[PN] Diễm hạ 7 [Hoàn]

411 8 0

'Hoàng thúc ngoan ... nằm hảo đừng nhúc nhích ... chỉ cần hưởng thụ hết thảy là đủ rồi ...'

Thanh âm lạc ngọc bởi vì tình dục mà khàn khàn nhưng lại dụ hoặc gấp bội.

Hơn nữa, lúc này ý thức huyền hoài cẩn tan rã, nghe lạc ngọc nói lại hồi tỉnh.

Hắn muốn kháng cự, nhưng bị cách uyên gắt gao áp chế, trừ bỏ vặn vẹo thân thể , một chút tác dụng cũng không thấy.

Không, không phải không có tác dụng, hắn giãy dụa khiến cho lạc ngọc tiến vào càng sâu, hỗn loạn giao triền làm cho bốn người đều nhận được khoái cảm mãnh liệt.

'Ô ...'

Thanh âm nức nở từ phía dưới cách uyên truyền đến, không chỉ vì xấu hổ khó nhịn cũng bời vì thân thể ở cực hạn triều hạ không tự giác đáp lại.

Nhưng thanh âm nức nở lại kích thích dục vọng ngược đãi, không chỉ có lạc ngọc ra sức động, ngay cả huyền kì dịch áp lạc ngọc, ánh mắt cũng trở nên nóng hơn.

'A ...'

Không thể ức chế tiếng rên rỉ, là lạc ngọc thở dốc, huyền kì dịch thô bạo đâm vào điểm mẫn cảm trong cơ thể hắn,khoái cảm vô hạn mãnh liệt ập đến, cho dù là lạc ngọc cũng khó chống cự.

Huống chi bọn họ lúc này động tình, tiếng thở dốc cùng rên rỉ là xuân dược tốt nhất, làm sao còn nhẫn nại?

Mà huyền hoài cẩn tuy rằng ngượng ngùng nhưng bị khoái cảm không ngừng xâm nhập, cũng không đè nén chính mình rên rỉ thở dốc, bởi vậy, nơi này tràn ngập tiếng rên rỉ của huyền hoài cẩn cùng lạc ngọc.

Đến nỗi huyền kì dịch cùng cách uyên, bình thường không đem tình cảm biểu hiện ra ngoài, nhưng lúc này cũng lộ ra sự hưng phấn.

'Ngô!'

Cách uyên tiến vào thật sâu ngăn chặn cổ họng lạc ngọc, dị vật không ngừng ra vào làm cho lạc ngọc không khỏi lùi ra sau, lại vừa lúc đón lấy huyền kì dịch tiến vào, dương vật cường tráng nháy mắt chôn sâu vào trong dũng đạo.

'Nhẹ, điểm nhẹ! A ...'

Trước sau đồng thời giáp công làm cho lạc ngọc chỉ có thể cầu xin tha thứ, lúc này hắn cơ hồ vô lực tựa vào ngực huyền hoài cẩn, cả người nằm úp sấp, nhưng bị huyền kì dịch giam cầm lại khiến cái mông hắn nâng cao lên như đam đãng chủ động ccaauf hoan.

Mà cooe hắn thì bị bức ngẩng cao, bạch trọc từ phân ra ẩn hiện dưới đường cong thân thể không ngừng rỉ ra.

'Ô ...'

Đau nhức nơi cổ không ngừng truyền đến làm cho lạc ngọc khó chịu, nhưng cách uyên lại chặt chẽ nâng cằm hắn một chút cũng không ngừng ra vào miệng hắn.

'Cầu xin tha thứ cũng vô dụng ...nếu hỏa này ...' các uyên tạm dừng một chút nhưng cũng không như ý lạc ngọc, mà ác ý dùng phân thân chính mình vỗ má lạc ngọc, 'Không dập hỏa này, ngươi cho rằng chính mình thoát được?'

Sau, lại tiếp tục ra vào miệng lạc ngọc, hoàn toàn ngăn lạc ngọc phản bác.

Có lẽ vì huyền kì dịch đoạt đi vị trí 'tốt nhất', hắn lại càng không lưu tình chà đạp đôi môi anh đào, luật động thô bạo lại mang theo chút ôn như, cuối cùng nhưng lại cùng huyền kì dịch phối hợp ăn ý, đem lạc ngọc ép buộc đến chết đi sống lại!

'Tự .... A ..... chi ..... nghiệt ......ô ......'

Thân thể lạc ngọc mẫn cảm đến mức chịu không nổi, một tiếng cười nhạo người gặp họa mềm mại đáng yêu vang lên, làm cho lạc ngọc lập tức cao trào.

'A.....'

Lạc ngọc ngẩng đầu thét chói tai, huyền hoài cẩn lúc này lại càng thảm không chịu nổi,hoàn toàn hòa thành một mảnh, tùy ý ba người luật động không ngừng, vô hạn dâm mị phóng đãng.

'Hoàng thú .... Hô .... Sao có thể .... Nói lạc ngọc như vậy?'

Sau một lúc thở dốc liền oán hận, dung nhan sau cao trào đầy mị hoặc dẫn tới hai người chưa phóng thích dục hỏa cuồng thiêu.

'Hô ...'

Cơ thể cách uyên cũng buộc chặt, tốc độ lại nhanh thêm, nước bọt cùng yêu dịch hòa cùng một chỗ, không ngừng theo đôi môi sưng đỏ của lạc ngọc trào ra.

'Khụ ____'

Lạc ngọc định mở miệng, một cổ chất lỏng liền bắn vào yết hầu hắn, làm cho hắn bị sắc, lượng lớn bạch dịch từ trong miệng tràn ra.

'Ngươi, ngô ....'

Lạc ngọc thần oán cách uyên, đạt tới cao triều cách uyên nghiêng người rời khỏi lưng huyền hoài cẩn, cúi người hôn sâu lạc ngọc.

'Ta xảy ra chuyện gì?'

Cách uyên cười nói, hắn là cố ý bắn vào miệng lạc ngọc chỉnh đối phương, cho dù tiếp nhận nhưng mắt thấy người mình thích ở trước mặt cùng người khác giao triền, trong lòng không khỏi tức giận, một chút trừng phạt nho nhỏ không tính là quá phận đi?

'Không có việc gì!'

Hiểu được tâm tư hắn lạc ngọc chỉ có thể cho qua, bất quá giải quyết được hai người nhưng còn đại boss tính trí còn bừng bừng a.

'Thực luyến tiếc cho kẻ khác thấy bộ dáng hiện tại của lạc ngọc a ...'

Thanh âm huyền kì dịch từ phía sau truyền đến làm cho lạc ngọc cả kinh, thân thể nhất thời co rút.

Huyền kì dịch lộ ra ghen tuông, quả nhiên, bá đạo vĩnh viễn đều bá đạo, chỉ sợ hôm nay không thể .... Hy vọng tháng ngày sau này,hắn không vĩnh viễn cùng giường làm bạn a .....

[TOÀN VĂN HOÀN]

[Edit]Bách thảo chiết [Completed]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ