"Yên tâm." Triển Chiêu cười cười, "Sao có thể để cho ngươi ở trong nha môn chứ!"

"Vậy thì tốt." Lão đầu vỗ vỗ ngực, lại nghe Triển Chiêu hời hợt bảo, "Nơi ngươi ở là chỗ an toàn nhất trong cả thành Khai Phong!"

"Nga?" Lão đầu nổi hăng hái, hỏi, "Ở đâu vậy?"

"Đại lao Khai Phong phủ." Triển Chiêu cười híp mắt.

"A. . ." Lão đầu thiếu chút nữa tắt thở.

Sau đó, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đem Mạc Không Không mang về Khai Phong phủ, sửa sang lại cho hắn một phòng giam đơn, để cho hắn ở đó tránh nạn hai ngày. Bao Chửng để cho nha sai phòng giam đối xử tử tế với Mạc Không Không, muốn ăn cái gì liền bảo phòng bếp làm cho.

Mạc Không Không là tặc, vào Khai Phong phủ chỉ thấy bốn vách sâm nghiêm, bên trong ngoài nha dịch còn có quân mã ba tầng trong ba tầng ngoài, bị dọa sợ đến hắn đại khí cũng không dám ra ngoài. Sau khi vào phòng giam, cơm nước đầy đủ, bất quá đại khái là luồng chánh khí hồn nhiên của Bao Chửng khiến hắn bị trấn lại, lão đầu cũng đàng hoàng, hỏi muốn ăn cái gì, hai món mặn hai món chay một món canh là đủ rồi, không soi mói. Chính là Mạc Không Không này là kẻ đánh bạc thành tánh, không đánh bạc hắn không thoải mái, vốn là muốn tìm ngục tốt đánh bạc, không ngờ mấy ngục tốt kia chân mày đều dựng lên, bảo, "Ngươi cho rằng đây là đâu hả? Đây là đại lao Khai Phong phủ, ngục tốt Khai Phong phủ ai dám đánh bạc ăn tiền? Ngươi cho rằng Bao đại nhân chỉ để ý người ngoài không quản người mình à? Tội thêm một bậc! Ngươi cẩn thận đánh bạc để cho đại nhân biết đánh hèo ngươi!"

Bị làm cho sợ đến Mạc Không Không vội vàng thu xúc xắc lại, chỉ có thể ở bên trong phòng giam chịu đựng, mong đợi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mau chóng phá án.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường trở lại thư phòng Bao Chửng, đem đầu mối lấy được từ Mạc Không Không đều kể với Bao Chửng.

"Huyết chú?" Công Tôn nhíu mày, "Trước kia cũng có nghe được vài truyền thuyết, không ngờ có thật."

"Tiên sinh, thật sự có huyết chú?" Bạch Ngọc Đường khẽ cau mày, "Ta làm sao đã cảm thấy không thể tin? Dùng nhân mạng có thể đổi lấy thiên tai?"

Triển Chiêu cũng bày tỏ đồng ý, "Ta cũng cảm thấy giống như là thứ đồ nghe sởn tóc gáy."

Bàng Thống bên cạnh gật đầu, bảo, "Đích xác là nghe sởn tóc gáy, bất quá hậu quả lại tương đối nghiêm trọng!"

Tất cả mọi người than thở, Bao Chửng bảo, "Kỳ thực hết thảy đều ngọn nguồn từ thiên tai, nhưng thiên tai cũng không phải là trí mạng nhất."

"Đúng vậy, nếu như thiên tai vừa đến, triều đình không có chuẩn bị, sẽ dẫn phát những thứ tai hại khác, mất mùa, nạn sâu bệnh, chiến tranh. . ." Công Tôn than thở, "Nếu như lúc này có người mượn cơ hội kích động tai dân làm loạn. . . Liền thật là muốn mất nước hoặc là thiên hạ đại loạn rồi!"

"Nói như vậy, đại tai họa có thể chẳng qua là trùng hợp, nhưng có người muốn lợi dụng loại trùng hợp này." Bạch Ngọc Đường gật đầu, hỏi, "Huyết chú cái gì, vì sao khiến lòng người bàng hoàng. . . Nhưng chuyện như tai họa, tại sao có thể nói chuẩn chứ?"

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!