Chương 6: Ném tuyết

2.4K 131 0




Bữa sáng được quyết định là một bát mì nóng, cùng một quả trứng gà luộc. Tỷ tỷ ngồi bên cạnh bếp hỏi: "Tiểu Song, có thể để cho tỷ tự làm được không a?"


Ta cười nói: "Tỷ tỷ muốn ăn như thế nào cũng được."


Đẩy ra tro cùng rơm, vùi hai quả trứng gà xuống dưới bếp, dặn nàng chú ý để lửa nhỏ một chút. Nàng quả nhiên thật cẩn thận, sợ hãi làm trứng bị cháy. Sau khi nước sôi, ta lưu loát tắt lửa, móc trứng gà ra, vỏ trứng nứt ra thành một khe, nấu vừa chín tới.


Đợi cho trứng nguội một chút, tự tay bóc trứng gà, tỷ tỷ tủm tỉm cuwoif nhìn ta, nhận quả trứng gà cắn một ngụm, lại gắp một chút mì cho vào miệng, khen: "Thơm quá."


Kỳ thật ta thử qua, mì ăn ngon nhất vẫn là hương vị mà nàng cho ta ăn năm trước.


Đun chút nước ấm rửa bát để không lạnh tay, tìm một giỏ trúc không, cùng một chậu sứ nhỏ, nhét chút rơm rạ than củi ở bên trong, làm thành một cái lò sưởi. Tỷ tỷ ở một bên cười nói: "Bà ngoại của tỷ trước kia rất thọ. Mùa đông đến bà sẽ ôm một cái giống như vậy. Bà chiều tỷ, thường xuyên để cho tỷ cùng với bà lần lượt sưởi ấm."


Ta phủ lên lồng một lớp vải bông dày, cho nàng ôm: "Tỷ tỷ, tỷ là muốn ngồi ở trong phòng hay là đi ra ngoài dạo một chút?"


"Tỷ nhiều năm chưa thấy qua tuyết rồi! Muội đã chuẩn bị chu đáo đồ giữ ấm cho tỷ, mang tỷ đi ra ngoài một chút đi." Nàng mặc áo bông màu đỏ, thoạt nhìn rất không giống với chúng ta, hàng xóm thấy không tốt. Ta đi tìm áo lông hồ ly làm năm trước khoác lên người nàng.


Nàng ngăn lại để cho ta: "Tiểu Song, muội chính là mặc ít như vậy. Muội mặc đi. Áo lông của tỷ tỷ so với áo lông của muội ấm áp hơn."


"Tỷ tỷ mặc đi, muội không lạnh."


"Muội muốn để cho tỷ tỷ khi dễ tiểu hải tử a?" nàng liếc mắt ta một cái, trực tiếp đem áo khoác ta chưa từng mặc gắn lên người của ta, lui lại mấy bước, lấy tay vỗ vỗ cằm đánh giá vài lần, cười nói: "Thật xinh đẹp."


Mặt ta đỏ lên, lúng ta lúng túng cúi đầu. Tỷ tỷ hình như thấy như vậy rất thú vị, đột nhiên lại gần, giữ lại hai bả vai của ta, hai tay nâng mặt của ta lên, cười nói: "Tiểu Song không cần cúi đầu. Chậc chậc, thật sự rất được a! Còn có mấy phần vừa giống nam vừa giống nữ, anh khí giống nam, đẹp giống nữ. A! Khuôn mặt như muội ở nơi của chúng ta rất được hoan nghênh đó!"


"Tỷ tỷ đừng trêu ta..." nàng thấy ta ngượng ngùng, nắm bả vai của ta cười hả ha, nghe trong veo như tiếng chuông bạc.


Cái áo khoác này tỷ tỷ như thế nào cũng không chịu mặc vào. Ta chỉ có thể nói: "Tỷ tỷ, ta thật sự không lạnh, những mùa đông khác cũng là như thế này. Tỷ mau đem áo khoác để ở trong phòng mặc vào đi, hàng xóm mà thấy, sợ sẽ lại bị hỏi han."


"A, tỷ thật đã quên chuyện này." Nàng bất đắc dĩ vỗ trán, cởi áo khoác đỏ ra, phủ thêm áo lông trắng, nhìn trong trẻo như băng tuyết. Ta cảm thấy sẽ không có nữ tử nào có thể mặc đẹp hơn nàng được nữa. Du Lan công tử nổi danh ở trấn trên cũng chưa chắc có thể sánh bằng.

[BHTT - CĐ - EDIT][Trung Thiên] Xa Phụ - Phiến Nhị ĐạiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!