Chương 1

7.3K 53 8


Ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuống triền núi, rừng cây xanh tươi lấp lánh tia sáng vàng. Ngôi chùa tọa lạc trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn xuống thành phố cách đó không xa. Cánh cổng của ngôi chùa có màu vàng xỉn, lối đi lát đá cũ kỹ và sạch sẽ, trong sân trồng không ít hoa cỏ. Bởi vì còn sớm nên xung quanh tĩnh lặng, không một bóng người.
Tạ Cẩn Tri mặc áo khoác mỏng, quần dài màu đen và đi đôi giày thể thao, rảo bước nhanh trên con đường núi. Cô móc mười đồng mua vé tham quan thắng cảnh rồi đi qua cổng chùa. Khi ngẩng đầu, cô liền nhìn thấy bậc thang trắng và quần thể kiến trúc hoành tráng ở trên cao. Cô thầm thở dài một tiếng trong lòng.
Đi mấy bước, điện thoại đổ chuông, đồng nghiệp cũng chính là cô bạn thân Nhiễm Dư gọi tới: "Cẩn Tri, cậu đã đỡ chút nào chưa? Có cần mình mang cơm trưa cho cậu không?"
Tạ Cẩn Tri cười đáp: "Không cần đâu. Mình không sao."
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót véo von. Nhiễm Dư nghe thấy nên tò mò hỏi: "Cậu đang ở đâu thế?"
"À..." Cẩn Tri tiếp tục leo cầu thang: "Mình đang ở chùa Bảo An."
Nghe bạn nói vậy, Nhiễm Dư tỏ ra sốt ruột: "Chẳng phải tối qua cậu bảo khó chịu trong người hay sao? Bị ốm còn không ở nhà nghỉ ngơi, lên núi làm gì thế? Lẽ nào định xin Bồ Tát phù hộ? Cậu là người theo chủ nghĩa vô thần cơ mà?"
Cẩn Tri đã đi tới cửa chính điện, cô từ tốn mở miệng: "Yên tâm đi! Mình khỏi rồi, ra ngoài càng dễ chịu hơn. Mình đúng là người theo chủ nghĩa vô thần. Tuy nhiên, đối với những sự vật chưa biết rõ, mình cũng có chút kính sợ".
Bên ngoài ánh nắng ấm áp, nhưng trong đại điện tương đối lạnh lẽo, đâu đâu cũng thấy màu sắc nặng nề, u tối. Pho tượng Phật màu vàng ngự trên bảo tọa, đôi mắt từ bi hướng về phía trước. Hương vòng phảng phất tỏa ra mùi dễ chịu, thấm vào lòng người.
Cẩn Tri đứng bất động trong giây lát rồi quỳ xuống trước tượng Phật, ba quỳ chín dập đầu. Khi trán chạm xuống tấm đệm cói, cô lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau. Chắc có du khách khách đang đi vào. Sau khi vái lạy xong, cô chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt cầu nguyện một lúc mới đứng lên. Vừa mở mắt, cô liền nhìn thấy một người đàn ông ở bên cạnh, chính là người vừa đi vào.
Cẩn Tri liếc qua người đàn ông. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần đen đơn giản, dáng người rất cao. Dù đại điện hơi tối nhưng đường nét gương mặt anh vẫn rõ ràng. Người đàn ông đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, cách cô vài bước. Tuy nhiên, anh không chú ý đến cô mà nhìn chằm chằm pho tượng Phật. Cẩn Tri cảm thấy đối phương có chút kỳ lạ. Bình thường, khách vào chùa cũng sẽ để ý đến tượng Phật nhưng chỉ liếc qua, vậy mà người đàn ông này nhìn không chớp mắt, như đang nghiền ngẫm điều gì đó.
Cảm nhận được ánh mắt của Cẩn Tri, anh liền quay mặt về phía cô.
Cẩn Tri gật đầu, cười với anh: "Chào anh!'.
Người đàn ông yên lặng vài giây, bỏ hai tay vào túi quần, cũng mỉm cười: "Chào cô!"
Anh có diện mạo tuấn tú, nụ cười mỉm dường như lan tận đến đuôi mắt, khiến ngũ quan trở nên sinh động hơn. Tuy nhiên, nét cười trong mắt anh rất nhạt, như có như không. Từ người anh toát ra sự trầm tĩnh và lạnh nhạt khó tả.
Hai người im lặng một lát, Cẩn Tri lại hỏi: "Vừa rồi, tôi thấy anh cứ dõi mắt về phiá pho tượng Phật. Anh đang nhìn gì thế?" Quả thực cô cũng có chút tò mò.
Người đàn ông nhìn cô rồi đưa mắt về phía bức tượng. Cẩn Tri tưởng đối phương không trả lời. Nhưng vừa quay người đi ra ngoài, cô liền nghe thấy giọng anh vang lên: "Tôi đang xem... tướng mạo của Đức Phật có điểm gì khác con người?"
Cẩn Tri hơi ngây ra. Đi được vài bước, cô lại quay đầu, người đàn ông vẫn đứng yên tại chỗ. Bên ngoài bầu trời trong xanh, ánh nắng phủ một màu vàng nhạt lên ngôi chùa, một mùi tươi mới pha trộn cỏ cây và đất sét thoang thoảng trong không gian. Cẩn Tri nhanh chóng đi sang gian bên cạnh. Đến khi cô dạo một lượt và leo lên ngọn tháp bảy tầng rồi quay về cửa chính điện, trong chùa đã có thêm không ít du khách. Từng tốp hai ba người đứng ngoài sân hoặc đi lại giữa các gian, bầu không khí tương đối náo nhiệt. Cẩn Tri thấy hơi lạ, vì bình thường đâu có đông người đến thế.
Cô rút điện thoại ra xem lịch, liền hiểu ra vấn đề. Hôm nay là ngày mười chín tháng Hai âm lịch, là ngày sinh thần của Bồ Tát. Hồi nhỏ, mẹ từng đưa cô lên chùa mấy lần vào ngày này. Cô còn nhớ, nhà chùa phục vụ cả đồ chay và bánh trái rất ngon. Cẩn Tri đi ngược dòng người, tới nơi yên ắng hơn. Ở bờ tường trắng phía trước có một thầy bói mặc áo cánh dài đang bày biện.
Bình thường, Cẩn Tri không bao giờ tiếp xúc với kiểu người này. Nhưng hôm nay, cô chăm chú quan sát đống tranh bát quái phức tạp mà anh ta bày trên bàn rồi tiến lại gần. Mới sáng sớm đã có khách hàng, thầy bói cười toét miệng. Anh ta kéo một cái ghế ở bên cạnh cho Cẩn Tri: "Mời cô ngồi! Cô muốn hỏi điều gì? Nhân duyên, việc học hành hay tài vận?" Cẩn Tri ngồi xuống, im lặng vài giây mới lên tiếng: "Là thế này... gần đây, tôi gặp phải một chuyện... rất kỳ quái."
Thầy bói "Ờ" một tiếng. Ngọn gió thổi lá cây reo xào xạc. Cẩn Tri đặt hai tay lên đầu gối, thầm cân nhắc câu từ. Vừa định mở miệng, cô bất chợt nhìn thấy người đàn ông vừa rồi xuất hiện trong đám đông. Thì ra nhà ăn của ngôi chùa đã bắt đầu phát cơm chay. Ngoài cửa xếp thành hàng dài. Anh đút hai tay vào túi quần, đi xuyên qua dòng người ra ngoài. Xung quanh đều là các ông chú, bà thím lớn tuổi, cười nói không ngớt. Chỉ có anh là trẻ trung, cao lớn, diện mạo sáng sủa nên hết sức nổi bật. Đi vài bước, người đàn ông đột ngột dừng lại, cúi đầu hỏi bà thím bên cạnh câu gì đó. Bà thím nói rất to, ngay cả Cẩn Tri ngồi khá xa cũng nghe thấy: "Chàng trai, cháu hỏi chúng tôi đang làm gì hả? Tất nhiên là nhận cơm chay rồi. Cơm chay ngon lắm, chỉ chùa Bảo An mới được ăn đồ ngon như thế. Nghe nói truyền thống này đã tồn tại mấy trăm năm. Cháu muốn ăn thử thì xếp hàng sau bác đi." Bà vừa dứt lời, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía người đàn ông. Ngoài dự liệu của Cẩn Tri, anh gật đầu rồi đi ra sau bà thím. Trước đó ở trong chính điện, bắt gặp dáng vẻ chững chạc của anh, lại nghe câu nói về "tướng mạo của Phật", Cẩn Tri cảm thấy anh có phong thái của một "cao nhân". Giờ đây, "cao nhân" đứng xếp hàng cùng những người trung niên để nhận cơm chay.
Khóe miệng Cẩn Tri bất giác cong lên. Cô vừa định thu hồi ánh mắt, người đàn ông như linh cảm điều gì đó, đột nhiên quay đầu về bên này. "Cô ơi! Cô ơi! Rốt cuộc cô muốn hỏi điều gì?" Thầy bói lên tiếng. Cẩn Tri đưa mắt về phía thầy bói, ngập ngừng vài giây mới trả lời: "Chuyện là thế này. Gần đây, hệ thống máy tính lớn của cơ quan chúng tôi có chút bất thường. Tôi cảm thấy... hoặc là nó bị trúng tà, hoặc là gặp phải hacker rất lợi hại..."

[Full + Review] Người Láng Giềng Ánh Trăng - Đinh Mặc [Full]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!