Chương 94

812 57 3

Chương 94: Không thể đánh lại tổ sư nương!

Công Tôn rất không may bị La Sơn Phượng túm vào sơn cốc, chỉ thấy trong phòng giăng đèn kết hoa, bố trí chữ hỉ tương xứng hai bên, Công Tôn khó hiểu hỏi "Người là..........."

La Sơn Phượng xem xét Công Tôn, cười nói "Đừng nóng vội, lập tức cho ngươi dự việc vui!"

"Dự việc vui gì ạ?" Công Tôn mở to hai mắt nhìn La Sơn Phượng, có chút sờ không được ý nghĩ.

*Nguyên văn "丈二和尚摸不着头脑" = "Trượng Nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não" = (nghĩa đen) sờ không tới được suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng.

Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung "Bát Quái" La Hán Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mê cung La Hán Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòa thượng thân hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngài nên gọi ngài là Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao hai trượng ^^). Trượng Nhị hòa thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những người được tuyển vào xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng, còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảo diệu, càng khiến người xem choáng váng.

Bởi vậy, mọi người đều nói 'Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng', về sau câu này được truyền miệng và nhiều khi được lược bớt còn "摸不着头脑" (sờ không được suy nghĩ) với ý nghĩa: mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc.

"Tổ sư nương!" Lúc này, bên ngoài truyền đến thanh âm của đám người Triển Chiêu.

Công Tôn muốn đi ra xem, lại bị La Sơn Phượng bắt lại.

"Các ngươi mau vào động phòng! Nhanh thay quần áo, bằng không ta liền bóp chết con mọt sách này!" La Sơn Phượng híp mắt uy hiếp mọi người.

Bàng Thống chớp mắt nói "Tiền bối đừng xúc động, chuyện gì cũng từ từ rồi nói."

Công Tôn vẫn không rõ đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, nhưng thấy Bàng Thống nháy mắt với hắn thì cũng đành ngậm miệng.

Bạch Ngọc Đường cọ cọ Triển Chiêu ở bên cạnh, Triển Chiêu chỉ thấy Bạch Ngọc Đường nháy mắt với hắn – Miêu nhi? Làm sao bây giờ?

Triển Chiêu bất đắc dĩ nhún nhún vai – Còn có thể làm thế nào? Bái đường đi!

Bạch Ngọc Đường sắc mặt khó coi, hỏi La Sơn Phượng "Tổ sư nương? Bái đường thì không sao,nhưng mà có thể không đổi xiêm y không?"

Triển Chiêu nhịn cười, Bạch Ngọc Đường chắc chắn là nhìn đến quần áo màu đỏ liền đau đầu.

"Không thay quần áo?" La Sơn Phượng tựa hồ có chút khó xử, Triển Chiêu lên tiếng "Đúng vậy tiền bối, quần áo không phải là vấn đề, người trong giang hồ cần chi câu nệ chút tiểu tiết."

La Sơn Phượng nghe xong gật gât đầu "Ừm, rất có đạo lý, được rồi! Vậy lập tức bái đường!"

"Bái đường?" Công Tôn có chút khó hiểu nhìn Triển Chiêu "Bái đường gì cơ?"

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!