạt Thương, ra vẻ bình tĩnh, "Triệu tỷ, có chuyện gì cần em hỗ trợ không?"

Triệu Mạt Thương động tác trên tay dừng lại, ngẩng đầu, cố gắng lộ ra nụ cười, "Không có việc gì, em mau về nhà đi."

"Nhưng là.........." Phó Quân mắt nhìn đến Thương Mặc còn thật sự cúi đầu nhìn hồ sơ đánh số trang, há mồm muốn nói cái gì, nhìn thấy đôi mắt Triệu Mạt Thương bình tĩnh như nước bỗng nhiên không biết nói gì.

"Xong rồi." Thương Mặc khép lại hồ sơ, đưa cho Triệu Mạt Thương, "Còn có không?"

Triệu Mạt Thương cố gắng nhịn cười nói, "Được rồi, không có. Tôi còn chỉnh sửa lại một vài ghi chép sau đó tan làm."

"Tốt." Trong văn phòng hiện tại chỉ còn lại chính mình, Triệu Mạt Thương cùng với Phó Quân, Thương Mặc cũng lười giả dạng nghiêm chỉnh, ghé vào trên bàn Triệu Mạt Thương ngẩn người.

"Phó tiểu thư còn có chuyện gì sao?" Triệu Mạt Thương đem phần hồ sơ kia chỉnh lý lại tốt sau đó nghi hoặc nhìn Phó Quân.

"Sao......Không có việc gì......." Phó Quân có chút bối rối nói, nhìn Thương Mặc từ từ nhắm hai mắt không thèm nhìn mình, trong mắt có chút ảm đạm.

Triệu Mạt Thương ngồi thẳng thân mình gõ thêm vài cái, "Vậy em chạy nhanh về nhà ăn cơm đi."

"Vậy em đi trước." Phó Quân thực miễn cưỡng nói lời từ biệt với cô, lại nhìn mắt Thương Mặc, có chút chần chờ, xoay người rời đi.

Thương Mặc mắt khép nửa mắt lại nhìn Phó Quân rời đi, cảm xúc không có chút dao động.

"Xong rồi." Phó Quân rời khỏi văn phòng, Triệu Mạt Thương liền đem chữ cuối cùng gõ lên, mang theo vẻ mặt giảo hoạt của tiểu nữ nhân nói với Thương Mặc.

Mở mặt ra buồn cười nhìn Triệu Mạt Thương, Thương Mặc nhìn cửa, đem ghế đẩy ra, nắm lấy tay của Triệu Mạt Thương hôn lên một cái, "Cố ý?"

"Sao? Cái gì?" Triệu Mạt Thương vẻ mặt khó hiểu, trong mắt lại tràn đầy ý cười.

"A........." Thương Mặc nhẹ nhàng cười, sau đó thu hồi, nhìn Triệu Mạt Thương "Em không có gì muốn hỏi sao?"

Nhẹ nhàng vỗ về hai má của Thương Mặc, vẻ mặt nghiêm túc, "Em muốn tự Mặc nói với em."

Thương Mặc sợ run vài giây, tựa đầu trên vai của Triệu Mạt Thương, hai tay ôm lại thắt lưng của cô không nói thêm lời nào.

"Tốt lắm, chúng ta đi ăn cơm đi, em đói bụng rồi." Triệu Mạt Thương mặc dù có chút thất vọng, nhưng vẫn gượng mỉm cười một tiếng, "Đi thôi."

"Được rồi." Một thanh âm buồn bã lên tiếng, Thương Mặc đứng lên, nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người.

Chuyện của cô cùng với Phó Quân cô có thể cùng Triệu Mạt Thương nói rõ ràng, nhưng là trong đó có đề cập đến chuyện của Thanh Long Bang, cô phải nói như thế nào đây?

[BHTT] [Edit] Hi, kiểm sát trưởng đại nhân - Bằng Y Úy NgãWhere stories live. Discover now