01 - 02. Đôi dòng - Tác giả

15.1K 123 7

Đôi dòng

Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn,
hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành
khá nhiều nỗi buồn của
những ngày còn trẻ cho duy
nhất một điều - là Tình yêu.
Nghe qua có vẻ vị kỷ, bởi
ngoài kia còn biết bao điều
đáng để chùng chân, nặng
lòng và nghe nước mắt lưng
tròng rơi, tại sao cứ phải cố
chấp vì tình yêu đã cũ mà tự
làm mòn xói đi cảm xúc của
mình?

Chắc bởi vì có những ký ức dù
đã hao gầy cách mấy nhưng
giống như không khí vậy, cứ
phải nhắc đi nhắc lại, tựa hơi
thở một phút phải đủ chừng
ấy lần. Chỉ cần thiếu mất sẽ
không thở được, thậm chí
phải ngừng nhịp tim đi. Thế
nên, chừng nào còn thở là
chừng ấy còn nhớ và buồn.
Đều đặn. Bình lặng. Kiên tâm.

Ký ức sở dĩ không thể mất mát
là bởi chúng ta còn quá trẻ
trước trăm năm, những ngày
đã qua xem ra ít ỏi lắm nếu so
với con đường còn dài trước
mắt. Vì lẽ đó mà những lần
đầu tiên chạm ngõ ký ức luôn
để lại trong lòng những xốn
xang, bần thần và khắc sâu
hơn cả. Cái nắm tay đầu tiên,
nụ hôn đầu tiên, người thương đầu tiên... nghiễmnhiên trở thành không khí tiếp thở cho ta mỗi ngày. Dẫu rằng chuyện hai đứa mình ngày xưa ấy, nhắc lại bây giờ chỉ thấy toàn những đổi thay. Có buồn đến thế, có thở dài nhiêu khê, thì chuyện cũ -người xưa của khoảng thanh xuân đầu tiên sẽ luôn được trí nhớ gọi về.

Vậy thì liệu bạn có thể đọc
những dòng viết dưới đây
bằng tất cả sự vị tha của mình
- như một người-chớm-già vị
tha cho đôi sợi tóc bạc len lén
mọc trên mái đầu xanh? Bởi
trước khi kịp già, hẳn ai trong
chúng ta cũng phải trải qua
dăm ba ngày trẻ như thế, chỉ
thấy bản thân một mình bầu
bạn với nỗi buồn, nỗi cô đơn,
nỗi cự tuyệt... Tất cả đều bắt
nguồn từ lúc người ấy bỏ đi,
để lại riêng ta cùng với miên
trường niềm thân thương vị
kỷ. Xin hãy hiểu cho đỉnh
điểm cao nhất của cô đơn
không phải là một mình, mà
là trong tim đã có sẵn một
người nhưng bên cạnh thì
trăm ngàn người không ai
giống vậy.

Chúng ta đều biết ơn đời sống
đã thi ân quá nhiều cho phần
số của mỗi người. Được sống,
đã là một ơn may, nhưng đôi
khi trong bản vẽ phước phận
cũng chệch tay khiến đọng lại
những vết lem tựa nước mắt
rơi phải làm nhòe. Bởi thế,
cuộc đời - về cơ bản - không
hề buồn, nhưng từ khi người
xuất hiện, nó mới buồn miên
mải. Có điều thiên hạ cứ suốt
ngày bảo "chán đời" xong vẫn
phải sống tiếp đó thôi. Vậy thì
mạnh miệng nói "chán người"
cũng có buông bỏ được người
đâu?

Câu hỏi ấy tôi đã từng tự hỏi
trong suốt những ngày mà
lòng còn hướng về riêng-duy-nhất-một-người. Rồi chợt
nhận ra, có những kỷ niệm
xứng đáng cho chúng ta phải
tranh đấu không ngừng với
thời gian, với lòng người, với
sân si thương giận... để nắm
giữ nó đến trời cùng đất tận.

Nhưng, trời cùng đất tận, rốt
cục cũng không đáng sợ bằng
một chữ - Quên. Thế nên,
cũng phải đến một lúc nào đó,
lòng bỗng thấy nhẹ tênh như
nắng chiều la đà sắp rớt và
thấy từ xa có bóng người
khuất dần vào hoàng hôn
chuyển tối. Tắt ngóm. Tắt
lòng. Thế là cũng xong.

Có những nỗi buồn ta quẩn
quanh trong ấy, có những kỷ
niệm dù thiết tha đến vậy hay
có những con người ta đắm
say cách mấy, cũng phải đến
ngày học cách buông tay.

Vì bạn biết đó, chúng ta chỉ có
hai tay, nếu cứ dùng dằng níu
kéo những điều đã mất thì còn
sức lực nào nữa để nắm thật
chặt thật chắc hạnh phúc?
Phải học cách buông bỏ nỗi
buồn để đôi tay thảnh thơi mà
nâng chiều niềm vui sắp tới...

Bởi buồn hay vui, buông hay
giữ, đều do ở lòng mình!
A.K - 2014

Tác giả

Xuất thân là một học sinh
chuyên Văn của Trường
Trung học Phổ thông Chuyên
Lê Hồng Phong Tp. Hồ Chí
Minh, Quách Lê Anh Khang
được nhiều bạn bè đồng trang
lứa biết đến với các thành tích
nổi bật như Huy chương vàng
Olympics Truyền thống 30/4,
Thủ khoa kỳ thi Học sinh Giỏi
Thành phố, Giải III Học sinh
Giỏi Quốc gia và được tuyển
thẳng vào Đại học Khoa học
Xã hội và Nhân văn. Trên nền
tảng đó, Anh Khang đã tiếp
tục rèn luyện ngòi bút trong
những năm tháng là sinh viên
khoa Báo chí và Truyền thông
của trường bằng việc trở
thành cộng tác viên thường xuyên cho nhiều tờ báo. Ngay từ khi còn trên ghế giảng đường, anh đã là cây bút quen thuộc với nhiều độc giả của báo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần. Đây cũng là tờ báo anh đã công tác trong hơn bốn năm trước khi chuyển sang phụ trách biên tập cho tạp chí Her World hiện nay.

Vừa là phóng viên, vừa công
tác trong lĩnh vực PR -Marketing, thỉnh thoảng Anh
Khang còn lấn sân sang vai
trò người dẫn chương trình và
sáng tác nhạc. Vì "ôm đồm"
nhiều việc như thế mà mọi
người đã gọi tác giả trẻ này
bằng biệt danh "Tắc kè đa tài"
(như tên một bài báo từng
viết về anh). Ngày trôi về phía
cũ là tập tản văn đầu tay của
Anh Khang. Sau quyển sách
này, anh sẽ tiếp tục đến với
độc giả qua một số truyện
ngắn và tiểu thuyết, theo đuổi
sự nghiệp sáng tác như một
nhà văn thực sự - niềm đam
mê từ thời niên thiếu của anh.

Buồn làm sao buông - Anh Khang - FullĐọc truyện này MIỄN PHÍ!