Chương 10: Ăn nói

1.9K 126 2

Buổi sáng tỷ tỷ còn ngủ, ta không đành lòng đánh thức nàng, lặng lẽ đứng dậy ra sau nhà chặt trúc để đan giỏ. Đệ đệ hành động cũng rất nhẹ nhàng, đem chăn gối thu dọn rồi cất kỹ, trước tiên đi ra viện lấy thức ăn cho gà, sau đó mới nhẹ nhàng quay lại phòng bếp làm bữa sáng. Ta đem gậy trúc mới chặt được đem tới trước phòng, ngồi ở trên chiếc ghế cũ chẻ trúc.



Ngoài phòng truyền đến tiếng người tranh cãi ầm ĩ, dĩ nhiên là mấy tá điền của Triệu gia, đồng loạt mà xông vào, nhìn thấy ta ngồi ở ngoài cửa, lớn tiếng nói: "Kiều đại tỷ, Triệu gia lệnh chúng ta tới đón đệ đệ của nhà cô, mau gọi hắn đi ra theo chúng ta về."


Ta nhíu mày buông dao trong tay, hỏi các nàng: "Triệu gia rốt cuộc là có ý gì?"


Môt nữ nhân nói: "Lệnh đệ là đồng dưỡng phu của Triệu gia, lần này hắn không cùng gia chủ nói một tiếng, không để ý tới quy củ chạy về nhà. Cố chủ nhân có nghĩa, bảo chúng ta thỉnh hắn trở về!"


"Đệ đệ của ta ngày đó tới Triệu gia, nói là muốn làm phu lang. Hiện giờ bọn họ muốn bỏ đệ đệ ta lấy một công tử gia đình trong sạch, vậy còn trở về làm gì?"


"Tỷ tỷ nói gì vậy! Hảo hảo nhà vợ không cần, chẳng lẽ muốn đệ đệ không minh bạch ở lại trong nhà có thể sao?'


"Không ở nhà mẹ đẻ, đi đến Triệu gia làm nô tài cho tiểu thư cùng phu lang làm nô tài sao! Chúng ta khi đó là nhận tiền nhà nàng, nhưng đệ đệ của ta mấy năm nay hầu hạ các nàng cũng đã đủ để trả! Triệu gia muốn cái gì liền nói một lần rõ ràng, ta sẽ không để cho đệ đệ không minh bạch đến nhà người khác!'


Một nữ nhân nhảy vọt lên nói: "Tỷ tỷ thật hồ đồ! lệnh đệ là người của Triệu gia người nào không biết. Tỷ tỷ hiện giờ như vậy làm người ta phải nói sa đây? Khiến cho Triệu gia nổi giận, thật sự không cần đệ đệ của ngươi. Để xem hắn về sau sống thế nào!"


"Ngươi nhỏ giọng chút!" Mấy người càng nói càng lớn tiếng, đệ đệ sợ là sớm nghe được, cũng may không có đi ra. Ta lại sợ các nàng đánh thức tỷ tỷ, hạ giọng nói với các nàng: "Đó là chuyện nhà chúng ta. Triệu gia đã có tâm vậy kêu chính các nàng đến. Hiện tại ta sẽ không để cho các ngươi mang đệ đệ đi. Các ngươi tự mình trở về đi!"


Có lẽ mấy người đó không nghĩ ta có thái độ này, hoặc là nghĩ ta tuổi còn nhỏ có thể khi dễ, ồn ào muốn xông vào phòng tìm đệ đệ. Bên cửa đột nhiên vang đến tiếng nói thanh lệ, tỷ tỷ ánh mắt mơ hồ tựa vào cửa, mị mắt nhìn quét giữa sân một cái, nhẹ giọng nói: "Ồn ào cái gì? Ta là tỷ tỷ của bọn nhỏ, có lời gì tiến vào rồi nói."


Có lẽ không dự đoán được trong phòng còn có một vị "Đại nhân" xinh đẹp như vậy, bọn họ không khỏi ngẩn ngơ. Tỷ tỷ hơi ngáp một cái, xoay người phân phó đệ đệ ở sau nàng: "Tiểu đệ, sớm có khách ngoài ý muốn. Phiền đệ đi pha mấy bát canh đường. Tỷ đi rửa mặt sau lại đến nói chuyện với bọn họ.'


"Hảo." Đệ đệ quay về phòng bếp một lần nữa bắc bếp. Ta nhìn mấy người kia liếc mắt một cái, đi đầu trở về phòng, mấy người kia theo vào sau. Đợi đệ đệ đem canh đường đã nấu ra, tỷ tỷ mới rửa mặt xong trở lại nhà chính ngồi xuống. Nàng chọn mi cười cười: "Các vị tỷ tỷ đường xa mà đến. Chúng ta không có gì chiêu đãi, thình ngồi xuống uống bát canh đường giải khát vậy."

[BHTT - CĐ - EDIT][Trung Thiên] Xa Phụ - Phiến Nhị ĐạiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!