Chương 7

1.7K 92 2

Chương 7: Đệ thất thoại Thăm dò, tượng Thiên Thủ Quan Âm

Vào lúc canh ba, một phu canh một bên đánh canh, một bên mắt mơ mơ màng màng mà đi trên đường lớn Khai Phong, bỗng nhiên, liền cảm giác một trận gió mát thổi vèo qua. . . Phu canh rùng mình một cái, bước nhanh hơn về phía trước. Chưa đi được mấy bước, liền nghe được thanh âm "Cót két cót két" truyền đến, phu canh theo thanh âm đi về phía trước nhìn qua, liền thấy đằng trước có một cánh cửa của tòa nhà lớn hé mở, cửa bị gió đêm thổi vào nhẹ nhàng lay động, vì vậy mới có thể kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên.

Phu canh hơi sửng sờ, tòa nhà này hắn biết, là một tiểu bố phường, bên trong chỉ trụ một quả phụ, họ Vương, trượng phu ba năm trước đã chết, một mình nàng kinh doanh bố phường, thuê vài tiểu công, việc buôn bán cũng không tệ lắm. Chỉ bất quá bia miệng không quá tốt, có câu nói, trước cửa quả phụ nhiều thị phi, Vương thị này tuổi còn trẻ liền thủ tiết, dung mạo lại xinh đẹp, thường xuyên đưa tới vài tên du côn lưu manh đến điếm kiếm chuyện. Có một lần, một tên lưu manh tới phiền nàng, Vương thị cùng hắn ở trước cửa rùm beng, mắt thấy sắp phải chịu thua thiệt rồi, được La Trường Phong Tổng tiêu đầu Thuận Phong tiêu cục đi ngang qua cứu giúp. Vốn chẳng qua là một chuyện rất đơn giản, nhưng không biết thế nào liền truyền thành Vương quả phụ này cùng La Trường Phong đã tư thông với nhau, nhiều lần có người nhìn thấy La Trường Phong từ cửa sau bố phường của Vương quả phụ ra ngoài. Một đến hai đi, tin tức này cũng truyền khắp thành Khai Phong, La Trường Phong coi như là người có thân phận lai lịch, thái độ làm người lại trượng nghĩa, rất có chút địa vị giang hồ, vì vậy từ sau việc đó, cũng không còn ai lại dám tới đánh chú ý Vương thị nữa.

Về tin đồn Vương thị và La Trường Phong, có nhiều cách nói rối rắm, có người nói là Vương thị vì tự vệ, cố tình tung lời đồn, mượn danh khí của La Trường Phong để đuổi đám du côn kia đi. Lại có người nói Vương thị và La Trường Phong vốn là thích nhau, ngay cả việc tướng công Vương thị qua đời cũng là bởi vì La Trường Phong từ giữa hãm hại, dù sao chuyện Vương quả phụ và La Trường Phong đã trở thành một đề tài tiêu khiển chủ yếu cho dân chúng thành Khai Phong trà dư tửu hậu.

Phu canh thấy cửa mở ra, có chút suy nghĩ không phúc hậu, nên không phải là quả phụ kia cùng nhân tình tư thông, La Trường Phong đã quá gấp gáp, ngay cả cửa đều quên đóng đi? Nghĩ tới đây, phu canh đi tới, hướng vào bên trong nhìn quanh, chỉ thấy tối om, phu canh cầm trên tay chiếc đèn lồng rất sáng, đi vài bước, hướng vào trong nhìn. . . Phòng ngoài là bề mặt bố phường, không ai. Phu canh cũng là kẻ lớn gan, liền cẩn thận đi vào trong, xuyên qua bố phường, mặt sau là sân, hong khô mấy tấm vải nhuộm, xuyên qua từng tầng bố rèm một, phu canh đi vào trong mấy gian sương phòng trước, chợt thấy một gian phòng chính giữa, cửa khép, đèn cũng sáng.

Phu canh thổi tắt đèn, lắng tai nghe thử. Tên phu canh này bình thường cũng chả phải là người đàng hoàng gì, hơn nữa hơn ba mươi tuổi còn là một kẻ độc thân, thèm thuồng nhan sắc Vương quả phụ này đã lâu rồi. Hắn trong lòng suy nghĩ, nếu như Vương quả phụ không cùng người thông gian, chẳng qua là quên đóng cửa, vậy cũng liền tiện nghi mình, nếu thật sự bên trong chỉ có một thân, sau này hắn cũng có thể lấy chuyện này ra uy hiếp, nói không chừng được mỹ nhân rồi, còn có thể lừa chút bạc.

Lãng Nguyệt Tiếu Trường Không 朗月笑长空 - Nhĩ Nhã 耳雅Đọc truyện này MIỄN PHÍ!