Chương 44

1K 59 0

Chương 44: Đệ tứ thập tứ thoại hỏi, thiên tai và huyết chú

Lão Thái sư Bàng Cát sau khi nghe được câu nói kia của Bạch Ngọc Đường, biểu cảm trên mặt có thể nói đặc sắc, chỉ thấy hắn giương miệng, trên mặt lúc đỏ lúc trắng, ngoài lúng túng thêm chút tức giận còn có hơi giật mình. Tóm lại vẻ mặt đó là nhìn đến Triển Chiêu và Bao Chửng cảm giác hả lòng hả dạ tâm tình thoải mái.

"Khụ khụ." Bao Chửng dù sao vẫn là có thân phận, mặc dù bản thân cảm thấy rất thống khoái nhưng vẫn tận lực không biểu hiện ra, chẳng qua là ho khan một tiếng, để cho mọi người phục hồi tinh thần lại.

"Ách. . ." Bàng Thái sư cũng hoàn hồn, nhìn nhìn Bàng Thống một bên, than thở lắc đầu, bảo, "Đại ca của ngươi hắn không chịu thua kém, ngươi đừng chấp nhặt với hắn a."

Bàng Thống cũng không nhiều lời, chỉ gật đầu.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, cảm thấy có cái gì không đúng, Bàng Thống và Bàng Dục nếu như đứng chung một chỗ, bình thường cha mẹ cũng sẽ nghiêng về phía Bàng Thống chứ, chớ nói chi là tuổi hắn nhỏ hơn Bàng Dục, hơn nữa còn có thể làm nhiều việc như vậy. . . Nhưng Bàng Thái sư rõ ràng càng thiên vị Bàng Dục, chuyện này lại có chút kỳ quái.

Bạch Ngọc Đường đối Triển Chiêu khiêu khiêu mi — Miêu nhi, ta nói mà, nhất định không phải ruột thịt !

Triển Chiêu sờ sờ cằm — vậy Bàng phi thì sao? Có phải ruột thịt hay không?

Bạch Ngọc Đường trợn to hai mắt — A! Đây mới là lẽ phải đi?

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái — tính, chuyện này ta vẫn là đừng động vào.

Hai người mi đi mày lại người khác mặc dù không hiểu ý nghĩa lắm, nhưng Bàng Thái sư vẫn là nhìn qua một cái, cảm thấy càng thêm lúng túng, liền nói, "Ách. . . Bao tướng, cái kia, chuyện Dục nhi."

"Thái sư yên tâm." Bao Chửng trấn an Bàng Cát, "Khai Phong phủ nhất định sẽ hết sức điều tra, tìm An Nhạc Hầu trở về."

"Hảo, đa tạ Bao tướng." Bàng Cát nói xong, liền đứng dậy cáo từ, Bao Chửng tiễn hắn ra ngoài, Bàng Thống đưa hắn đến cửa, Bàng Thái sư ngồi lên cỗ kiệu rời đi.

"Đại nhân, người của Xà Ưng Giáo dường như rất muốn giết Bàng Thống." Triển Chiêu đem chuyện Khổng Bá khai báo đều nói cho Bao Chửng.

Bao Chửng cau mày, bảo, "Này quả thật có chút kỳ quặc."

"Cái này cũng chưa tính kỳ quặc đâu." Bạch Ngọc Đường bảo, "Tên Vu sư đó bảo cái gì trời phạt sắp tới, chúng ta đều phải chết, đó mới gọi kỳ quặc."

"Trời phạt?" Công Tôn có chút giật mình, "Trời phạt gì?"

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nhún vai, tỏ ý không biết.

Bao Chửng để cho Vương Triều Mã Hán mang Vu sư kia lên, hỏi hắn chuyện có liên quan đến trời phạt, nhưng Vu sư này chính là miệng chỉ lẩm bẩm cái gì trời phạt a, mọi người chạy mau mấy lời hồ ngôn loạn ngữ, cũng nói không ra nguyên cớ gì.

Bạch Ngọc Đường nghe được rất bực mình, liền kéo Triển Chiêu một thanh, bảo, "Đi Miêu nhi, chúng ta đi tìm thử đầu mối khác."

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!