Chap 3.

861 50 1

Liên tục mấy tháng liền, Thiên Tỉ buổi tối về nhà rất trể lại còn hơi rượu nồng nặc khắp thân; trở về còn tiếp tục uống, khi không vui sẽ mắng chửi Lưu Chí Hoành. Chính Thiên Tỉ biết bản thân không yêu Hạ Uyên đến mức đòi sống đòi chết, bất quá dạo gần đây hình như hắn nghiện rượu rồi; về nhà, ngày nào cũng gặp Hạ Uyên làm hắn chán ghét vô cùng, chính vì vậy mà muốn đánh mắng cô ta một chút để cô ta đừng tới làm phiền hắn, trước khi đi ngủ còn lơ mơ thấy Chí Hoành đắp chăn chúc hắn ngủ ngon.

Tối nay cũng như những buổi tối khác, Lưu Chí Hoành ngồi trên sofa chờ Thiên Tỉ về; không phải cậu bị đánh thành nghiện mà cậu phải dọn lại mấy thứ hắn làm vở trong lúc say, nếu không Thiên Tỉ sẽ bị thương a. Tiếng động cơ xe, Lưu Chí Hoành vội ra dìu Thiên Tỉ vào nhà, mặc bản thân bị hắn mắng hay đánh.

Thiên Tỉ lảo đảo vào nhà, lại thấy Hạ Uyên đi ra giúp hắn đi vào; hắn cau mày khó chịu nghĩ "Ngươi ta mặt dày như vậy, bản thân giờ mới được lĩnh giáo.", ngoài miệng lại mắng lớn "Ngươi đến làm gì, tốt nhất biến khỏi mắt ta." còn Chí Hoành, sao lại để cô ta ngày nào cũng làm phiền như vậy.

"Anh đi ngủ đi, mai còn có tiết học sớm a." Lưu Chí Hoành nhỏ nhẹ ôn nhu nói, còn nở một nụ cười ấm áp như ánh dương. Thiên Tỉ cau mày đẩy người kế bên ra xa đi đến bên tủ rượu lấy một chai và một ly rượu chân cao.

"Thiên Tỉ, anh đừng uống nữa mà." Lưu Chí Hoành chạy đến giành lấy chai rượu lập tức bị hắn ném cái ly vào đầu, máu từ trán chảy xuống, nhìn cậu bây giờ thê thảm vô cùng.

Thiên Tỉ không quan tâm 'Hạ Uyên' ra sao, hừ lạnh quay lưng loạn choạng lên phòng.

Lưu Chí Hoành muốn chạy theo giúp hắn thì ý thức dần mất đi, trước mắt cậu là một màu đen còn có loang loang máu của chính mình. Thiên Tỉ ngược lại bây giờ vô cùng khó ở, vì sao hôm nay Chí Hoành không giúp hắn lên phòng, vì sao không giúp hắn đắp chăn... Bất giác lẫm nhẫm gọi "Hoành Hoành" rồi ngủ ngay trên sàn nhà.

Dịch Dương Thiên Tỉ mở mắt, vỗ vỗ trán rồi ngồi dậy... tự hỏi xem tại sao hôm qua không thấy Hoành Hoành đâu. Hắn hôm nay bổng dưng muốn ăn cơm Hoành Hoành nấu, nghĩ đến liền cảm thấy có chút chờ mong cùng vui vẻ.

Lưu Chí Hoành tĩnh lại khi trời còn chưa sáng hẵn, cơn đau ê buốt từ trán truyền đến làm cậu bất giác cau mày nhăn nhó nói thầm "Đau chết mất, không biết hôm qua Thiên Tỉ có lên giường ngủ hay không!?". Thu giọn mãnh thủy tinh vỡ, Chí Hoành nhanh chóng dọn dẹp một chút rồi xử lí vết thương, sau lại làm chút điễm tâm sáng chờ Thiên Tỉ xuống. Trong người có chút khó chịu, mắt không nghe lời cứ díp lại với nhau, cậu cứ như vậy gục xuống bàn ăn mà ngủ.

Họ Dịch cao hứng xuống lầu, trong đầu vẻ ra viễn cảnh hôm nay cùng chở Hoành Hoành đi học, trưa thì về nhà ăn cơm với Hoành Hoành, chiều sẽ chở Hoành Hoành đi chơi một chút, tối sẽ cùng cậu ấy xem ti vi rồi ôm cậu ấy đi ngủ; vừa nghĩ, khóe môi hắn không tự chủ cong lên lộ ra hai đồng điều xinh đẹp. Vừa vẻ ra viễn cảnh hạnh phúc vừa xuống lầu, bất quá hôm nay không thấy Hoành Hoành ra gọi làm hắn có chút hụt hẫn tự động vào bếp.

Nhìn thấy Lưu Chí Hoành ngủ gục bên bàn ăn, Thiên Tỉ khẽ cười đến bên cậu ôn nhu vuốt tóc nói thầm "Hoành Hoành, hình như anh yêu em rồi!"; bất quá cũng không nhớ hôm nay đã hết hợp đồng một năm của cả hai.

[Shortfic](Tỉ-Hoành) Dùng Cả Đời Cho Em [Hoàn].Đọc truyện này MIỄN PHÍ!