Phụt ha ha ha, Hứa Tiên trong lòng nghĩ rất không phúc hậu liền cười đến nghiêng ngả. Nam nhân lại bị nam nhân đùa giỡn a….


“Hai vị tiểu nương tử, không phải là tại hạ khoác lác đâu, gia sản của tại hạ rất nhiều, chỉ cần hai vị tiểu nương tử đi theo tại hạ….” Nam tử áo hoa vẫn đang lải nhải, nhìn hai vị đại mỹ nhân nhân trước mắt này con ngươi thiếu chút nữa rớt ra. Khi nào thì ở đây lại xuất hiện hai mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, tại sao hắn một chút cũng không biết thế?


Ánh mắt Bạch Tố Trinh càng ngày càng lạnh, Tiểu Thanh thì càng tức giận định ra tay rồi.


Song đúng lúc đó, ‘bốp’ một tiếng, nam tử áo hoa mắt trắng trợn ngược, cả người chậm rãi ngã xuống. Đằng sau hắn là Hứa Tiên đang tung tung viên gạch trong tay.


Bạch Tố Trinh ngẩn ra, còn Tiểu Thanh thì kinh ngạc há hốc mồm.


Hứa Tiên rất bình tĩnh vứt cục gạch đi, phủi phủi bụi trên tay, liếc mắt nhìn tên nam nhân nằm chổng vó trên mặt đất, hừ nhẹ một câu: “Muốn chết sao, đám cướp nữ nhân của ta.” Hứa Tiên luôn bao che khuyết điểm, từ xưa đến nay vẫn vậy. Khinh thường nhìn nam nhân bất tỉnh trên mặt đất, đưa chân đá đá. Bây giờ Bạch Tố Trinh dù sao cũng là “nương tử” của mình, lại dám không coi mình ra gì đi đào góc tường, thật muốn nện thêm mấy cục gạch nữa.


“Đi thôi.” Hứa Tiên tiêu sái xoay người, đi ở phía trước, không thèm nhìn tên nam nhân bất tỉnh trên mặt đất kia thêm một cái..


“Ngươi, ngươi, ngươi….” Tiểu Thanh không biết nên nói gì cho phải, trong lòng vô cùng phức tạp. Mới vừa rồi bọn họ lại được con người cứu? Được cái tên Hứa Tiên yếu đuối này cứu? Hơn nữa còn dùng thủ đoạn bạo lực như vậy? …..


Bạch Tố Trinh nhìn bóng lưng Hứa Tiên, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất. Chậm rãi đi theo sau.


———————————


Chương 09: Vậy thì đã làm sao?


Hứa Tiên dẫn theo Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh về nhà, Hứa Kiều Dung nhiệt tình hoan nghênh đón tiếp. Hứa Tiên lấy thịt bò mình mua ra, cùng Hứa Kiều Dung đi xuống nhà bếp làm cơm.


Bạch Tố Trinh ngồi trong đại sảnh, đánh giá xung quanh. Cái nhà này rất đơn sơ, có thể nói nhà chỉ có bốn bức tường. Đồ dùng cũng rất cũ kỹ rồi, nhưng lại vô cùng sạch sẽ. Tiểu Thanh cũng để ý, lần trước tới vội vàng, chưa có nhìn kỹ.


“Đại ca, nhà Hứa Tiên nghèo thật đó.” Tiểu Thanh thấp giọng nói.