Chap 27 : Đâu mới là điểm dừng ?

877 48 0


Eunjung ăn mặc lịch thiệp cùng Naeun bước vào nhà hàng sang trọng, nơi chị sẽ gặp Tổng giám đốc ( ba của Naeun ) Chị có vẻ hồi hộp và lo lắng. Nhìn điệu bộ căng thẳng của Eunjung , Naeun che miệng cười rồi động viên:

Chị... bình tĩnh đi, ba em dễ tính mà".

Gương mặt của Naeun rạng ngời hạnh phúc. Cô đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi. Naeun nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay Eunjung . Trông họ quả thực giống một đôi tình nhân bước ra từ tranh vẽ.

Eunjung cúi gập người chào Tổng giám đốc khi thấy ông ngồi nghiêm nghị ở chiếc bàn ăn đã đặt sẵn:

- "Tổng Giám Đốc! Thật sự xin lỗi khi tôi đã tới muộn trong buổi gặp gỡ này. Điều đó quả thực bất kính".

Ông ngẩng mặt lên nhìn, đôi mắt ông sáng rực và nét mặt có vẻ hân hoan. Naeun đọc được sự vừa ý trong đầu cha mình. Có vẻ như ông ấn tượng với Eunjung

- " Cháu đừng khách sáo như thế, đây không phải chỗ bàn công việc, hãy gọi tôi là bác, xưng cháu được rồi. Đừng biến chúng ta lúc nào cũng trở thành những đối tác trong làm ăn ngay cả trong những phút thảnh thơi thế này chứ. Hai đứa ngồi xuống đi."

- "Vâng, thưa bác!"

Eunjung khẽ thở phào nhẹ nhõm khi thấy thái độ của ông thoải mái như vậy. Với người ngoài, sự đĩnh đạc, điềm tĩnh của chị trong công việc là một điều đáng ngưỡng mộ nhưng chỉ Eunjung mới hiểu, chị đã hoang mang như thế nào trong trận chiến này. Chị không sợ những màn đấu trí nhưng chị sợ sự cúi đầu. Mà nếu Eunjung không làm thế, chắc chắn chị sẽ thua. Thương trường là chỗ những người có tài năng ngẩng đầu kiêu hãnh vì thành công

Eunjung cảm thấy không biết phải cúi từ đâu và việc quen được ông Tổng Giám Đốc ngân hàng hàng đầu cả nước như thế này sẽ là một bệ đỡ giúp chị có tiềm lực kinh tế để thực hiện dự án. Eunjung khẽ đánh đôi mắt sang nhìn Jiyeon . Chị cảm thấy hổ thẹn với lòng mình vì chị biết, nói thế nào đi nữa, chị cũng đang lợi dụng lòng tốt của cô.

Eunjung khẽ kéo ghế ra khỏi bàn và nhẹ nhàng nói với Naeun:

- "Em ngồi đi."

Hành động ân cần của Eunjung khiến ông Kim rất hài lòng, ông vờ ngó lơ đi nơi khác nhưng ánh mắt thì ưng ý lắm. Có vẻ như buổi tối hôm nay, Eunjung sẽ là tâm điểm của mọi cảm xúc. Ông Kim sẽ nhìn anh mà đánh giá, Naeun sẽ nhìn thái độ của ông mà suy đoán về sự bằng lòng.

Thật ra , ông không hề kì thị về tình cảm của đứa con gái non nớt của mình dành cho người trước mặt . Đối với ông , chỉ cần là con gái ông yêu thích hay muốn thì ông sẽ hoàn toàn nghe theo vô điều kiện

Bữa ăn tối diễn ra khá vui vẻ, nó không căng thẳng như ban đầu Eunjung nghĩ. Ông Kim là một người vui tính, khác hẳn cái vẻ ngoài nghiêm nghị, lạnh lùng của ông khi làm việc. Bữa tiệc sắp tàn, ông Kim mở lời:

- "Bác nghe nói, cháu và Dong Gun sẽ cùng cạnh tranh trong dự án sắp tới để chinh phục được đối tác... Có gặp khó khăn gì không?"

Ông Kim quả là một người hiểu biết, ông đã tự chủ động tháo gỡ bế tắc giúp Eunjung

- "Dạ thưa bác, về chuyên môn cháu và đội đang lên một bản kế hoạch mà cháu cho rằng cũng không đến nỗi tồi. Nhưng kế hoạch có thành công hay không cần phải có đơn vị hỗ trợ tài chính, các đối tác thực thi... Những điều đó cháu đang vướng mắc. Nếu được, cháu rất mong bác quan tâm tới dự án và hỗ trợ đội cháu. Cháu sẽ không làm bác thất vọng đâu ạ".

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!