Chương 64

872 53 2

Chương 64: Đệ lục thập tứ thoại án, thuyền ma, Huyện thái gia

"Đi lên xem thử đi." Triển Chiêu chỉ chỉ vách tường hẻm nhỏ bên cạnh, bảo, "Nếu là cửa hàng ấn chương nổi tiếng, vậy thì bên ngoài cửa sao cũng phải có bảng hiệu chứ?"

Bạch Ngọc Đường nghe cảm thấy cũng có đạo lý, tung người nhảy lên đầu tường, Triển Chiêu cũng nhảy lên, hai người dõi mắt nhìn, có chút sững sờ, rốt cục hiểu cái gì gọi là đường ngang hẻm dọc, loại khuôn viên quanh co tầng tầng lớp lớp thế này, thật là khủng khiếp mà.

"Trời ạ, nhìn đến choáng đầu hoa mắt, làm gì có cái bảng hiệu nào đâu." Bạch Ngọc Đường sách sách hai tiếng.

Triển Chiêu chỉ chỉ phía ngoài, bảo, "Ở đó cũng có thể ra ngoài, bằng không ra bên ngoài hỏi đường thử xem?"

Bạch Ngọc Đường bất đắc dĩ, hỏi hắn, "Bao đại nhân không vẽ tấm bản đồ cho ngươi à?"

Triển Chiêu lắc lắc đầu, bảo, "Chỉ đưa ta một phong thư."

"Ai. . ." Bạch Ngọc Đường chán nản, ngay lúc này, liền nghe thấy trong sân nơi tường viện bọn họ đang đứng, có một thanh âm non nớt truyền đến, "Đại ca ca, các ngươi là tên trộm sao?"

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, lại cúi đầu nhìn, chỉ thấy bên trong sân nhỏ, có một cô bé chừng bốn năm tuổi, tóc tết hai bím, mặc áo lụa màu đỏ đang đứng đó, gương mặt trắng tròn, đôi mắt hạnh mở to, đôi môi hồng còn không lớn bằng đôi mắt, trên tay ôm một con thỏ màu trắng, đang ngẩng đầu hỏi hai người.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lúng túng, liền nói, "Không phải."

Tiểu nha đầu suy nghĩ một chút, lại hỏi, "Vậy là đạo tặc sao?"

Hai người tiếp tục lắc đầu, "Cũng không phải."

"Vậy là phi tặc sao?"

"Không phải. . ."

"Là đại hiệp sao?"

". . . Cứ xem là vậy đi." Hai người nhìn nhau, thật mất mặt.

Cô bé mỉm cười hắc hắc, hỏi tiếp,

"Vậy các ngươi bắt tên trộm sao?"

"Không phải."

"Bắt đạo tặc?"

"Không phải."

"Bắt phi tặc?"

"Không phải. . ."

"Bắt đại hiệp?"

". . ."

Hai người bất đắc dĩ nhìn tiểu cô nương, Bạch Ngọc Đường bảo, "Tiểu nha đầu, chúng ta bị lạc đường."

Tiểu nha đầu chớp chớp mắt, hỏi, "Lạc đường, các ngươi muốn đi đâu?"

"Ấn chương họ Từ, ngươi có biết người này không?" Triển Chiêu hỏi nàng, "Tên là Từ Tử Húc."

Tiểu cô nương thả chú thỏ lên trên cỏ, liền chạy đến mở cửa, ra khỏi sân, nói với Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, "Ta biết, ta mang hai người đi."

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, vội vàng ngăn cản, bảo, "Ai, tiểu nha đầu, không cần báo với người nhà ngươi một tiếng sao?"

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!