Kể từ chuyện lúc sáng, Lộc Hàm cả ngày ngồi lì trong thư phòng xử lí văn kiện, không có đến công ti, ngay cả bữa trưa cũng không ăn, người hầu hai lần mang cơm lên đều bị anh đuổi xuống.
Người hầu thật sự không còn cách nào khác nên mới nhờ Ngô Thế Huân mang cơm cho Lộc Hàm. Cậu nghĩ cũng chưa nghĩ liền một mực từ chối, bản thân vào trong chẳng phải tự tìm đường chết sao ? Cậu mới không ngốc như vậy, vô duyên vô cớ để bị chửi à ?
Nhưng Lộc Hàm là một tên cuồng công việc, cậu không hiểu, tại sao anh đã giàu có đến thế rồi còn lao đầu vào làm việc cực lực như vậy ? Nếu bản thân cậu có nhiều tiền như vậy, sớm đã du lịch vòng quanh thế giới rồi.
...
Tối 6 giờ Lộc Hàm mới chịu bước khỏi phòng. Đứng từ xa nhìn qua, trông anh tiều tuỵ không ít.
Nghe người hầu bảo một khi anh đã làm việc sẽ không ăn cơm, nên bệnh đau dạ dày khá nghiêm trọng. Toan bước lên trước hỏi han, còn chưa kịp mở miệng liền bị anh ngắt lời :
"Đưa cậu ấy đi thay quần áo" Anh nhìn sang người đối diện, "Tôi ở trong xe đợi em."
Nói xong anh liền sải bước rời đi.
Ngô Thế Huân thấy sự quan tâm của mình quả thật là dư thừa, tức giận theo người hầu lên lầu.
...
...
Ngô Thế Huân thật sự cảm thấy mình như đang mơ vậy, nhìn toà nhà tựa cung điện lộng lẫy dần hiện ra trước mắt, cậu hoàn toàn không dám tin Lộc Hàm lại đưa cậu đến một nơi như vậy.
"Đây là bữa tiệc kinh doanh, tôi đưa em đến đây nhưng đừng làm tôi mất mặt."
Liếc nhìn bộ dáng chưa thấy qua cảnh đời của người trước mặt, khoé môi anh khẽ nhếch thành một đường cong nhưng rất nhanh liền tắt phụt.
Ngô Thế Huân vận một bộ vest đen, vừa vặn làm nổi bật những đường cong trên cơ thể cậu, mái tóc đen huyền phủ lên vầng trán cao. Người xưa có câu "Người đẹp nhờ lụa" quả không sai, phong cách của cậu đêm nay thật rất giống một cậu công tử nhà giàu.
Lộc Hàm càng khỏi phải nói, với vóc dáng tuyệt mĩ, dù cho có mặc bộ quần áo rẻ tiền rách rưới vẫn đẹp hơn người, anh chính là cái giá áo trời sinh.
Ngô Thế Huân gật đầu, trong lòng vạn phần cảm kích Lộc Hàm, nếu không nhờ anh e rằng bản thân cả đời cũng không có cơ hội được đặt chân đến những nơi như thế này.
Hai người vừa bước vào đại sảnh, trong nháy mắt liền thu hút không ít ánh nhìn của mọi người. Ngô Thế Huân càng lúc càng căng thẳng, đột nhiên bị nhiều ánh mắt săm soi đổ dồn vào khiến cậu toàn thân khó chịu vô cùng.
Lộc Hàm dường như cảm nhận được điểm này, liền đặt tay Ngô Thế Huân lên khuỷu tay mình, nói :
BẠN ĐANG ĐỌC
[Trans|Longfic][HanHun] Tổng tài, xin tha mạng !!!
Fanfiction------ 总裁大人,求放过 !!! ------ * Author : 北辰浅巷殇 * Translator : Hunnie * Editor : Hunnie * Pairing : HanHun, ChanBaek, BaekHun * Rating : T * Link fic gốc : http://tieba.baidu.com/p/3904786031?pn=6 * Tình trạng fic gốc : Hoàn (24 chương) WARNING: Vì đây...
![[Trans|Longfic][HanHun] Tổng tài, xin tha mạng !!!](https://img.wattpad.com/cover/52644701-64-k850027.jpg)