Chương 39

3.8K 86 0


  Nhạc Ân linh cảm đúng ,Diệp Hạo quả thật đã xảy ra chuyện ....

Sau khi Diệp Hạo và Jonh rời khỏi bệnh viện, anh đã nói cho Jonh biết mục đích của mình. Đúng là anh đang lo lắng cho Diệp Bảo, xét tính cách của em trai anh, rất có thể như lời Từ Gia Huy đã nói.

' Diệp Bảo biết Tào Bính đang ở đâu '

Diệp Bảo là một kẻ có máu liều vô hạn và tự tin cũng vô hạn, mà quan trọng hơn, Diệp Bảo cũng rất khinh địch ... Bởi vậy, dù biết bản lĩnh của cậu em trai, nhưng Diệp Hạo không thể không lo lắng, Tào Bính chính là một tên buôn ma túy, mà cũng là một tên đã từng giết người, hắn ta quả thật không phải người tầm thường.

Đi theo Jonh lần này còn có một người nữa dưới trướng , người đó lái xe, Jonh sử dụng GPS tìm được vị trí của Diệp Bảo .

Là một bãi đậu xe ngầm đang chờ sữa chữa nằm ở phía Đông thành phố, nơi đó hiện tại không hề có người , thật là một nơi lí tưởng để ' xảy ra chuyện gì đó' ... Lúc cả ba đến nơi, bên trong đã vang lên mấy tiếng súng văng vẳng . Diệp Hạo hơi tái mặt, xe vừa dừng đã ngay lập tức mở cửa chạy vào , Jonh và thuộc hạ cũng nhanh chóng chạy theo. Bãi đỗ xe vô cùng rộng lớn, khắp nơi chỉ có những cây cột to và một số vật liệu xây dựng ngổn ngang ... Cuối bãi đỗ xe, dường như có tiếng động mạnh ...

Lúc Diệp Hạo chạy đến nơi ,chỉ thấy sau cây cột to , một người đàn ông với bộ âu phục tả tơi đang chống người thở hồng hộc , mà cách anh ta vài mét là một người đàn ông khác đang gục trên mặt đất.

" Diệp Bảo" Diệp Hạo nhìn hai người trước mắt, xác định kẻ còn đứng chính là em trai mình, tiếng gọi mang theo tia vui mừng,nhưng khi thấy Diệp Bảo quay khuôn mặt kinh ngạc về phía mình, mặt anh ngay lập tức tái lại ...

" Tránh ra "

" Andy, cẩn thận "

Cả Diệp Hạo lẫn Jonh đều đồng thời hét lên, Diệp Hạo hét với Diệp Bảo, còn Jonh là hét với Diệp Hạo đang lao về phía Diệp Bảo ... Chỉ nghe một tiếng súng đanh gọn vang lên, liền sau đó, một loạt súng khác cũng vang lên liên tục ... Trong không gian rộng lớn , lần nữa vang lên hai tiếng hét vang dội

" ANH ........."

"ANDY ........"

Diệp Bảo bị Diệp Hạo ôm chặt đẩy ngã xuống đất vội vàng phối hợp với Jonh đang chạy đến nâng người Diệp Hạo dậy , chỉ thấy đôi bàn tay anh nhuốm đầy máu ... Là máu của anh trai anh ...

Sau lưng truyền đến cảm giác đau đớn , Diệp Hạo từ từ lả người, đôi mắt dần dần mờ mịt . Giây phút này, trong đầu anh chỉ có duy nhất một hình ảnh , bên tai còn văng vẳng tiếng gọi từ nơi đâu ...

" Andy ...Andy...Andy ...."

" Ân Ân ... vợ ngốc... của anh .."

....................................................................................

Diệp Bảo đang nói chuyện điện thoại với Elly thì nghe thuôc hạ ngồi bên báo cáo Tào Bính đã trốn thoát. Vốn anh cũng không có ý định đi tìm hắn, nhưng chính Tào Bính đã điện thoại cho anh muốn ' gặp ' anh để giải quyết ân oán đời trước.

Có lẽ do Tào Bính cay cú vì bị DIệp Bảo cho người đóng kịch lừa hắn vụ tỉnh Q , nên lúc trốn khỏi cảnh sát, biết mình cả đời phải chạy trốn khắp nơi, hắn quyết định sống chết một phen với kẻ mới mang nhục đến cho hắn. Điện thoại cho Diệp Bảo, hắn biết tính cách Diệp Bảo nhất định sẽ nhận lời hắn.

Diệp Bảo đương nhiên sẽ nhận lời, trả thù cho cha là chính, nhưng cốt cách kiêu ngạo không sợ trời không sợ đất cũng là lí do anh để anh đi gặp Tào Bính. Đôi bên giằng co, Tào Bính quả thật là một tên giang hồ chính gốc , bắn bị thương vệ sĩ của Diệp Bảo, hai bên đọ súng một lúc thì hết đạn, cùng nhào vào nhau mà đánh. Cuối cùng Diệp Bảo cũng đánh gục hắn, nhưng chỉ trong tích tắc nghĩ ngơi ... anh không ngờ hắn còn giấu trong người một khẩu súng khác, là một khẩu súng nhỏ được chế tạo đặc biệt .

Cũng không ngờ... Diệp Hạo kịp thời cứu anh trong đường tơ kẻ tóc .

Mà Tào Bính , đã bị thuộc hạ của Jonh bắn chết.

...................................................................................

Lối ra vào bãi đỗ xe bị cảnh sát phong tỏa hoàn toàn , bên ngoài phóng viện đứng chen chúc nhau không đếm xuể, nhưng không một ai có cơ hội biết được một tin tức gì. Chỉ là hồi nãy, người ta chú ý đến hai chiếc xe cấp cứu đã chạy vào, nhưng chỉ có duy nhất một chiếc là nhanh chóng chạy ra lại.

Trên xe cấp cứu đó là ai ?? Là xác chết hay là người bị thương ??

Câu trả lời nằm ở bên trong xe .

...

" Bác sĩ, anh tôi có xảy ra chuyện gì không ??" Trên xe cấp cứu,hai tay Diệp Bảo nắm chặt tay Diệp Hạo ,giọng run run hỏi người bác sĩ đang ngồi đối diện xem xét vết thương.

"Chậc chậc,không thể tin nổi may mắn này , viên đạn chỉ cách tim có 2cm, vậy thì chỉ cần gắp viên đạn ra là không sao rồi , dù vậy cũng phải tĩnh dưỡng hơi lâu đấy " Vị bác sĩ bình tĩnh ngó nghía kĩ lưỡng phần lưng Diệp Hạo đang nằm nghiêng , liên tục gật đầu biểu tình ' thật quá may mắn mà ' , miệng trả lời. Nhưng vừa nói xong, bên tai ông lại vang lên câu hỏi

" Bác sĩ, liệu anh tôi có xảy ra chuyện gì không ??"

" Không sao, sức khỏe anh ta có vẻ rất tốt, vết thương thế này chỉ gây đau đớn chút thôi, gắp viên đạn ra là ổn ..." Bác sĩ nghiêm túc nhìn khuôn mặt bơ phờ bầm tím của Diệp Bảo, cảm thấy người ' có chuyện' chính là Diệp Bảo mới đúng, vậy mà ...

" Bác sĩ, anh tôi sẽ không sao chứ ??"

Aiz ....Bác sĩ thở dài, kiên nhẫn giải thích lại

" Không sao mà, viên đạn không trúng tim , không chết đâu mà lo ..."

" Ồ, thật sao ..... Bác sĩ, anh tôi sẽ không sao, đúng không ??"

"..." Vị bác sĩ nâng mắt nhìn Diệp Bảo một cái, lại cúi đầu im lặng, nhìn về xa xôi. Người thân này của bệnh nhân lo lắng quá hóa đần độn rồi, ông không muốn tiếp tục nói chuyện nữa a. Diệp Bảo quả đúng là rất lo lắng cho Diệp Hạo, thấy bác sĩ không nói gì, lại tiếp tục hỏi

" Bác sĩ, sao ông không ... "

" Diệp Bảo ... ồn quá ... anh không sao ..." Diệp Hạo mở mắt nhìn Diệp Bảo, thở dài lên tiếng cắt lời cậu em trai ngớ ngẫn của mình , nói xong lại nhắm mắt, không thể không công nhận, vết thương của anh thật sự rất rất đau đớn, anh thấy giọng nói của mình cũng chỉ còn chút hơi lực mà thôi.

Diệp Bảo thấy Diệp Hạo mở mắt ra, mừng rỡ đến mức muốn bật cười, tay càng nắm chặt tay Diệp Hạo, giọng gấp gáp

" Anh, anh tỉnh rồi sao .... Anh, anh thấy sao rồi ? ... Anh, sẽ không sao, bác sĩ nói vết thương của anh sẽ không sao ..."

" Anh biết ... " Diệp Hạo lại mở mắt, lại thở dài rồi nói tiếp " Anh có nghe thấy rồi .... Mà anh cũng không phải bất tỉnh ... Cũng không thấy nguy hiểm gì ... Cho nên, em đừng lo nữa ...Rõ chưa ..."

Diệp Hạo nói xong đưa mắt nhìn Diệp Bảo đang gật đầu, nhìn khuôn mặt cứ thộn ra trông cứ như lúc còn nhỏ không biết gì vậy , chợt muốn bật cười, nhưng ngực đau đớn khiến anh không làm gì được. Lay lay đôi tay đang nắm chặt tay mình, anh thì thào

" Đừng lo nữa ... lấy viên đạn ra là ổn ..."

" Anh ... tại em, tại em quá sơ suất , làm anh phải bị thương thế này .." Diệp Bảo đương nhiên nghe và hiểu những lời bác sĩ nói, nhưng nhìn vị trí vết thương, anh không tài nào bĩnh tĩnh nổi, chỉ xém chút nữa là viên đạn xuyên vào tim, chỉ xem chút nữa, anh hại anh trai mình ... Nghĩ đến đây, Diệp Bảo bất giác dùng lực ở bàn tay, mắt cũng nhắm lại ...

" Chuyện .. đã qua rồi ... em không sao là ... tốt rồi ..." Diệp Hạo gắng gượng nói ,thấy Diệp Bảo vẫn muốn xin lỗi thì nhanh chóng giành lời " Đã nói rồi ... anh sẽ không sao ... ngốc... "

" Anh ...." Diệp Bảo lần nữa gật đầu , bản thân cũng thấy bình tâm hơn,lại nói " Anh, anh nghĩ ngơi đi, đừng nói nữa mà mất sức "

Giờ mới nhận ra điều đó sao ... Aiz ...

Cả Diệp Hạo lẫn vị bác sĩ đều thở dài trong lòng vì cuối cùng Diệp Bảo cũng chịu im lặng cho họ. Đã gần đến bệnh viện, Diệp Hạo đang nhắm mắt bỗng nhớ ra điều gì đó, lại lay tay Diệp Bảo, cố thì thào, lần này, giọng anh đã khàn khàn không rõ lời

" Diệp Bảo ...nhớ ... đừng .. đừng để .. Ân Ân biết ..."

Diệp Bảo vội dùng sức gật đầu, cái này hồi nãy lúc vừa ngã xuống, Diệp Hạo đã nhắc nhở anh rồi, nhưng thật sự lúc ấy anh không tính đến mấy chuyện đó, tính mạng anh trai anh đang bị đe dọa, anh còn màng mấy chuyện khác làm gì, giờ nghe nhắc lại mới nhớ. Chắc chắn phải giấu cô chị dâu nhỏ khờ khạo đó rồi , ai chứ Nhạc Ân sẽ không chịu nổi đả kích này. Nghĩ ngang đây, Diệp Bảo chợt lặng người, vô thức buột miệng

" Anh, nếu như anh xảy ra chuyện gì, chị dâu sẽ thế nào đây ??" nói xong chính mình cũng giật mình, Diệp Bảo tự trách chính mình cả trăm lần, nhất định Diệp Hạo sẽ không xảy ra chuyện gì, nhất định là như vậy, vậy là cau mày vội nói lại " Không, anh nhất định sẽ không sao, mà anh cũng không sao mà, anh đừng nghe em nói bậy ..."

Thế nhưng Diệp Hạo đã nghe rõ câu hỏi, anh cũng đang sửng sốt. Diệp Hạo hiểu ý Diệp Bảo, Nhạc Ân không phải là người bình thường, nói đúng hơn, cô sống phụ thuộc vào anh, mọi tâm tư tình cảm đều vì anh mà thể hiện, nếu như một ngày không có anh, cô sẽ như thế nào,đơn giản là trở lại căn bệnh ngày xưa hay .... Diệp Hạo không dám nghĩ tiếp nữa, dù thế nào, lúc đỡ viên đạn thay em trai mình, Diệp Hạo hoàn toàn không ân hận, nếu có lần nữa, anh vẫn làm như vậy. Lúc đó, anh không hề nghĩ đến việc bản thân mình có thể chết, có thể rời xa Nhạc Ân.

Mà Diệp Bảo hỏi câu này thật đúng lúc ... Trong lòng Diệp Hạo đột nhiên xuất hiện câu trả lời, dường như, câu trả lời đó đã cố định trong tâm tư anh từ lâu rồi , chỉ là anh không để ý đến ...

Diệp Bảo nhìn Diệp Hạo đang nhắm mắt, cứ tưởng anh trai minh đang ngủ, không để ý đến câu nói lỡ miệng của mình hồi nãy. Vừa thở phào một hơi, lại thấy khóe miệng Diệp Hạo nhếch lên, anh nghe rõ câu nói của Diệp Hạo, dù rằng Diệp Hạo nói rất nhỏ, cũng không biết có phải đang trả lời anh hay không

Diệp Hạo nói " Nếu anh chết... Ân Ân sẽ theo anh ... cả đời này ... anh ở đâu ... cô ấy ở đó ... chỉ được ... ở bên cạnh anh ...

Diệp Bảo há hốc miệng kinh ngạc ...

Là yêu quá sâu đậm hay là yêu quá ích kỉ đây ??

Có lẽ là cả hai.

..........................................................................................................

Diệp lão và Diệp Thiên Minh đã biết tình hình trước khi xe chở Diệp Hạo đến bệnh viện. Diệp lão nhìn Nhạc Ân bơ phờ ngồi bệt bên cánh cửa phòng không chịu đứng dậy, lòng đau như cắt nhưng vẫn giao lại cho bà Diệp trông coi, ông với Diệp Thiên Minh nhanh chóng đến phòng phẩu thuật. Khu phòng bệnh của Diệp Hạo nằm không phải khu VIP của Diệp Thiên Minh, mà là khu bình thường, chính Diệp Hạo muốn vậy, anh không muốn Nhạc Ân nhìn thấy anh bị thương.

Phẩu thuật thành công, nhưng vết thương gần tim, Diệp Hạo cần nghĩ ngơi đặc biệt , vả lại do tác dụng của thuốc mê, Diệp Hạo hôn mê suốt một ngày đêm hôm đó lẫn cả buổi sáng hôm sau ...

Mà cả nhà Diệp lão sau khi nghe kết quả từ miệng bác sĩ, biết Diệp Hạo đã không sao rồi , giờ thì, họ lại thấy lo cho Nhạc Ân hơn .

Suốt một đêm, dù bà Diệp hay Elly, rồi cả Diệp Thiên Minh đến Diệp lão thay nhau dỗ Nhạc Ân, nhưng cô vẫn cố chấp ngồi bên cửa ra vào , không ăn,không uống, không coi những người xung quanh đang tồn tại. Đôi mắt trống rỗng, chỉ chăm chăm nhìn về phía hành lang dài, cả người vô cùng mệt mỏi, ngay cả hơi thở cũng chậm lại... Lúc đầu, khi Diệp Bảo lên nhìn Nhạc Ân, thấy đau lòng nên bế cô lên giường, nào ngờ Nhạc Ân giãy dụa tỏ vẻ khó chịu không muốn đụng chạm, Diệp Bảo nhìn mấy ánh mắt trách cứ đang chĩa vào mình, bối rối chẳng biết làm sao, đành đi đến chỗ Diệp Hạo nằm , trông coi tiếp.

Cứ thế cho đến sáng, đôi mắt Nhạc Ân chưa một lần nhắm quá 1 phút , nhìn cô khó nhọc chống cự cơn buồn ngủ và mỏi mệt, mọi người trong phòng đều vô lực thở dài ... Họ cũng đã thức suốt đêm với cô rồi.

Phải làm gì bây giờ ???

........................................................

Bà Diệp ngồi bên cạnh Nhạc Ân, đưa tay vén mấy sợi tóc đang phủ trước trán cho cô, đôi mắt tràn đầy thương tiếc . Giờ đã 9h sáng , hồi nãy chồng bà và Diệp lão đã đi đến phòng bệnh DIệp Hạo coi tình hình thế nào rồi, nhưng nghe nói là vẫn chưa tỉnh lại. Mà tỉnh lại thì sao, hai bên giờ mà nhìn thấy nhau, đảm bảo sẽ rất thê lương. Nhưng, không thể duy trì tình hình như thế này mãi, Nhạc Ân sẽ không thể nào chịu đựng nổi. Cả nhà vừa không muốn Nhạc Ân thương tâm, vừa không muốn cô xa Diệp Hạo, mà chẳng thể nào làm được như vậy, dù có bịa ngàn vạn lí do, Nhạc Ân vẫn một mực không nghe, có lẽ, Nhạc Ân thực sự tin rằng Diệp Hạo của cô xảy ra chuyện như những gì cô linh cảm thấy.

Ngồi thêm một lúc, bà Diệp nghe thấy tiếng bước chân, biết là Diệp Thiên Minh và Diệp lão đã trở lại. Diệp Thiên Minh chỉ vừa mới khỏi, bác sĩ chưa cho phép ông vận động nhiều, chỉ là ông quá lo lắng cho Diệp Hạo nên mới bất chấp đi gặp anh, nhưng vẫn cố gắng nghe chút lời bác sĩ, đến thăm một lúc rồi quay về nghỉ ngơi.

" Mau nằm nghĩ đi con ..." Diệp lão nhìn người vệ sĩ và bà Diệp hai người đang đỡ Diệp Thiên Minh đi tới giường, lên tiếng thúc giục, xong thì quay ngay qua nhìn Nhạc Ân, ngồi xuống bên cô, đưa tay vuốt tóc, giọng nghẹn ngào

" Cháu ngốc, sao lại cố chấp đến thế này . Cháu bảo chúng ta phải làm thế nào đây ??"

Bà Diệp và Diệp Thiên Minh đưa mắt nhìn nhau, lúc mới rời đi, Diệp lão cũng nói như vây, mà không phải, cả ngày hôm qua, tối hôm qua đều nói vậy. Ông lão chắc rối bời đến cực điểm rồi đây, phải tìm cách gì đó thôi.

Mà cách gì bây giờ... Diệp Hạo đối với Nhạc Ân quan trọng như vậy, thấy Diệp Hạo bị thương nằm trên giường, có khi nào Nhạc Ân suy sụp luôn không ?? Không ai biết, cũng không ai liều lĩnh làm điều đó.

Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, Diệp lão muộn phiền ngồi bệt luôn bên cạnh Nhạc Ân, trông hai ông cháu chả khác gì kẻ hành khất đáng thương. Cho đến khi ,giọng nói bác sĩ Thích vang lên trên đầu Diệp lão

" Cứ để cô bé đến gặp cậu Diệp Hạo đi , dù sao, đó là ý muốn của cô bé mà"

Diệp lão vội ngẩng đầu nhìn, mà Diệp Thiên Minh và bà Diệp cũng chú ý đến vị bác sĩ đang đứng ở cửa.

" Nhưng , nó như thế này, chúng tôi không dám cho gặp, lỡ như bệnh nặng hơn thì sao ??" Diệp lão đứng dậy, è dè hỏi

" Đúng thế, bác sĩ Thích, anh biết đấy, nó rất thương Diệp Hạo, nếu biết Diệp Hạo bị thương nặng như vậy, nó sẽ không chịu nổi .." Diệp Thiên Minh bổ sung thêm lời cha mình, nói xong nhìn bác sĩ Thích chằm chằm

Bác sĩ Thích nhìn một lượt mọi người trong phòng, lắc đầu thở dài, ông ngồi xuống bên cạnh Nhạc Ân, vỗ nhẹ đầu cô rồi nói

" Cho dù có đau khổ hay là bi thương, thì vẫn là cô bé đang thể hiện ra cảm xúc của mình. Mọi người, muốn nhìn thấy một cô bé có cảm xúc, hay là một cô bé vô cảm đây ??"

Ông sớm biết Nhạc Ân có tiền sử mắc bệnh tự kỉ, cũng biết chính Diệp Hạo là người ' khai phá ' cô. Cả ngày hôm qua , Diệp gia khốn đốn thế nào với Nhạc Ân, ông cũng biết rõ. Mà điều làm ông ngạc nhiên nhất chính là linh cảm của Nhạc Ân đối với Diệp Hạo, làm bác sĩ khoa thần kinh đã lâu, ông có nghe một vài trường hợp kì lạ có tinh thần tương liên với người khác, có thể nhận thấy nguy hiểm của người đó bằng trực giác, chỉ là khi chứng kiến tận mắt, ông lại thấy rất đáng khâm phục và không kém phần kinh ngạc. Vậy là, cô bé Nhạc Ân này chắc phải vô cùng yêu thương cậu Diệp Hạo kia, mới có được những linh cảm chính xác như vậy. Hai người này, đời này chính là một đôi của nhau rồi. Mà đã có nhiều ý nghĩa đặc biệt như vậy, thì còn giấu diếm nhau làm gì nữa, chính bọn họ sẽ tự chữa vết thương cho nhau, nói tóm lại, hai người chỉ có thể ở gần nhau thì mọi chuyện mới yên lành. Nhạc Ân nên được ở bên Diệp Hạo.

Bác sĩ Thích nói ra câu như vậy, mọi người trong phòng đều cau mày suy ngẫm. Đều là những người từng trải và thông minh, hộ hiểu ý bác sĩ Thích. Trong khi họ cứ sợ hãi Nhạc Ân gặp Diệp Hạo sẽ đau thương, mà họ quên mất một điều, họ đang mong mỏi cô trở về bình thường, một khuôn mặt có cảm xúc chứ không phải khuôn mặt trống rỗng vô hồn này. Mà, bi thương đau khổ chẳng phải là ' cảm xúc ' đó sao, cũng chỉ có Diệp Hạo mới đem lại những cảm xúc đó. Nếu đã như vậy, thì gặp Diệp Hạo là chuyện nên làm, giấu diếm làm gì nhỉ ????

Diệp lão là người thoát khỏi trầm tư đầu tiên, ngồi xuống mĩm cười cám ơn bác sĩ Thích, ông nhẹ giọng nói với Nhạc Ân

" Đi nào Tiểu Ân, ông đưa cháu đi gặp Diệp Hạo "

Quả là thần kì, mọi người cả buổi dụ dỗ hết hơi hết sức cũng không bằng bốn chữ ' đi gặp Diệp Hạo' mới nói này. Vì Nhạc Ân dù vẫn không phản ứng gì, nhưng đã để Diệp lão kéo tay đứng dậy, ngoan ngoãn đi theo ông.

Bà Diệp nhìn qua chồng, thấy chồng cũng đang nhìn mình, hiểu ý, bà đỡ ông dậy, cũng từ từ đi theo.

Mà bác sĩ Thích, nhìn đoàn người rời đi, thở phào rồi mĩm cười.

' Tình yêu là gì nhỉ?? Đó là điều kì diệu nhất thế giới này '

.........................

Diệp Hạo mơ màng mở mắt, ngay lập tức thấy toàn thân đều mệt mỏi, ngực đau nhức, đầu cũng choáng váng. Diệp Hạo biết mình đang nằm trong phòng bệnh, nhìn không gian thì biết hiện tại là ban ngày, chỉ là không biết ngày nào rồi.

" Anh ... "

Diệp Hạo nghe có tiếng gọi bên tai, cố mở hết mí mắt, nhìn qua bên phải thì thấy khuôn mặt toàn vẻ vui mừng của Diệp Bảo, còn cả cái đầu đang cố chen đến của Elly.

" Anh, anh đã tỉnh rồi , em đợi mãi đấy ..." Diệp Bảo reo lên vui sướng, mà Elly, cũng nở nụ cười nhẹ nhõm.

" Anh ... nằm bao lâu ... Ân Ân của anh ..." Diệp Hạo nhếch miệng đáp lại Diệp Bảo, xong thì hỏi điều mà mình vừa mở mắt đã nghĩ đến. Trong lòng anh giờ chỉ có nỗi lo cho Nhạc Ân mà thôi.

Mà một câu hỏi của anh lại khiến hai kẻ đang vui vẻ kia cứng lưỡi. Vẫn là Elly nhanh nhảu hơn, vừa hướng Diệp Hạo trả lời

" Anh hôn mê đã một ngày một đêm, nhưng anh tỉnh lại là tốt rồi .." lại quay qua Diệp Bảo lên tiếng thúc giục " Anh đi gọi bác sĩ đến đi, bác sĩ có dặn tỉnh phải gọi mà "

" À ... anh quên mất .." Diệp Bảo lúng túng, nói xong vọt thẳng ra ngoài đi tìm bác sĩ. Anh là anh không dám nhìn mặt anh trai mình nữa rồi. Chứng kiến tình cảnh cô chị dâu nhỏ, anh thấy rất là ray rứt và tội lỗi a.

Chỉ còn Elly ở lại trong phòng, Diệp Hạo vẫn đang nhìn cô đợi câu trả lời. Elly không gây ra tội như Diệp Bảo, đương nhiên giúp Diệp Bảo đỡ lúng túng xong, chỉ việc bình tĩnh nhìn Diệp Hạo, cô cũng không cố ý giấu chuyện Nhạc Ân lại trở bệnh, chỉ là chưa phải lúc nhắc đến, ít nhất phải để bác sĩ xem xét tình hình của Diệp Hạo trước rồi mới thông báo sau, cô chỉ sợ ...

" Ân Ân ... có ngoan không ... ?? " Diệp Hạo thấy Elly nhìn về phía cửa, giả vờ đợi Diệp Bảo về mà lơ mình, chợt thấy trong lòng nao nao, anh biết anh ' mất tích ' lâu như thế, Nhạc Ân chắc chắn sẽ không yên, nhưng anh không biết tình trạng cụ thể hiện tại của cô là gì, anh thấy rất lo sợ, lẽ nào lại như ngày đó .. Diệp Hạo gian nan mở miệng, vết mổ còn đau nên anh vẫn đang gắng sức để nói

" Này ... cho tôi gặp Ân Ân .."

" ANh để bác sĩ khám lại xem sao đã, tôi nghe bác sĩ nói viên đạn tuy không gây nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần được theo dõi kĩ lưỡng đấy, ngoan ngoãn nằm im đi ..." Elly quay qua phất tay với Diệp Hạo, nói tránh đi.

Cả một đêm chứng kiến tình trạng của Nhạc Ân , khiến cô bây giờ vẫn còn ấn tượng sâu đậm. Cô nào biết chị dâu nhỏ đáng yêu kia từng bị bệnh tự kỉ cơ chứ, mà cô cũng là lần đầu tiên thấy người mắc bệnh tự kỉ. Đáng thương và đáng khâm phục, cho cả hai. Elly đối với Diệp Hạo tăng cảm tình, vì vậy, lời nói dù ngang ngược vẫn mang vẻ quan tâm. Nhưng cô không ngờ, hành động tiếp theo của Diệp Hạo lại làm cô bùng nổ bản tính nóng nảy

" Này.. anh điên à , muốn chết sao ..." Elly đưa hai tay cố giữ Diệp Hạo đang chống người ngồi dậy, miệng hét lên tức giận, vậy mà Diệp Hạo vốn nên vô sức vô lực kia đột nhiên lấy đâu ra sức mạnh, đẩy lùi sức của cô, quyết tâm ngồi dây.

' Đau thật ' Diệp Hạo cắn chặt răng cố chịu cơn đau trong người, vẫn còn ảnh hưởng nhẹ của thuốc mê khiên cả người anh chuếnh choáng, nhưng những thứ đó không bằng sức mạnh mà Nhạc Ân mang lại cho anh bây giờ. Anh phải đi gặp vợ anh, nhất định phải gặp vợ anh...

" Được rồi, được rồi, tôi thua anh, để tôi đưa chị dâu đến gặp anh, anh nằm xuống đi mà ..." Elly cuống cả lên, đưa tay đỡ người Diệp Hạo đã đứng dậy được, không biết nên đỡ đi tới hay là đỡ nằm xuống đây. Thật là, chẳng phải trước đó anh ta đòi không cho chị dâu biết chuyện sao, dù người trong nhà cũng cố ý giấu diếm Nhạc Ân, nhưng chính anh ta cũng muốn như vậy trước mà, sao giờ lại đòi đi gặp đến điên cuồng thế này . Elly rồi bời suy nghĩ, thấy Diệp Hạo nắm chặt cạnh bàn, lê từng bước khó khăn hướng về cửa ra vào, lòng càng cuống .

" Anh, anh làm gì vậy ??" Diệp Bảo đi gọi bác sĩ vừa lúc đẩy cửa bước vào, thấy cảnh tượng trước mắt thì nhanh chóng chạy lại đỡ Diệp Hạo, mà Elly bên cạnh thì vui mừng như bắt được vàng, quay qua nhìn Diệp Bảo, cô vội nói

" Diệp Bảo, nhìn xem, anh ta muốn đi gặp chị dâu nhỏ đấy, mau khuyên anh ta đi "

" Anh, bác sĩ đã đến rồi. Có gì để bác sĩ kiểm tra trước đã rồi gặp chị dâu sau , vết thương của anh không phải đơn giản đâu " Diệp Bảo hiểu ngay tình hình, đưa tay níu người Diệp Hạo , cố gắng dùng lời nói níu anh trai mình lại

" Cô ấy ... lại ... như lúc .. trước .. đúng không ??" Diệp Hạo đứng lại ,vừa nói vừa thở vì mệt , chính bản thân anh cũng căm tức chính mình hiện tại, sức yếu đến mức không thể ngay lậ tức đi đến bên cô vợ yêu của mình . Diệp Hạo hỏi xong thì nhìn chằm chằm khuôn mặt Diệp Bảo, thấy cậu em trai ấp úng mãi chẳng nói được lời nào, thì hoàn toàn khẳng định suy đoán của mình là đúng.

'Vợ ngốc ... anh xin lỗi ...' Diệp Hạo nhắm mắt lại, bàn tay run rẩy nắm cạnh bàn dần nắm chặt .

Bác sĩ đến thăm bệnh vẫn còn đứng ngoài cửa phòng nhìn vào, chỉ nghe vài câu nói, ông không hiểu hết tình huống. Nhưng ông biết, những người ở trong phòng bệnh này toàn là những nhân vật ' to lớn ' của nhà họ Diệp. Khó xử, ông cứ đứng vậy nhìn cả ba người trong phòng đang im lặng. Cho đến khi tưởng chừng như Diệp Bảo sẽ đỡ Diệp Hạo nằm xuống lại, thì bất ngờ, Diệp Hạo ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt sâu thẳm kiên định, giọng liền mạch nói

" Bác sĩ, có thể cho tôi ít thời gian rồi kiểm tra sau được không ?. Giờ tôi phải gặp vợ tôi, tôi nhất định phải nhìn thấy cô ấy mới an tâm được ..."

Thì ra là như vậy .... Vị bác sĩ nghe Diệp Hạo nói xong thì nở một nụ cười, ánh mắt nhìn Diệp Hạo mang theo thú vị và khâm phục. Nhìn chàng trai trẻ tuổi kiên cường trước mắt, vị bác sĩ trung niên không hề tỏ vẻ này nọ, sảng khoái khoát tay với DIệp Hạo

" Đi đi cậu trai trẻ , nhưng nhớ đừng dùng sức quá là được ."

" Cám ơn bác sĩ" Diệp Hạo cũng mĩm cười đáp lại vị bác sĩ ' thoải mái ' kia, nói xong thì nâng chân bước từng bước

" Anh ..." Elly vẫn hơi lo lắng, vừa muốn lên tiếng lại thấy bàn tay bị Diệp Bảo nắm chặt lắc lắc , cô đưa mắt nhìn qua, thấy anh lắc đầu bảo đừng nói gì nữa. Quay đầu lại , Diệp Bảo lẳng lặng tiến tới đỡ Diệp Hạo đi.

Elly chỉ biết thở dài, lắc đầu vài cái rồi cũng đi theo hai người đàn ông đang chậm rãi từng bước đi trước. Cô là lo cho vết thương của Diệp Hạo nặng thêm mà, lỡ như vậy anh ta sẽ càng lâu khỏi, đến lúc đó Nhạc Ân càng buồn hơn, thế thôi, nhưng Diệp Hạo đã cố chấp , cô cũng tùy theo vậy, dù sao cô cũng không muốn thấy khuôn mặt vô cảm của Nhạc Ân thêm nữa, làm cô đau lòng a.

Những thứ ta nghe chưa chắc đã khiến ta tin, đó là nguyên do Elly dù đã nghe Diệp Bảo kể về chuyện tình của Diệp Hạo và Nhạc Ân, tuy hơi hơi ngưỡng mộ nhưng vẫn không gây ấn tượng khắc sâu với cô. Chính vì thế, chuyện sắp xảy ra đã thay đổi toàn bộ suy nghĩ của cô, hơn nữa, cô không ngờ, con người mạnh mẽ thực tế như mình cũng có ngày rơi nước mắt vì một chuyện tình cảm động.

..........................................

Diệp lão đã dẫn Nhạc Ân đi đến khu bệnh viện mà Diệp Hạo nằm. Hiện tại đã gần trưa, nhưng đại sảnh bênh viện vẫn đông đúc người, người bệnh, người thân, bác sĩ, y tá , mỗi người mỗi việc, nhưng cũng có rất nhiều ánh mắt chú ý đến những người mới bước vào đại sảnh này.

Đi trước là một ông lão dắt tay một cô gái xinh đẹp, nhưng rõ ràng cô gái đó ' có vấn đề ' , khuôn mặt trơ ra, đôi mắt rũ xuống không nhìn đường, mặc cho ông lão bên cạnh kéo tay đi từng bước . Mà phía sau, là môt người phụ nữ trung niên đang dìu một người đàn ông , cả hai dường như là vợ chồng. Cuối cùng là bốn người mặc âu phục đen đi theo. Nhìn cách ăn mặc và khí thế nổi bật của tất cả, ai cũng đoán được đây toàn là những nhân vật ' có tiền có quyền ' , nhưng sự xuất hiện kì lạ của họ vẫn gây chú ý nhiều hơn là cái lí do đó, thậm chí những ánh mắt chưa nhìn họ cũng bắt đầu hiếu kì dời đến, dần dần cả đại sảnh đều nhìn đoàn người nhà họ Diệp. Mà trọng tâm nhìn từ từ đặt hết lên người cô gái xinh đẹp ' có vấn đề ' đi trước hết.

Ai vậy nhỉ ?? Có chuyện gì thế nhỉ ?? Cô gái kia bị gì vậy nhỉ ?? Trông xinh thế mà ?? Tội nghiệp ghê ??

Đâu đó vang lên mấy tiếng lao xao nho nhỏ. Khi cả đoàn người tiến vào giữa đại sảnh, họ thấy đột nhiên ông lão đi đầu đứng lại, mà không , phải là cô gái ' có vấn đề' đứng lại. Bất ngờ hơn, họ thấy đôi mắt cô sáng bừng lên, nhìn về phía cửa thang máy mới mở hét lên vui mừng

" ANDY "

...

Andy là ai ??

Mọi người đồng loạt dời ánh mắt về cửa thang máy, ở đó đang có 3 người, một chàng trai trẻ đang dìu một chàng trai trẻ khác, cả hai đều vô cùng tuấn tú, tuy chàng trai trẻ được dìu có hơi tái nhợt vì bị bệnh ,và một cô gái cũng rất xinh đẹp nổi bật.

Ai là Andy??

Câu trả lời có ngay lập tức, chàng trai trẻ được dìu kia đang nở nụ cười tươi , đôi mắt chứa chan yêu thương nhìn về phía cô gái ' có vấn đề', đẩy bàn tay đang đỡ mình ra, anh ta loạng choạng đi tới.

Mà cô gái 'có vấn đề' đã được ông lão bên cạnh buông tay cũng nhanh chóng liêu xiêu đi tới trước.

Toàn bộ không gian đồng loạt lặng ngắt . Họ thấy chàng trai giang rộng hai tay, cô gái nhào vào lòng chàng trai, cả hai vòng tay ôm nhau thật chặt, thật chặt, một số người đứng phía sau chàng trai còn có thể thấy lưng anh ta rỉ máu, thấm một mảnh áo. Mà hai nhân vật chính, dường như cả thế giới chỉ còn mình họ vậy, cứ mãi ôm nhau, trên môi cả hai toàn là nụ cười ngọt ngào.

Dần dần, người ta nghe tiếng thút thít nho nhỏ, là cô gái khóc, tiếng khóc uất ức, rồi giọng nói nghẹn ngào vang lên

" Andy .. hức ... đi đâu ... không về ... với Ân ... đợi mãi ... hức... mà không ... thấy đâu ...sợ ... sợ ..."

Chàng trai đưa tay vuốt mái tóc có phần rối bời của cô gái, đôi mắt ẩm ẩm, giọng cũng nghẹn ngào theo

" Ân Ân... anh xin lỗi ... anh về rồi đây ... anh xin lỗi ... đừng sợ ....đừng sợ ..."

" Oa .. sợ... sợ ..."

" Không sợ ... không sợ ..."

" Sợ ...."

" Không sợ mà ...."

" Sợ mà ..."

....

" Ân Ân ngoan ... " Chàng trai có vẻ bó tay , rồi đột ngột cô gái ngẩng đầu nhìn vào mắt chàng trai, đôi mắt mở to đẫm nước, giọng nói vì tiếng khóc đã không còn rõ lời

" Andy ... sợ mà... nơi này nè ... " cô gái đưa tay chỉ vào trái tim mình " nơi này đau lắm ... sợ Andy không về nữa ... sợ Andy đau ... sợ lắm ... oa ...không muốn vậy đâu .... Không có Andy ... không muốn nói chuyện ... không muốn ăn ... không muốn đi chơi ... Andy ... Andy ... không thích Andy đi nữa ..." cuối cùng bật khóc nức nở, mặc kệ chàng trai kia đôi mắt đã đỏ bừng vì xúc động luôn tay lau đi những giọt nước mắt chảy thành hàng , cô gái vẫn khóc càng lúc càng thê thảm , đôi tay thì chung thủy không buông áo chàng trai ra ...

Mà chàng trai thì chỉ biết cắn răng nén giọt nước mắt ở hốc mắt, cũng không dám nói chuyện, chỉ có thể nhẹ nhàng hôn lên khắp khuôn mặt cô gái, thay hai bàn tay tiếp tục lau đi những giọt nước mắt yêu thương... Không một ai biết rằng, trái tim chàng trai giờ đây đã vụn nát, vụn nát vì quá hạnh phúc, không phải lần đầu tiên cô vợ nhỏ của anh trở bệnh khi vắng anh, nhưng qua lời cô mới nói, anh biết cô cảm nhận được anh có chuyện, mà anh cũng vậy, trong trái tim anh, trong đầu anh, mọi hình ảnh về cô luôn sống động, anh có thể cảm nhận được cô đang như thế nào ... Hai vợ chồng anh, đều đồng cảm được với nhau, anh và cô, là hai mà cũng là một. Anh hãnh diện, anh tự hào về điều kì diệu đó.

Đó là tình yêu của anh và cô.

Xung quanh ,một vài người nở nụ cười xúc động, một vài người lại rơi nước mắt. Họ hiểu, thì ra là một cuộc trùng phùng của đôi tình nhân trẻ, thì ra cô gái kia vì lo cho người yêu mà trở thành như vậy, thì ra chàng trai kia gặp chuyện phải giấu cô gái, thì ra chàng trai kia dù vẫn còn thương tật vẫn cố đi gặp người yêu, thì ra ... ở đời vẫn còn những câu chuyện tình yêu đẹp như thế này.

Mọi người dần dần xôn xao trở lại , họ muốn chia sẻ cảm nhận của mình ngay lập tức, muốn dành những lời khen tặng cho cặp đôi khiến họ phải mủi lòng kia.

...

" Tại anh cả đấy ..." bên tai Diệp Bảo vang lên tiếng nói khẽ cũng với cái nhéo nơi cánh tay khiến anh bừng tỉnh cảm xúc, dời ánh mắt đang đặt lên anh trai chị dâu nhỏ sang khuôn mặt đỏ bừng của Elly, anh giật mình

Elly của anh đang khóc !!!!!!!!!!!!!

" Tại anh cả, luôn làm người khác lo lắng, luôn làm em lo lắng, anh có biết hôm qua em như điên lên rồi, thật sự ... thật sự ... rất lo lắng ..."

" Anh xin lỗi, bảo bối " DIệp Bảo nhẹ nhàng vòng tay qua người Elly kéo cô ôm vào lòng, ngặn chặn tiếng nấc nghẹn ngào , anh luôn muốn một lần thấy cô khóc, nhưng thấy rồi chỉ thấy trái tim đau đớn, vậy thì anh trai và chị dâu anh, khóc như thế phải đau đến mức nào đây??

" Đừng khóc, chị dâu đã bình thường rồi kìa, em phải vui lên chứ..." Diệp Bảo dỗ dành, từ lúc anh tắt điện thoại đi tìm Tào Bính, Elly đã giận anh đến giờ , anh biết Elly rất lo lắng cho anh, liên tục dỗ cô, nhưng phải đến khi thấy cảnh anh trai và chị dâu, cô mới giải tỏa nỗi lòng được. Aiz, tại sao, lúc nào cũng phải nhờ anh chị, anh mới thoát khỏi rắc rối thế này nhỉ, lẽ nào, anh đúng là kẻ phiền phức rồi .

Elly vẫn còn chìm trong đống cảm xúc mới trải qua, chuyện Nhạc ÂN trở về bình thường với Diệp Bảo chỉ có chút bất ngờ, chứ với cô là một bất ngờ lớn, cô cứ nghĩ, phải mất một thời gian, thế mà chỉ trong khoảnh khắc thấy mặt nhau, Nhạc Ân đã tỉnh lại. Quả thật, đúng là chuyện thần kì, mà, nó chứng tỏ, tình yêu của Diệp Hạo và Nhạc Ân vô cùng mãnh liêt. Cô thật sự ngưỡng mộ, cô thật sự ấn tượng, đến nỗi nghe những lời Nhạc Ân nói xong, cô không thể nào ngăn nổi giọt nước mắt tự dưng trào ra ... Cảm xúc nối cảm xúc, cô nhớ tới những lo lắng của mình cho Diệp Bảo, cho người cô yêu, tình yêu của cô và anh, cũng không nhẹ hơn tình yêu của DIệp Hạo và Nhạc Ân.

" Diệp Bảo, anh là mạng sống của em đấy, đừng làm em phải lo lắng một lần nữa" Elly đã lấy lại tinh thần, giọng nói mang theo chút cầu xin kia khiến Diệp Bảo phải nhoẻn miệng cười tươi và tự hào. Nhìn vào đôi mắt người anh yêu, anh có thể thấy sự chân thành ở đó. Diệp Bảo vòng tay siết chặt Elly, nói giọng nghiêm túc

" Anh của anh từng nói, đã đến lúc nên bảo vệ chính bản thân mình rồi, lúc đó anh hiểu được dụng ý trong câu nói đó rồi, nhưng phải đến lúc này, anh mới hoàn toàn thấu hiểu, trải qua nguy hiểm lần này, anh biết mình quá sơ suất, quá tự tin khiến cho mọi người đều lo lắng, anh phải tự bảo vệ bản thân mình, mới có thể bảo vệ được em và gia đình. Bảo bối, lần sau anh nhất định sẽ đặt em và gia đình lên trên hết để hành động đúng đắn hơn. Cho nên , hãy tha thứ cho anh lần này nữa" Diệp Bảo nghiêm túc không quên tận dụng tình thế có lợi. Nói xong nghiêm mặt nhìn Elly đợi câu trả lời.

Elly nghe xong chỉ biết mĩm cười để đáp lại, cô biết, Diệp Bảo của đã hiểu ra hoàn toàn mới nói như vậy, mà anh đã nói được chắc chắn sẽ làm được, cô còn mong muốn gì hơn nữa đây. Anh chị dâu đã sum vầy trở lại, cô cũng nên bỏ qua mọi ' tội lỗi' của Diệp Bảo thôi, mà khoan đã, dại gì bỏ qua nhỉ. Nghĩ vậy, Elly đổi mặt, mấy giọt nước mắt trôi đi đâu hết, làm ra vẻ ' đã quên mất lại nhắc lại ' , quay mặt sang một bên nói dỗi

" Để xem biểu hiện của anh đã , em đã tha thứ cho anh bao nhiều lần rồi đấy...."

Ơ .... Không thành công sao ?? Diệp Bảo cau mày nghi hoặc , thật sự cô không động lòng nữa sao ?? Con gái thật là kì quặc mà, chỉ mới đây thôi còn nhu mì đáng yêu . Nhưng mà cũng không sao , tâm trạng anh bây giờ đang rất tốt, anh sẽ từ từ xin tha thứ, anh còn cả đời ở bên cô mà.

" Bảo bối, mai ta đi đăng kí kết hôn đi"

" Cái gì, anh điên à, còn chưa qua nhà gặp cha em"

" Đăng kí trước, rồi anh xin cưới sau. ANh không đợi được "

" Ai tha thứ cho anh mà đòi cưới"

" Đi mà bảo bối, cưới trước rồi tha thứ sau"

" Thế thì lợi cho anh quá rồi"

" Lợi cho anh cũng là lợi cho em mà, hai ta là một mà, bảo bối"

"Tránh ra, đừng có mà lợi dụng thời cơ .... Tránh ra ..... Không thích ....AAAAA"

Một đôi đang tha tha thiết thiết khóc lóc an ủi nhau, một đôi lại tí tỡn náo động một góc đại sảnh. Chả ai quan tâm đến xung quanh , người nhà họ Diệp, thật đúng là một đống kì cục.

.......

" Gọi tụi nó lên phòng đi đã, thật là, trước mặt bao nhiêu người, hôn hôn hít hít , còn ra cái thể thống gì nữa đây..." Bà Diệp nhăn mặt, đôi tay đang đỡ người Diệp Thiên Minh bất giác dùng lực khiến ông phải cau mày cười nhăn nhở, khuyên nhủ vợ mình

" Kệ tụi nó đi, có ai nói gì đâu mà, mọi chuyện tốt lên là tốt lắm rồi "

" Hừ, kệ là kệ thế nào được, chúng ta đâu phải diễn viên để diễn kịch cho người khác xem chứ ..." Bà Diệp càng phản đối, không quan tâm đến Diệp Thiên Minh nữa, bà ngoắc tay một người vệ sĩ qua để đỡ ông, muốn đi đến trách mắng mấy đứa con ' sống thoáng ' của mình, nhưng chưa kịp bước lại thấy bàn tay bị giữ chặt, sức rất mạnh

" Thôi nào, chúng ta cũng thế thì trách tụi nó làm gì ..." Diệp Thiên Minh nói xong đưa tay quàng qua người bà Diệp, kéo bà vào lòng ôm lại, tuy không ' hôn hít ' nhưng cũng đủ cho bà Diệp đỏ mặt đỏ tai, choáng váng xây xẩm, miệng lắp bắp

" Ơ ... không ... Thiên Minh .... kì lắm ..."

" Kì gì mà kì, đi thôi, hai vợ chồng chúng ta tìm chỗ nói chuyện , không quấy rầy lũ trẻ ..."

Dứt lời, Diệp Thiên Minh xoay người, dễ dàng ôm bà Diệp đang sững sờ đi về lại phòng bệnh, mà bà Diệp, một lúc sau, cũng mím môi cười nhẹ, đổi tư thế dìu lại chồng mình.

" Thật kì diệu, Tiểu Ân thế mà ngay lập tức khỏi hẳn, nó bây giờ lại có sức sống như lúc trước ..." bà Diệp nói

" Ừ, tôi cũng kinh ngạc lắm, quả đúng là kì diệu ... " Diệp Thiên Minh đáp ...

Mỗi người một câu, dần dần khất bóng.

................

" Tụi nó có đôi có cặp là quên mất ta rồi, ôi ôi, số ta thật thảm thương mà " Diệp lão bơ vơ giữa đại sảnh, nhìn ba cặp con cháu lần lượt ôm ấp nhau rời đi mỗi người một ngã , dù giả lả cười than vãn nhưng trong lòng tràn đầy niềm vui. Thở dài một hơi, ông cũng nhanh chóng lẩn đi nơi khác, mọi ánh mắt giờ chỉ còn đặt lên mỗi mình ông, ông sao chịu nổi.

" Aiz, ta sống lâu nhất nhưng da mặt ta không dày như tụi nó, đành chịu vậy ..."

Đàng sau, bốn vệ sỹ liếc nhau cười trộm, cũng nhanh chân theo ông chủ biến mất dạng.

Không ai biết ở một góc khuất có một người đàn ông nước ngoài vừa cười tủm tỉm vừa nói chuyện điện thoại

" Mark à, tôi báo cho ngài một tin tốt đây , cháu dâu của ngài rất xinh đẹp, còn nữa, tôi nói ra điều này ngài đừng tiếc nuối, ngài đã bỏ lỡ một màn nước mắt thắm thiết có một không hai cuả Andy rồi đấy , ha ha ... đã bảo đừng tiếc nuối cơ mà ... ha ha."  


Vợ Ngốc -A Bối [Full-HĐ-Sủng]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!