Chap 28

826 44 0

Gần 1 tháng sau đó, hai đội của Eunjung và Dong Gun gần như hoạt động hết sức lực. Họ phải nghiên cứu, khảo sát địa bàn, gặp gỡ các bên, đưa ra giải pháp và điều hành cả đội thiết kế. Tất cả đều như căng ra làm việc. Văn phòng tới 9h tối nhưng hôm nào cũng sáng đèn. Thậm chí, mọi người còn thấy mình chẳng có thời gian mà ốm.

Eunjung trở về công ty lúc hơn 9h tối sau một ngày gặp gỡ đủ các nhân vật tầm cỡ trong giới xây dựng. Chị mệt mỏi và chán nản. Eunjung cầm một tách cà phê đứng ở hành lang của công ty.

- "Sao? Vừa mới bắt đầu mà trông cô mệt mỏi thế?"

Dong Gun bước tới  đứng cạnh Eunjung. Anh cũng cầm một ly cà phê nhưng nét mặt thì vui tươi hơn nhiều.

- "Nghe nói hôm nay chị đi gặp các bên chuyên về xây dựng để kêu gọi hợp tác nhưng không thành công?"

Gương mặt Dong Gun đầy vẻ đắc thắng. Eunjung bình thản nhấp ngụm cà phê đắng ngắt:

- "Anh biết lí do mà. Nhưng tôi không bỏ cuộc đâu"

- "Uhm. Tôi cũng mong là thế, chứ thắng khi đối thủ bỏ cuộc thì chán lắm. Những người mà chị gặp, họ đều đứng về phía tôi, bởi vì họ tin cơ thành công của tôi. Đó là cái thứ mà chị nỗ lực thế nào cũng không có được. Tôi có được điều đó vì sao cậu biết không? Bởi vì tôi là con chính thức của bố, còn cậu, vĩnh viễn chỉ là một đứa con ngoài giá thú mà thôi"

Dong Gun nhếch mép cười rồi rời đi. Phía sau lưng anh, Eunjung xiết chặt bàn tay, ly cà phê bằng nhựa co rúm lại...

Từ một góc hành lang, Jiyeon nghe rõ từng lời Dong Gun nói. Và dù không cần nhìn nhưng cô cảm nhận được những đổ vỡ trong lòng Eunjung

Eunjung trở về phòng làm việc, còn một vài người đang thu xếp đồ đạc để ra về:

- "Chào mọi người! Mọi người làm muộn thế! Nghỉ thôi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục"

- " Ham tổng, chị về rồi ạ. Đôi thiết kế đang dần hoàn thành dự án rồi, hôm nay chị đi gặp các bên thế nào? Họ có hỗ trợ chúng ta không?" – Một trong số những nhân viên hồ hởi.

- "À... tình hình không khả quan lắm, nhưng nói như vậy khong phải là hết hi vọng. Chúng ta hoàn toàn có thể lật ngược thế cờ nếu như ở buổi công bố kế hoạch chúng ta thuyết phục được mọi người mà" – Eunjung cố tỏ ra lạc quan nhất nhưng không khó để chị nhận ra nét mặt buồn bã và lo lắng của nhân viên. Họ đã vì chị mà cố gắng rất nhiều. Họ không muốn thất bại.

- "Vâng, Ham tổng , chị cũng đừng chán nản nhé. Chúng tôi tin ở chị. Giờ chúng tôi về đây. Chị cũng nghỉ sớm đi nhé"

Đội nhân viên lục đục kéo nhau về. Eunjung giữ nét mặt vui vẻ để chào mọi người. Chỉ ngay sau khi họ rời đi, Eunjung về bàn và ném chiếc cặp xuống đất. Chị cảm thấy mình bất lực.

- " Chị có muốn đi uống một chút gì đó không?"

Jiyeon xuất hiện sau lưng Eunjung khiến chị hơi giật mình. Thì ra cô vẫn còn ở đây... Chị cầm lại chiếc cặp của mình, bước về phía cửa:

- "Mình đi thôi"

***

Hai người tới một quán rượu trong con hẻm nhỏ. Nó bình yên và vắng lặng. Eunjung uống liên tiếp ba chén và gương mặt chị nhăn lại vì vị cay nồng. Jiyeon không ngăn cản. Cô lặng lẽ gắp bỏ thức ăn vào bát chị

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!