Chap 34 : Nhói một chút ( Ngược tâm nhẹ )

792 43 9

Eunjung đứng vụt dậy. Chị muốn chạy khỏi cái không gian này. Nói đúng hơn, Eunjung muốn trốn tránh cái thực tế mà Dong Gun vừa nói. Eunjung cảm nhận được rõ ràng rằng, nó là sự thật.

Eunjung loạng choạng rời khỏi ghế... Dong Gun không kéo lại, anh ta trầm ngâm uống thêm ly rượu nữa. Nhìn bóng Eunjung đang xiêu vẹo chạy trốn, Dong Gun mỉm cười:

- "Dù chị muốn hay không, nó vẫn là sự thật".

Bất ngờ, Eunjung quay lại xốc cổ áo Dong Gun lên, đôi mắt chị gườm gườm thù hận:

- "Tôi cảnh cáo anh, đừng xen vào chuyện của tôi. Tôi tự biết phải làm gì với tình yêu của mình"

Dong Gun không chút nao núng, anh nhún vai:

- "Tốt, tôi cũng mong thấy điều đó ở chị . Tôi muốn xem chị có thể làm được gì".

Eunjung buông thõng tay xuống. Chị thất thần ra về với một trái tim vụn vỡ...

***

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, thành phố vào thu se se lạnh, Eunjung cứ đứng mà ngước mắt lên nhìn tầng 2 ngôi nhà mà Jiyeon đang ở. Con ngõ này chẳng hiểu tự bao giờ lại trở nên thân thuộc với chị đến thế. Chị chưa từng đặt chân vào ngôi nhà, giống như... Chị chưa thực sự bước vào thế giới thật của Jiyeon .

Chị bỗng thấy mình cô quạnh... Tình yêu và cả người con gái mà chị yêu với chị sao bỗng chốc trở nên thật xa vời...

- "Mẹ Jiyeon ơi, mẹ Jiyeon ơi... Đợi con với nào"

Eunjung giật mình đứng nép vội vào hàng cây bên đường. Tiếng gọi trong trẻo ấy từ một cô bé 5 tuổi khiến hi vọng cuối cùng của Eunjung vụn vỡ thật sự. Bóng dáng Jiyeon vui tươi quay đầu lại chờ cô con gái nhỏ khiến đôi chân Eunjung như muốn khụy xuống. Vậy là... Jiyeon đã có con.

Trong đầu Eunjung hình dung ra một ngàn lí do, cả trăm câu chuyện cho cái quá khứ của Jiyeon . Cô ấy đã yêu, đã thuộc về một người đàn ông khác trước chị ? "Không, nhất định là không, không thể nào?" – Eunjung cứ tự nghĩ ra tình huống và tự mình chối bỏ. Chị không bao giờ nghĩ mình lại là một người ích kỉ đến như vậy khi biết về quá khứ của Jiyeon . Là vì tình yêu chưa đủ lớn để chị chấp nhận cô hay vì tình yêu lớn quá mức chấp nhận sự thật nghiệt ngã này?

Eunjung ra về khi thành phố về đêm, sương lạnh thấm vào da thịt...

Eunjung tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Chị nhìn đồng hồ, đã quá trễ so với giờ làm. Eunjung thấy đầu mình đau như búa bổ. Chị nhìn lại toàn bộ căn phòng, chiếc giường, đôi gối... tất cả còn vương mùi quen thuộc của Jiyeon . Vậy mà sao trong tim chị giờ chỉ là một khoảng trống mênh mông?

Eunjung với lấy chiếc điện thoại. Có đến cả chục tin nhắn của Jiyeon ở đó. Cũng chẳng hiểu ma lực nào khiến chị thấy khỏe khoắn đến lạ thường...Eunjung mở toang cánh cửa nhìn ra ngoài thành phố... Chị hít một hơi thật sâu: "Quá khứ, thôi thì cứ để nói ngủ yên. Tôi tin vào cái khoảnh khắc em nằm trong vòng tay tôi. Chỉ thế thôi... Những gì ngoài điều đó, tôi không muốn nghe và cũng không muốn tin".

Jiyeon nôn nóng nhìn đồng hồ. Đã quá muộn không thấy Eunjung tới văn phòng. Cô nhắn tin liên tục nhưng chị không trả lời. Jiyeon sốt ruột không hiểu điều gì đã xảy ra. Cô len lén ra ngoài hành lang, bấm nút gọi cho Eunjung. Chừng vài giây sau, đầu dây bên kia bắt máy:

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!