Chương 37

1K 67 1

Chương 37: Đệ tam thập thất thoại điên, quái bệnh cùng ni cô điên

Chờ tiểu nhị đi, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau.

"Xem ra lúc này tất cả mọi chuyện đều có liên quan đến ba tên ác bá kia nha." Triển Chiêu vuốt cằm suy nghĩ một chút, "Trước tiên tìm bọn họ nói chuyện một chút tốt hơn."

"Ân." Bạch Ngọc Đường rót chén trà cho mình, "Nghe một chút đã cảm thấy đám người kia không ra gì, Miêu nhi, tối nay chúng ta đùa bỡn bọn họ đi."

Triển Chiêu nheo mắt lại nhìn Bạch Ngọc Đường, "Làm sao? Lại có chủ ý xấu rồi?"

Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi, cười mà không nói.

"Trước đây." Triển Chiêu bảo, "Chúng ta đi tìm được vị Lưu tiểu thư này trước, hỏi thử nàng vụ án diệt môn."

Bạch Ngọc Đường gật đầu.

. . .

Công Tôn cùng Bàng Thống lặng lẽ chạy vào bên trong nha môn Dĩnh Xương phủ, mỗi phòng ốc trong hậu viện đều cũ nát vô cùng, bên cạnh mấy gian cửa sổ đều bị hỏng, hiển nhiên là đã lâu không có người nào ở, duy chỉ có gian cửa sổ ở giữa còn lành lặn, chính là đang đóng chặt.

Bàng Thống cùng Công Tôn, hạ xuống trên nóc phòng của gian phòng đó, giơ tay lên nhẹ nhàng lật một phiến ngói, nhìn xuống. Chỉ thấy trên giường có một người dựa vào, sắc mặt tái nhợt đôi môi khô nứt, thấy thế nào đều là người bệnh tình nguy kịch, cầm bút trên tay, đang phê duyệt quyển tông.

Công Tôn khẽ cau mày, người này đoán chừng chính là Châu Lam rồi, nhìn bộ dáng của hắn, trên mặt thế nhưng đã có vẻ xám tàn, tiếp tục như vậy, ai, không quá nửa năm a. Lúc này, có người gõ cửa, một hạ nhân bưng một chén canh thuốc đi vào, bảo, "Đại nhân, uống thuốc đi."

Châu Lam cau mày liếc mắt nhìn, bảo, "Lại uống thuốc, uống mãi cũng không thấy khỏe."

Công Tôn vừa nghe mùi vị của bát thuốc đó, chân mày nhíu sâu hơn, trong dược liệu này phần lớn đều là chút đồ bổ, căn bản không có cách nào chữa bệnh, nhưng lại có thể kéo dài tánh mạng, đây là treo Châu Lam không để cho hắn chết.

Để cho người đi, Bàng Thống phiến ngói lại, hỏi Công Tôn, "Như thế nào? Chúng ta đi vào sao?"

Công Tôn gật đầu, Bàng Thống vừa kéo hắn, từ phía sau nhảy xuống, giơ tay lên nhẹ nhàng đẩy cửa sổ, mang theo Công Tôn chui vào trong phòng.

"Ách, các ngươi. . ." Châu Lam thấy hai người đột nhiên tiến vào cả kinh nhảy dựng lên, tay buông lỏng, chén thuốc rơi xuống, Bàng Thống tiến lên một bước, một tay tiếp được chén thuốc rơi xuống, sau đó giơ tay lên, thật nhanh điểm á huyệt của Châu Lam, Công Tôn trở tay đóng cửa sổ lại, đi tới bên giường Châu Lam.

Châu Lam trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Bàng Thống cùng Công Tôn đi tới, thấy hai người đều tướng mạo bất phàm, ăn mặc cũng rất danh giá, không giống như là tặc nhân gì, cũng là thoáng yên tâm chút, không hiểu ngửa mặt nhìn mọi người, nghĩ tới bọn họ tìm bản thân làm gì.

Công Tôn lấy ra một tờ danh thiếp của Khai Phong phủ để cho hắn nhìn thử, Châu Lam trợn to hai mắt, Công Tôn bảo, "Châu đại nhân không cần khẩn trương, chúng ta là người của Khai Phong phủ, tại hạ Công Tôn Sách, là vì điều tra một ít vụ án mới đến Dĩnh Xương phủ, nghe nói đại nhân vì ác bá gây khó nhiễm quái bệnh, cho nên mới đến xem thử.

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!