Bạch Ngọc Đường sửng sốt, hỏi, "Ngươi hoài nghi, ở bên trong đám người kia?"

"Ân... Dù sao tất nhiên là có tham dự trong đó rồi, hơn nữa đám người Thổ Phiên này tìm Nguyên lão gia tử, mục đích chủ yếu nhất, vẫn là báo thù à."

"Nói đến báo thù sao..." Bạch Ngọc Đường lôi Triển Chiêu một cái, cùng hắn lặng lẽ rời đi, đến hậu điện, chỉ thấy Nguyên lão gia tử cũng trở lại, đang rót nước uống trà, bộ dáng kia, giống như để đỡ sợ.

"Lão gia tử." Bạch Ngọc Đường bất ngờ kêu hắn một tiếng.

"Khụ khụ..." Nguyên lão gia tử bị sặc nước trà, ho sặc sụa, vỗ ngực giương mắt nhìn Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, bảo "Nga... Nhị vị hiền chất."

Hai người theo bản năng nhìn nhau, cái gọi là không làm chuyện trái lương tâm không sợ quỷ gõ cửa, Nguyên lão gia tử bị dọa đến thế này, có thể thấy được là trong lòng có vấn đề.

"Lão gia tử." Triển Chiêu đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống, bảo "Chúng ta muốn hỏi ngươi một chút, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... Còn có, yêu đao Minh Linh, cuối cùng là từ đâu có được? Thật ra có liên quan gì đến Hắc Sơn chân nhân Tà Vọng hay không?"

Lão đầu cúi đầu cau mày, hồi lâu mới nói, "Việc này... Kỳ thực cũng chính là đám người Thổ Phiên nói năng lung tung..."

"Lão gia tử." Bạch Ngọc Đường không muốn nghe mấy lời qua loa cho có lệ của hắn, lạnh lùng nói, "Nếu như năm đó ngươi thật sự đã làm chuyện trái lương tâm, hại tánh mạng người gì đó, nếu ngươi cố ý không nói... Vậy chúng ta phải cáo từ rồi."

Triển Chiêu liếc Bạch Ngọc Đường một cái — tuyệt tình như vậy à, hắn là cố giao của cha ta đó.

Bạch Ngọc Đường nháy mắt — lão đầu tử này thiếu dạy dỗ, không tàn nhẫn chút hắn cãi bướng.

Hiển nhiên, chiêu của Bạch Ngọc Đường có hiệu quả, lão đầu tử khẩn trương, bảo "Nhị vị hiền chất... Không phải ta không thể nói, chính là..."

"Lão gia tử." Triển Chiêu bảo "Cha ta cùng ngài là cố giao, chỉ cần ngươi không phải giết người đoạt mệnh, chúng ta tất nhiên sẽ giúp cho ngươi... nhưng mà, ít nhất ngươi cũng phải cho chúng ta biết chân tướng, để cho chúng ta an lòng đi? Ta cùng với Ngọc Đường lăn lộn trên giang hồ nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa hề làm chuyện xấu, nếu ngươi lừa chúng ta... hai chúng ta sẽ bị người giang hồ nhạo báng."

"Ai, này không thể a" lão đầu tử liên tục khoát tay, bảo: "Ta làm sao có thể hại hai người các ngươi... Ai, thôi, ta nói, chuyện năm đó cũng không có gì, nói cứ nói đi, dù sao lão quỷ Mạc Cơ cũng đã chết, nhất báo hoàn nhất báo !" [một lần làm chuyện xấu thì tất yếu sẽ bị một lần trả thù]

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau — nhất báo hoàn nhất báo? !

"Năm đó a... Trên giang hồ loạn." Lão đầu tìm băng ghế dài ngồi xuống, bắt đầu từ từ hồi ức, "Võ lâm Trung Nguyên, yêu giáo thịnh hành, nhân sĩ võ lâm nơi nơi bị chèn ép, đều là bởi vì võ công kém cỏi."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường gật đầu, những thứ này bọn họ cũng có nghe thấy.

"Đời sư phụ các ngươi mới vừa thoái ẩn, các ngươi lại chưa lớn lên, trên cả giang hồ thời kì giáp hạt, chỉ dựa vào một đám người bình thường chúng ta chống đỡ... đâu đâu cũng bị người ta xem thường." Lão đầu cười khổ lắc lắc đầu, bảo "Lúc ấy, dân chúng bình dân không phải người võ lâm, vừa nghe đến nhân sĩ võ lâm, liền cho là đám yêu nhân yêu giáo, núp xa xa còn mắng chửi không ngừng... nhưng nếu như gặp được yêu giáo thì sao? Yêu giáo ngược lại được nhận lễ ngộ, danh môn chính phái chính là không ngốc đầu lên được, không có biện pháp, võ công của ngươi đúng là không bằng người ta mà."

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!