Chương 19: Kết cục

3.4K 162 4


Ngày hôm sau tỷ tỷ bước đi. Trước khi nàng rời đi, ta bình tĩnh nói cho nàng: "Tỷ tỷ, ta lần cuối cùng gọi tỷ là tỷ tỷ. Lần sau tỷ đến, chúng ta sẽ cùng tuổi."



Nàng buồn cười nhìn ta: "Tiểu Song, cho dù như vậy, tỷ cũng lớn hơn muội mấy tháng đi ------ muội muốn gọi tỷ như thế nào?"


"Thuyền nhi."


Tỷ tỷ nghe xong lắc đầu cười rộ lên, nhún vai bất đắc dĩ nói: "Được rồi, tỷ phải đến trước khi muội lớn hơn tỷ mới được."


"Ta chờ tỷ."


***


Nhiều năm như vậy ta rốt cuộc có thể bước kịp theo nàng. Trong lòng không có thở dài vui sướng, chính là đều như mọi ngày giống nhau. Xe ngựa nhẹ nhàng hơn xe trâu, đi cũng nhanh hơn. Trong thôn có việc cần lên trấn cơ hồ đều gọi ta đi đánh xe. Rất nhiều người biết ta, cũng vì ta trầm mặc ít lời, làm việc lại ổn thỏa, nên có nhiều người chuyên ngồi xe của ta. Ngày nào cũng đánh xe đến muộn mới về, thu nhập cũng không tệ lắm.


Bởi vì năm kia ta ngẫu nhiên thu được bốn hai lương, đến tháng sau năm nay tiết kiệm được chừng sau mươi lượng bạc. Chi một ít cho mua sắm trong nhà, còn lại gửi vào tiền trang (ngân hàng). Tỷ tỷ đến vào giũa mùa hè, lặng yên đứng dưới gốc đào bên ngoài con đường nhỏ trước nhà. Nàng mặc chiếc váy hồng phấn, hai tay cùng hai chân lộ hết ra ngoài. Tóc xoăn xoăn tết thành hai búi nhỏ ở bên tai, trên chân đi đôi giày đơn giản sáng sủa.


Nhìn thấy ta, nàng cười đi thẳng về phía ta. Ta cuối cùng không nhịn được tiến lên duỗi tay ôm chặt lấy nàng.


Nàng ôn hòa vỗ vỗ bả vai của ta nói: "Làm sao vậy tiểu Song, nhớ tỷ rồi sao?"


".... Phải."


Nàng dừng một chút, cười nói: "Tiểu Song, tỷ cũng nhớ muội. Hiện tại tỷ vẫn là tỷ tỷ đi?"


Ta nói: "Thuyền nhi."


***


Kéo nàng vào nhà thay quần áo thường. Nàng phát hiện trong nhà có thay đổi, nhướn mày nói: "Tiểu Song muội mua thêm rất nhiều đồ trong nhà a."


"Ân."


Chúng ta cùng đi đánh xe, có lẽ lần đầu tiên ngồi xe ngựa, nàng cảm giác thấy mới mẻ, hỏi ta: "Tiểu Song, muội biết cưỡi ngựa sao?"


Ta đoán nàng đại khái sẽ nói muốn ta dạy cho nàng, nói thẳng: "Biết, hôm nào đó ta sẽ dạy ngươi."


"Tiểu Song muội, muội đi qua rất nhiều nơi sao?"


"Không nhiều lắm."


Mấy cah giờ sau, đưa khách đến Việt Vân huyện, được năm mươi đồng, sau đó liền đi đến một tiệm cơm nhỏ ăn cơm. Tiểu nhị thấy chúng ta đi xe ngựa, liền hỏi: "Có một vị khách ngày mai muốn về Hồi Yên trấn. Hai vị có thể đi một chuyến không?"


Nếu là chờ đưa một chuyến như vậy, chi bằng ở lại huyện này qua một đêm, nhân tiện mua thêm một chút quần áo, chút dây buộc tóc. Ta gật đầu hỏi tiểu nhị: "Ngày mai bao giờ?"

[BHTT - CĐ - EDIT][Trung Thiên] Xa Phụ - Phiến Nhị ĐạiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!