Bạch Ngọc Đường khiêu mi — ta là nghĩ cho Bao đại nhân nha.

Bao Chửng sờ sờ càm, bảo, "Ta xem ý của hoàng thượng, cũng có chút muốn thông qua việc hắn tới để cho ta cùng bàng Thái sư hữu hảo. . . Cải thiện quan hệ của Khai Phong phủ cùng Thái sư phủ."

"Đại nhân." Công Tôn suy nghĩ một chút, hỏi, "Vậy Bàng Thái sư thì sao? Ý của hắn như thế nào?"

"Bàng Cát đương nhiên là hy vọng cấm quân nắm giữ ở trong tay Bàng Thống rồi. . . Bất quá ấy mà, hắn lại sợ ta ở trước mặt hoàng thượng nói Bàng Thống không tốt, cho nên hôm nay nhìn thấy ta đặc biệt khách khí, cười đến nhìn thấy cả nứu răng." Bao Chửng cười cười, sáng nay Bát vương nhìn thấy bộ dáng của hắn còn hỏi ta, "Lão Bàng bị sao vậy, có phải bị trúng gió rồi chăng. . ."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau, suy nghĩ thử bộ dáng Bàng Thái sư cười đến lộ nứu răng, đích xác là rất dọa người.

"Ta xem kia tiểu con cua hình như là giỏi hơn lão thử hắn một chút." Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, bảo, "Tối thiểu thái độ làm người xem ra rất chính khí."

"Ân." Triển Chiêu cũng gật đầu đồng ý. Hai người đều nhìn Công Tôn, bởi vì ngày đó Bàng Thống cỡi hết y phục của hắn cũng không làm gì hắn. . . Có thể thấy được nhân phẩm rất tốt.

Công Tôn trên mặt lúng túng, hung hăng trừng hai người.

"Triển hộ vệ." Bao Chửng bảo, "Ngươi cùng Bạch thiếu hiệp một lát bớt thời gian đến Bát vương phủ một chuyến."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sửng sốt, hỏi, "Đi vương phủ làm cái gì?"

Bao Chửng cười, bảo, "Bát vương nói hắn được một vò rượu ngon, tìm hai người người bạn nhỏ các ngươi đi uống rượu."

"Vậy được." Bạch Ngọc Đường gật đầu, "Uống rượu tự nhiên là muốn đi."

"Rượu này đoán chừng cũng không phải là dễ uống như vậy." Bao Chửng suy nghĩ một chút, bảo, "Ta xem a, hắn là muốn tìm hai ngươi giúp đỡ."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trong lòng sáng tỏ, cái này gọi là vô sự không lên điện tam bảo, lão hồ ly kia tất nhiên là có chuyện gì khó khăn muốn tìm hai người bọn họ hỗ trợ, lại không chịu thiếu nhân tình Bao Chửng, cho nên không trực tiếp cùng hắn mượn người, mà là đi đường vòng thỉnh bọn họ uống rượu.

"Cứ như vậy đi." Bao Chửng bảo, "Ta tiến cung gặp vua, đem vụ án Xà Ưng Giáo cùng Mạc Hoa Cung đều phải tra, Đăng Kiệt kia nếu là thật có hiềm nghi liền giáng chức hắn điều tra, đến lúc đó, hai ngươi đoán chừng còn phải đi Mạc Hoa Cung một chuyến."

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật đầu, sau đó, mọi người binh chia làm hai đường, Bao Chửng tiến cung gặp vua, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đi Bát vương phủ, Công Tôn còn lại là trở về phòng nghỉ ngơi, hôm nay phí công lợi hại, hơi mệt.

Ra khỏi đại môn Khai Phong phủ, Bạch Ngọc Đường duỗi eo, bảo, "Ai, Miêu nhi, ta nói ngươi cùng bầy lão hồ ly này sống chung một chỗ quả thực quá thua thiệt."

Triển Chiêu đại khái là đói bụng rồi, chạy đến cửa hàng điểm tâm ven đường mua hai bánh bao có nhân gặm, Bạch Ngọc Đường khiêu khiêu mi, chạy đến một cửa hàng bên đường đi mua hai cái bánh trứng, sau khi trở lại, hai người nhìn nhau. Triển Chiêu nhìn nhìn bánh trứng trong tay Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường nhìn nhìn bánh bao có nhân trong tay Triển Chiêu. . . Trao đổi. . .

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!