Chương 92

783 57 3

Chương 92: Dở hơi, tổ sư nương quái dị

Triển Chiêu bị một dải lụa trắng cuốn lấy cánh tay, cứ bị kéo bay về phía trước, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy ở chỗ cách đó không xa, một bà lão mặc cả bộ màu đen, một đầu tóc xám đang ở phía trước lao đi nhanh chóng. Thân thủ cực nhanh, nội lực cực cao, làm cho Triển Chiêu cảm thấy có chút mờ mịt – trên giang hồ hình như chưa từng xuất hiện nhân vật số 1 như vậy, năng lực này sao lại chưa từng nghe nói qua tên họ?

"Miêu nhi!" Bạch Ngọc Đường đuổi theo ở phía sau, trong lòng cũng âm thầm kinh ngạc, tâm nói bà lão điên này là ai? Vì sao võ công lại cao như thế? Hắn bám theo sau lâu như thế, cũng bám không kịp......... Có thể thấy được khinh công cùng nội lực của bà ta vượt xa hắn cùng Triển Chiêu, hơn nữa so với Mộ Thanh Vân cùng Thiên Nhất hình như còn tốt hơn............Hơn nữa, dựa vào biểu hiện mới rồi của Thiên Nhất cùng Mộ Thanh Vân, rõ ràng là có quen biết bà lão này.

Bạch Ngọc Đường vừa đuổi theo vừa nghĩ, lão thái bà này đến tột cùng là ai, sao công phu lại cao như vậy, trên giang hồ vậy mà lại chưa từng nghe qua.

Ba người bay thẳng một đường đến ngoại ô, Triển Chiêu mới cảm giác bà lão phía trước dừng lại, hắn cũng nhẹ nhàng thở ra, cũng định dừng lại, không nghĩ tới bà lão điên kia lại kéo mạnh dải lụa......

Triển Chiêu bị kéo mất thăng bằng, liền cảm thấy thân thể không thể khống chế được mà bay về phía trước, còn may công lực hắn thâm hậu, xoay như diều hâu giữa không trung một vòng rồi mới rơi xuống mặt đất, Triển Chiêu hít một hơi, chỉ thấy một khu nhà lớn.......Nhà này cũng kì quái, dựng lên trong khe núi, trên mặt đất lá khô phủ kín, cũng không biết đã qua bao nhiêu năm, tích lại thành một lớp dày.

Lúc này, chỉ thấy một bóng trắng chợt lóe lên, Bạch Ngọc Đường nhanh chóng vọt lại, rơi xuống tiếp lấy Triển Chiêu.

Mà Triển Chiêu lúc này còn đang vắt nát óc nghĩ xem lát nữa làm sao mà ứng đối ...........Lại đột nhiên nhìn thấy Bạch Ngọc Đường, hai người nhất thời đều trợn tròn mắt.....đã quên phản ứng như thế nào, Triển Chiêu sợ đụng vào Bạch Ngọc Đường, mà Bạch Ngọc Đường chỉ sợ không tiếp được Triển Chiêu.

Cứ như vậy, hai người một tiếp, một trốn, chợt nghe "bang" một tiếng, đụng vào nhau, cùng ngã xuống trên nền lá.........May mắn trên mặt đất chính là tầng lá dày nhiều năm tích lũy, rất mềm cũng rất co dãn. Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu hai người nằm trên lá rụng, tầng lá liền bị lõm xuống hai cái lỗ hình người, hai người giương mắt lên, chỉ thấy bà lão điên kia đang híp mắt, ngồi xổm trên một chạc cây nhìn hai người bọn họ chằm chằm.

"Miêu nhi, không có việc gì chứ?" Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu xoa xoa cánh tay, lắc đầu, giương mắt nhìn lão thái bà kia hỏi "Bà bà là thần thánh phương nào vậy?"

"Hắc hắc." Bà lão điên cười cười nói "Hắc hắc, hai chữ 'thần thánh' không phải là để nói ta, bà lão ta đây là ma, không phải thần, người ta đều bảo ta là lão yêu bà."

Bạch Ngọc Đường nhìn ra chỗ khác, nhỏ giọng than thở một câu "Đã nhìn ra."

"Nhãi con, hai ngươi hẳn là phải dập đầu với ta mới phải, sao lại không quy cũ như vậy?" Bà lão ngồi xổm lúc ẩn lúc hiện nói "Tuổi ta còn gấp đôi tuổi sư phụ các ngươi."

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!