(TNN: ta ngất a *haha*)


Tiểu Thanh choáng rồi, hoàn toàn choáng rồi, nhìn động tác của Hứa Tiên, lại nghe những lời này nữa, trên khuôn mặt tuấn mỹ trắng trẻo cuối cùng nổi lên một mảnh đỏ ửng rất khả nghi. Cái gì mà chỗ đó không to được thì là lỗi của mình chứ? Lời này cũng quá đa nghĩa đi? Còn nữa, còn nữa, làm gì có tiểu nữ tử nào lại có hành vi hào phóng như vậy, còn nói những lời như thế nữa chứ!


“Ăn uống không đủ chất thì cơ thể cũng không phát triển được.” Hứa Tiên lại lầu bầu, “Hiện tại cơm nước hàng ngày là ngươi chịu trách nhiệm, thế còn không phải là lỗi của ngươi sao?”


“Ngươi, ngươi. . . . . .” Tiểu Thanh đã không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình bị Hứa Tiên làm cho á khẩu không trả lời được rồi.


“Đi vào ăn cơm đi, có thịt.” Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Bạch Tố Trinh từ phòng ăn nhẹ nhàng truyền ra ngoài, truyền đến rõ ràng bên tai Hứa Tiên.


Hứa Tiên mừng rỡ nhảy hai ba bước chạy vào: “Chỉ có nương tử là tốt với vi phu thôi. Ha ha.”


“Thêm một bát nữa.” Hứa Tiên đem cái bát không đưa cho Tiểu Thanh, mắt híp lại rất là thỏa mãn, “Ăn ngon thật, Tiểu Thanh, ngươi có thể đi làm đầu bếp được rồi đấy.”


Tiểu Thanh nhận lấy bát, xới đầy bát thứ hai cho Hứa Tiên, trong lòng thầm nhủ, đúng là đồ háu ăn. Nhưng mà, ăn như vậy, chỗ đó thật sẽ to lên sao? Tiểu Thanh nghĩ tới đây, trong lòng bỗng nhiên rùng mình, tại sao mình lại có loại ý nghĩ quái dị này chứ! Tiểu Thanh trong lòng run lên, lắc lắc đầu, muốn ném văng loại ý nghĩ quái dị đáng khinh này khỏi não mình.


“Còn mấy ngày nữa là hôn lễ của tỷ tỷ ngươi rồi.” Bạch Tố Trinh lên tiếng. Nhìn bộ dạng ăn rất thích ý của Hứa Tiên, trong lòng lại là một mảnh tĩnh lặng.


“Ừm, đúng vậy, đến lúc đó chúng ta đến sớm một chút, còn phiền hai người các ngươi hỗ trợ nữa.” Hứa Tiên nhai một miếng thịt thơm nức, hàm hồ nói không rõ.


“Được.” Bạch Tố Trinh đáp một chữ đơn giản.


“Cám ơn nha, nương tử yêu dấu của ta.” Hứa Tiên ném cho Bạch Tố Trinh một cái mị nhãn, trêu ghẹo.


Sắc mặt Bạch Tố Trinh đanh lại, nhưng Hứa Tiên làm như không thấy, tiếp tục ăn. Một màn này Tiểu Thanh nhìn mà trong lòng cười thầm không thôi.


Hôn lễ Hứa Kiều Dung so với Hứa Tiên thì long trọng hơn một chút. Mặc dù bên Hứa gia không có thân thích gì, nhưng có các đồng sự trong nha môn của Lý Công Phủ tới, hàng xóm láng giềng cũng tới không ít, làm náo nhiệt hẳn lên. Hứa Tiên lấy tiền bán dược liệu cùng tiền lương ứng trước cũng đủ mua quà mừng rồi, mua một bộ trang sức thoạt nhìn cũng không tệ lắm, tặng cho Hứa Kiều Dung. Khiến Hứa Kiều Dung liên tục kêu lên ‘quá tốn kém rồi’.