Chương 8: Thất hẹn

2K 130 1


Mười lăm tuổi năm nay, ta càng trở nên trầm mặc ít lời. Thói quen vùi đầu làm việc không nói, trừ bỏ tất yếu cùng hàng xóm nói chuyện với nhau, ít khi sẽ chủ động mở đầu câu chuyện. Đại Niên di nói ta ngày càng chững chạc, là nên tìm phu lang để trong nhà thêm người náo nhiệt. Ta biết nàng là tốt với ta, nói cũng rất có lý, đành lấy ba năm hiếu kỳ để từ chối. Đại Niên di nói: "Cón có mấy tháng! Đều là nông dân, trong nhà tốt đẹp mới là sự thật, chẳng lẽ cháu muốn tử thủ?"



Ta nói không được dì, mím môi không nói gì. Dì vỗ vỗ bả vai của ta, một mình quyết định nói: "Kiều nhi, ta mặc dù không phải trưởng bối thân thích của ngươi, mấy năm nay lại nhìn cháu lớn lên, có người thích hợp ta sẽ nhờ thúc thúc ngươi lưu ý. Chờ hết tang mẹ sẽ quyết định cho cháu."


Ta cười khổ: "Ngũ di, điều kiện của cháu, sao có công tử nhà nào chịu khổ cùng đây?"


Dì trừng mắt: "Cháu làm sao không tốt? Bộ dạng đoan chính, thái độ làm người lại thành thật. Người sáng suốt đều nhìn ở trong mắt. Ta nếu là có con trai, còn không vội vàng gả cho cháu."


Ta không thể phản bác chỉ có thể nói: "Ngũ di không cần quan tâm cháu. Cháu còn phải đem lúa mạch nhà Kiều Sơn di đi lên trấn để bán. Cháu đi trước đây."


Từ nhà ngũ di đi ra, ta có tính là chạy chối chết không? Tiểu Hắc mở đôi mắt đen bóng nhìn ta, ta vỗ vỗ đầu của nó, đem lúa mạch buộc lên lưng nó, đuổi nó đi từ từ. Trên đường đi gặp được tân nương Trương Khải Hạ, nàng thật thà chất phác cười chào hỏi ta. Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện trên đường lên trấn trên. Suy nghĩ một lát, ta nhịn không được hỏi nàng: "Có phu lang, trải qua có tốt không?"


Gương mặt của nàng bỗng nhiên đỏ lên một chút, đẩy ta một phen cười trêu nói: "Chính ngươi lấy phu lang về, không phải là biết sao!"


Ta không nói gì.


Năm nay mưa thuận gió hòa, thu hoạch cũng sung túc, bà con đều vui vẻ, nộp địa tô vẫn còn đủ để có một năm dư dả. Lại có mấy nhà hàng xóm mua thêm lừa, số lần ta cùng với tiểu Hắc đi lên trấn ít hơn. Thừa dịp rảnh rỗi đem đất vườn chăm sóc tốt, đem phòng ở sửa sang lại một lần. Những chỗ không chắc chắn, bị dột, lại được bổ sung thêm đầu gỗ cố định, đắp thêm thật dày cỏ tranh. Đi đến thôn đông nhà Kiều Sơn di học cách dùng trúc cùng cành cây dựng thành một cái hàng rào, ở trước cửa vây lấy tiểu viện. Như vậy có thể nuôi được mười mấy con gà, con vịt. Có một lần lên núi đốn củi bắt được hai con thỏ tai dài, đem chúng nó để ở tiểu viện. Mỗi ngày có cỏ xanh để ăn, chúng nó không chạy, rất vui vẻ được nuôi ở trong nhà.


Ta ở phía sau nhà đào một cái giếng cạn, mỗi ngày mang lấy nước càng thêm tiện, làm một miếng đất nhỏ trong tiểu viện, gieo mấy hạt rau, dưa. Nhưng năm nay mấy cây non vẫn chưa lớn hết, vẫn còn thưa thớt. Cũng may chỉ có một mình mình, hoàn toàn đủ ăn. Những cây còn lại trong viện đều bị vật nuôi đạp hỏng hết, bọn nó cuối cùng được ăn no, nuôi béo. Có những lúc nhàn hạ, ta lại đi đến chỗ tiên sinh nghe giảng bài.


Thu hoạch xong hoa màu, buộc xong hết rơm rạ, bẻ bắp ngô, một năm lại muốn qua. Ta đã quen một mình làm tốt hết thảy. Tới thời điểm cuối năm, đệ đệ thế nhưng lại trở về. Đối với đệ đệ mới năm tuổi đã phải đi nhà người khác làm dưỡng phu, lòng ta thương đệ đệ, lại cũng có hổ thẹn. Tuy rằng đệ đệ rời nhà sớm, nhưng đệ đệ là thân nhân duy nhất của ta.

[BHTT - CĐ - EDIT][Trung Thiên] Xa Phụ - Phiến Nhị ĐạiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!