[PN] Ngưu lang

232 9 0


Chuyện tình đêm thất tịch..........

"Hôm nay là đêm thất tịch đi......"

Sáng sớm tỉnh lại, Lạc Ngọc mở mắt ra, ý thức còn chưa thanh tỉnh, liền nghe được một bên thấp giọng thở dài.

"Sớm an, hôn......"

Lạc Ngọc cánh tay nhất giơ lên, liền đem thiên hạ bên cạnh hãm vào trong lòng, một cái nóng bỏng hôn triền miên được dâng lên, cơ hồ vừa muốn châm liệt hỏa.

"Đủ, đủ......"

Huyền Hoài Cẩn đẩy ra Lạc Ngọc, dựa vào trong lòng hắn thở dốc, hai má ửng đỏ như hoa đào lại thêm phần kiều diễm.

"Nên rời giường đi, nếu không những người khác sẽ chịu đói a."

Lạc Ngọc tái hôn ở lỗ tai Huyền Hoài Cẩn, lập tức liền rời giường đứng lên.

"Hoàng thúc đến, để ta mặc y phục cho ngươi."

Lạc Ngọc cười cầm lấy quần áo Huyền Hoài Cẩn, chuẩn bị cảm thụ một chút khoái hoạt âu yếm vì ái nhân mặc quần áo.

"Ngươi...... Ai......"

Ở Lạc Ngọc tà ác ánh mắt nhìn quét qua, Huyền Hoài Cẩn da mặt mỏng lại xấu hổ đến cúi đầu, một tiếng thở dài coi như là đối Lạc Ngọc dung túng, lại ẩn ẩn lộ ra vài phần ưu sầu.

"Đi thôi......"

Hết thảy đã sửa sang lại, Lạc Ngọc nắm tay Huyền Hoài Cẩn ra cửa phòng, tỉ mỉ săn sóc hắn, coi như chưa từng phát hiện Huyền Hoài Cẩn có tâm sự, chính là ôn nhu đối đãi tình nhân, cũng không đặt câu hỏi.

Quả nhiên...... Là hắn xa cầu sao?

Huyền Hoài Cẩn không dấu vết miết miết mắt, một tia mất mát xẹt qua, trong lòng dâng lên vài phần chua sót.

Đêm thất tịch a đêm thất tịch......

Lạc Ngọc có phải hay không tính tình cùng những người khác quá đâu giống nhau ......

Nỗi lòng khó nói, đi ở phía trước Lạc Ngọc đột nhiên ngừng cước bộ, Huyền Hoài Cẩn cả kinh nhất thời ngẩng đầu, lại phát hiện đã đứng sát vào nhau.

"Sớm."

Lạc Ngọc nhìn chung quanh liếc mắt một cái, trên bàn cơm chỉ có Vũ Huỳnh cùng Thương Duệ hai người, chính chờ đợi bọn họ nhập tòa.

"Sớm......"

Nhìn đến Lạc Ngọc đã đến, Vũ Huỳnh lộ ra dịu dàng tươi cười, Lạc Ngọc ngồi xuống sau lại vì hắn đưa đến đĩa rau.

"Lạc Ngọc hôm nay tính làm cái gì?"

Bốn người lẳng lặng dùng đồ ăn sáng, Vũ Huỳnh đột nhiên hỏi một câu, coi như thuận miệng mà hỏi, nhưng dẫn tới hai người nào đó cũng đình trệ động tác.

"Hôm nay? Không làm cái gì a......"

Lạc Ngọc thản nhiên uống chúc, vùi đầu vào ăn, hắn coi như không có nhìn đến nghe được vì câu hắn trả lời khiến ba người nháy mắt mất mát.

"Ngày hôm qua phụ hoàng có phân phó ta, sau khi ăn sáng đi thư phòng tìm hắn."

Lặng im , Lạc Ngọc mở miệng nói, uống hoàn một ngụm chúc cuối cùng, hắn tao nhã buông xuống bát.

[Edit]Bách thảo chiết [Completed]Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ