Thiên đường - phần 1 full

93.5K 128 5

Tác phẩm này đã được xuăt bản dưới tên : Paradise 11 năm chờ_ 11 tuần yêu do Dịch giả:Thanh Tuyền và Thy Phương ( ss vtttuyen3110 và ss ThyThy của VLD) ( là người đã dịch bản dịch trên mạng này ). Nếu có điều kiện mọi người nhớ mua ủng hộ dịch giả nha ^ ^. Truyện rất hay và cảm động

Tóm tắt :

Meredith là cô gái dịu dàng, thông minh và xinh đẹp, và là con gái duy nhất của một nhà tài phiệt. Cô bị cha cô kìm kẹp rất chặt vì ông lo sợ cô sẽ trở thành một người phụ nữ lẳng lơ giống như mẹ cô bởi ông cho rằng bà đã phản bội ông.
Matt là một người thông minh, mạnh mẽ, quyết đoán, có ý chí và xuất thân từ một công nhân ngành thép nghèo hèn.
Matt và Meredith gặp nhau lúc còn trẻ, anh đang muốn thay đổi vận mệnh nghèo khổ bằng việc sẽ đi Nam Mỹ 2 năm để lấy 150.000 đô la tiền thưởng.
Meredith trao thân cho Matt như để khiêu khích người cha hà khắc của mình. Cô có thai và 1 đám cưới diễn ra trong im lặng như làm cớ cho sự ra đời của đứa bé. Trong 1 tuần ở bên nhau họ đã tìm ra tình yêu đích thực của mình.
Matt đã thuyết phục Meredith cùng anh đến Nam Mỹ và cô đã đồng ý. Hai người trở về nhà, đối mặt với cha cô. Họ có những dự định, khao khát thoát khỏi cuộc sống hiện tại, thoát khỏi người cha bảo thủ và nghiệt ngã của Meredith. Nhưng cô đã không chiến thắng được cha mình để rồi họ bị chia cách, hiểm lầm và khi Meredith sảy thai, họ đã ly hôn một cách âm thầm dưới sự sắp đặt của người cha hà khắc. Mối lương duyên giữa họ bị cắt đứt thế vào đó là sự miệt thị, căm hờn …Mười một tuần yêu...
Mối tình giữa Meredith và Matt tưởng như đã khép lại trong im lặng và cay đắng. Tấm màn nhung khép lại để rồi lại mở ra bối cảnh 11 năm sau ...

Mười một năm sau khi cả hai đều thành công trong cuộc sống. Matt một chàng độc thân tràn đầy nhiệt huyết, một ông chủ lớn khá quyến rũ và hấp dẫn mà mọi cô gái đều ao ước. Meredith, tổng giám đốc công ty của cha cô và sắp kết hôn với một giám đốc ngân hàng, người bạn từ thuở thơ ấu.

Họ gặp lại nhau trong cảm xúc căm ghét, khinh miệt và ngọt ngào vẫn còn khắc khoải, ngờ vực. Cha cô vẫn quyết tâm gạt Matt khỏi giới thượng lưu Chicago, ra khỏi cô và dìm anh xuống bùn nhơ. Điều ấy càng làm tăng lòng hận thù của Matt đối với ông.

Hàng loạt các sự kiện liên tiếp xảy tới, những vụ thôn tính các công ty tài chính, những thương vụ mua bán cổ phiếu và bất động sản…giới truyền thông luôn nhòm ngó đời tư của 2 người ... như những lý do tình cờ đã đưa 2 người tới bên nhau để cùng đối diện và vỡ òa khi tìm ra sự thực đã bị che giấu suốt bao năm. Nhưng Meredith vẫn quyết định trở về bên vị hôn phu của mình cho dù Matt luôn phản đối. Họ đi tới thỏa ước, sống chung 11 tuần như những cặp vợ chồng bình thường khác để họ có thêm thời gian để yêu, để khám phá trọn vẹn về nhau...

PHẦn 1

Thiên Đường

Chương 1

Tháng mười hai, năm 1973

Với quyển sổ dán tranh ảnh đang mở nằm kế bên trên chiếc giường của cô, Meredith Bancroft cẩn thận cắt một tấm hình từ tờ báo Chicago Tribune, . Đầu đề viết là "Những đứa trẻ có máu mặt ở Chicago trong trang phục của những chú lùn, tham gia vào cuộc biễu diễn từ thiện Christmas tại bệnh viện Oakland Memorial", rồi đề rõ tên của từng người . Bên dưới đầu đề là một tấm ảnh lớn của "những chú lùn" ... năm cậu con trai và năm cô con gái, bao gồm cả Meredith ... cô đang đưa quà cho những đứa con nít trong khu vực thiếu nhi . Đứng bên trái, điều khiển mọi việc là một chàng thanh niên đẹp trai mười tám tuổi, người mà lời chú thích viết là "Parker Reynolds III, con trai của ông bà Parker Reynolds ở Kenilworth."

Một cách vô tư, Meredith so sánh cô với những đứa con gái khác trong những bộ y phục của chú lùn, cô nghĩ không biết làm thế nào mà bọn họ lại có những cặp chân dài và những đường cong trên mình trong khi cô thì nhìn có vẻ ... "Mập mạp!" cô thốt lên với cái nhăn mặt khổ sở ."Mình nhìn như là một con quỉ khổng lồ chứ không phải là một chú lùn !"

Thật không công bằng là những cô gái trẻ kia đều mười bốn tuổi, chỉ lớn hơn cô có vài tuần mà nhìn tuyệt vời đến thế trong khi cô thì như là một con quỉ khổng lồ với bộ ngực thẳng băng và có đeo niềng răng. Cô nhìn hình của mình một lần nữa và lại hối hận là trong một phút sai lầm cô đã tháo mắt kiếng xuống để chụp hình; không có nó thì mắt cô nhìn như là bị lác ... giống như cô đang làm trong tấm ảnh gớm ghiếc đó ."Kính sát tròng nhất định là sẽ nhìn khá hơn," cô kết luận. Mắt cô chuyển sang hình của Parker, và một nụ cười mơ màng hiện lên trên mặt cô khi cô ôm chặt tấm hình được cắt từ báo vào ngực, nếu như cô có ngực kìa, chuyện mà cô không có . Còn chưa . Mà cứ theo đà này, thì sẽ không bao giờ có .

Cánh cửa phòng của cô mở ra và Meredith vội lấy tấm hình đang ở trên ngực cô xuống, bà quản gia sáu mươi tuổi bước vào để lấy chiếc khay đựng thức ăn tối của cô . "Cô đã không ăn đồ tráng miệng," Bà Ellis càu nhàu .

"Cháu mập quá rồi, bà Ellis ạ," Meredith nói . Để chứng minh điều đó, cô bò xuống giường và đi xầm xầm về hướng tấm kiếng đặt trên bàn trang điểm của cô ."Nhìn cháu này," cô nói, chỉ vào hình mình trong gương ."Cháu không có vòng eo đấy !"

"Cô chỉ hơi mũm mĩm ở đó thôi, con nít ai chả vậy ."

"Cháu cũng không có mông nữa . Cháu nhìn giống như là một cây gỗ hai nhân bốn vậy . Hèn chi cháu không có bạn bè ..."

Bà Ellis, người đã làm cho gia đình Bancrofts chưa đầy một năm, nhìn rất ngạc nhiên ."Cô không có bạn bè à ? Tại sao lại không ?"

Vì thèm có người để tâm sự kinh khủng, Meredith nói, "Cháu đã giả vờ như mọi chuyện đều tốt đẹp ở trường. Thật ra thì rất khủng khiếp, cháu là một người ... hoàn toàn không thích nghi được với nó . Cháu luôn là một người không thích hợp ."

"Tôi chưa từng bị vậy bao giờ .Chắc là mấy đứa trẻ ở trường cô bị gì rồi ..."

"Không phải là họ, mà là cháu, nhưng cháu sẽ thay đổi chuyện đó," Meredith tuyên bố ."Cháu sẽ bắt đầu kiêng ăn, và cháu muốn làm một chuyện gì đó với mái tóc của cháu . Nó nhìn gớm ghiếc quá ."

"Nó không có gớm ghiếc !" Bà Ellis cãi lại, nhìn mái tóc màu vàng hoe dài ngang vai của Meredith rồi đến đôi mắt màu ngọc lam của cô . "Cô có một cặp mắt nổi bật và một mái tóc đẹp . Đẹp và dày và ..."

"Không màu sắc."

"Là màu vàng hoe ."

Meredith ngoan cố nhìn vào tấm gương, đầu óc cô thổi phồng những khuyết điểm đang hiện hữu ."Cháu cao gần tới một mét bảy ba lận . Thật may là cháu cuối cùng đã hết cao trước khi cháu trở thành một người khổng lồ ! Nhưng cháu không phải là hết hy vọng, cháu nhận thức được điều đó vào hôm thứ bảy ."

Chân mày bà Ellis nhíu lại vì rối rắm ."Chuyện gì đã xảy ra vào hôm thứ bảy làm cô thay đổi những ý nghĩ về mình vậy ?"

"Không có chuyện gì kinh thiên động địa đâu," Meredith nói . 'Có một chuyện kinh thiên động địa đấy ', cô nghĩ . 'Parker đã cười với mình ở buổi diễn Christmas . Anh ấy đã mang nước Coke đến cho mình mà không đợi mình nhờ vả . Anh ấy đã dặn mình là hãy nhảy với anh ấy một bản vào tối thứ bảy tại tiệc Eppingham'. Bảy mươi lăm năm trước, gia đình của Parker đã thành lập một ngân hàng lớn ở Chicago nơi công ty Bancroft & Company có tài khoản, và tình bạn giữa hai nhà Bancrofs và Reynoldes đã kéo dài qua mấy đời . "Bây giờ mọi thứ sẽ thay đổi, không phải chỉ là vẻ ngoài của cháu thôi đâu," Meredith tiếp tục một cách vui vẻ khi cô xoay lưng lại với tấm kiếng ."Cháu sẽ có bạn nữa ! Có một đứa con gái mới vào trường, và bạn ấy không biết là không có đứa trẻ nào thích cháu cả . Bạn ấy rất là thông minh, giống như cháu đây, và tối nay bạn ấy đã gọi điện thoại cho cháu để hỏi bài tập . Bạn ấy đã gọi cháu đấy, và tụi cháu đã nói đủ thứ chuyện."

"Tôi để ý là cô chưa bao giờ đem bạn về nhà cả," bà Ellis nói, hai tay bóp chặt như thu hết can đảm, "nhưng tôi đã nghĩ là bởi vì cô sống cách trường xa quá ."

"Không, không phải vậy đâu," Meredith nói, cô đi lạch bạch lại giường và nhìn xuống đôi dép mang trong nhà của cô, nó nhìn giống y như một bản sao nhỏ của đôi dép mà cha cô mang. Mặc dù là họ rất giàu, nhưng cha của Meredith rất coi trọng đồng tiền; tất cả áo quần của cô đều là hàng cao cấp, chỉ được mua khi cần thiết, và luôn dùng ánh mắt khắt khe hướng về tính lâu bền của chúng."Con không vừa với nó, bà thấy không ."

"Khi tôi còn là một cô bé," bà Ellis nói với cái nhìn hiểu biết đột ngột hiện ra trong mắt bà, "chúng tôi luôn không thích những đứa trẻ có điểm cao ."

"Không phải là vậy," Meredith nói một cách khô khan ."Có cái gì đó bên cạnh vẻ bên ngoài và điểm của cháu làm cho cháu không hợp. Nó là ... tất cả những thứ này đây," cô nói, và đảo mắt nhìn xung quanh căn phòng rộng lớn với những món đồ đạc theo kiểu cổ xưa, một căn phòng được trang trí giống như bốn mươi sáu căn phòng còn lại của nhà Bancroft. "Mọi người nghĩ cháu là một người kỳ quặc bởi vì bố cứ khăng khăng đòi Fenwick chở cháu đến trường."

"Tôi có thể hỏi cô là chuyện đó có gì sai không ?"

"Những đứa trẻ khác thì đi bộ hay đi xe buýt để đến trường."

"Vậy thì sao nào ?"

"Vậy thì họ không phải đi xe Royce Rolls với tài xế riêng !" Meredith nói thêm với vẻ đăm chiêu ."Cha của chúng là những người thợ sửa ống nứớc và làm kế toán. Một trong những người đó làm việc cho chúng ta ở cửa tiệm."

Không thể tranh luận với lô gíc như thế, và không muốn chấp nhận chuyện đó là thật bà Ellis nói , "Nhưng cô gái mới vào trường này ... cô ta không thấy chuyện Fenwick đưa cô đến trường là kỳ quặc sao ?"

"Không," Meredith nói với cái tặc lưỡi như có tội và làm cho đôi mắt cô đột nhiên ánh lên sự sống động sau lớp mắt kiếng ,"bởi vì bạn ấy nghĩ Fenwick là bố cháu ! Cháu đã nói với bạn ấy là bố cháu làm việc cho một ông chủ cửa tiệm giàu có ."

"Cô đã không làm vậy chứ !"

"Vâng, cháu đã làm vậy, và cháu ... cháu không thấy có lỗi . Cháu phải nên truyền tin tức này khắp trường từ những năm trước kià, chỉ là cháu đã không muốn nói dối ."

"Nhưng bây giờ cháu không màng đến chuyện mình đang nói dối à ?" bà Ellis nói với cái nhìn đầy chỉ trích .

"Đó không phải là một lời nói dối, không phải là hoàn toàn," Meredith nói bằng giọng điệu cầu khẩn ."Bố đã giải thích với cháu lâu rồi . Bà có biết là, Bancroft & Company là một tập đoàn, và một tập đoàn thì chủ nhân thật sự của nó là những người nắm giữ cổ phần. Vì thế bà biết không, là chủ tịch của Bancroft & Company thì bố của cháu chỉ là ... nói đúng ra ...chỉ là người làm công cho những người giữ cổ phần. Bà hiểu không ?"

"Có lẽ là không," bà nói ngang ."Ai là người nắm giữ những cổ phần đó ?"

Meredith nhìn bà với cái nhìn như có lỗi ."Hầu hết là do gia đình cháu nắm giữ ."

Bà Ellis thấy toàn bộ ý niệm về quá trình hoạt động của Bancroft & Company, một cửa hiệu nổi tiếng nằm ở khu buôn bán kinh doanh của Chicago, hoàn toàn rất khó hiểu, nhưng Meredith thường thể hiện như là cô rất hiểu biết về chuyện làm ăn này . Mặc dù là bà Ellis không thể không thấy giận cha của Meredith, chuyện này không có gì là kỳ lạ cả ... khi mà người đàn ông này không có chút quan tâm nào tới con gái của mình ngoại trừ mỗi khi ông giảng giải cho cô về việc làm ăn của cửa tiệm. Thật ra thì bà Ellis nghĩ Philip Bancroft có lẽ là sẽ đổ lỗi cho đứa con gái của mình vì đã không có khả năng hòa nhập với những đứa con gái cùng trang lứa với cô . Trong một vài lần khi ông có khách, Meredith thậm chí còn phải cư xử như thể cô là bà chủ nhà của ông. Kết quả là, Meredith đã rất thoải mái khi ở cùng những người lớn tuổi và rõ ràng là thất bại với đám bạn đồng trang lứa .

"Tuy vậy bà đã nói đúng một chuyện," Meredith nói ."Cháu không thể tiếp tục lừa dối Lisa Pontini về chuyện Fenwick là cha của cháu . Cháu chỉ nghĩ là nếu như bạn ấy có cơ hội để hiểu cháu trước, thì có lẽ là không quan trọng khi cháu nói với cô ấy Fenwick thật ra chỉ là người tài xế của chúng ta . Lý do duy nhất mà bạn ấy còn chưa phát hiện ra là vì bạn ấy cũng không biết ai khác trong lớp cháu, và bạn ấy luôn về nhà ngay sau khi tan tọc. Bạn ấy có đến bảy anh chị em, và bạn ấy phải về làm công việc nhà ."

Bà Ellis đưa tay ra và vụng về vỗ cánh tay của Meredith, cố nghĩ ra một câu gì để an ủi cô, và nói ."Mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn hơn vào buổi sáng", dùng câu nói mà bà thường hay nói . Bà nhặt cái khay đựng thức ăn lên rồi dừng lại ngay ngưỡng cửa, đột nhiên nhớ ra một câu thành ngữ rất thông dụng ."Và hãy nhớ là," bà nói với Meredith bằng giọng điệu của một người chuẩn bị truyền đạt một ý nghĩ rất thuyết phục, "Ai cũng có cơ hội để thành công cả ! (Every dog has its day)"

Meredith không biết nên khóc hay cười . "Cám ơn bà, bà Ellis," cô nói, "Đó là một lời động viên thật sự." Cô nhìn cánh cửa được đóng lại sau lưng người quản gia, rồi chậm rãi nhặt cuốn sổ lên . Khi tấm hình được cắt từ tờ Tribune được dán cẩn thận vào một trang giấy, cô nhìn nó một lát, rồi đưa tay sờ cái miệng đang cười của Parker . Nghĩ đến lúc thật sự được nhảy cùng với anh làm cho cô rùng mình với cảm giác lẫn lộn giữa sự sợ hãi và sự mong đợi . Hôm nay là thứ năm, và tiệc Eppingham là ngày kia . Nó giống như là sự chờ đợi dài hàng năm trời.

Thở dài, cô lật ngược những trang trước của cuốn sổ dán tranh ảnh to đùng. Ở mấy tờ trước là những mẫu tin khá cũ, bây giờ đã vàng uá theo thời gian, những tấm hình đã mờ nhạt. Quyển sổ này ban đầu thuộc về mẹ cô, Caroline, và nó là chứng cớ duy nhất trong nhà này chứng tỏ Caroline Edwards Bancroft từng hiện hữu . Những thứ khác liên quan đến bà đều bị hủy bỏ theo chỉ thị của Philip Bancroft .

Caroline Edwards đã từng là một diễn viên ... dựa theo những lời bình luận về bà thì bà không phải là một diễn viên xuất chúng ... nhưng không nghi ngờ gì là một người phụ nữ rất quyến rũ . Meredith nhìn những tấm hình đã phai màu, nhưng cô không đọc những gì viết trong đó bởi vì cô biết rõ mỗi một chữ . Cô biết là Cary Grant đã đi cùng với mẹ cô tham dự buổi phát thưởng Academy vào năm 1955, và chuyện David Niven đã nói bà là người đàn bà đẹp nhất mà ông từng thấy, và chuyện David Selznick muốn bà xuất hiện trong những tấm ảnh của ông. Cô biết là mẹ cô đã có ba vai diễn âm nhạc ở Broadway và chuyện những nhà phê bình chỉ trích gay gắt về cách diễn xuất của bà nhưng khen ngợi cặp chân của bà . Những người bình luận tầm phào đã ám chỉ những mối quan hệ tình cảm lăng nhăng giữa Caroline và hầu hết với những nam vai chánh đóng phim chung với bà . Có những tấm hình của bà, khoác áo lông dự tiệc ở Rome; mặc áo dạ hội không dây, chơi rulet ở Monte Carlo . Trong một tấm ảnh bà mặc một bộ đồ tắm hai mảnh mỏng manh trên bờ biển ở Monaco, trong một tấm khác thì đang trượt tuyết ở Gstaad với người đoạt giải huy chương vàng ở Thế Vận Hội tại Swiss. Theo Meredith, rõ ràng là mỗi một nơi bà đến, Caroline đều có những người đàn ông đẹp vây xung quanh.

Tấm hình cắt sau cùng của mẹ cô là vào sáu tháng sau tấm chụp ở Gstaad. Bà đang mặc một chiếc áo cưới tuyệt đẹp ... đang cười và đang chạy xuống những nấc thang của một ngôi nhà thờ lớn tay trong tay với Philip Bancroft. Những nhà bình luận đã diễn tả cái đám cưới vĩ đại này khá tỉ mỉ . Tiệc rượu tổ chức tại khách sạn Palmer House không cho phép giới truyền thông tham dự, nhưng những nhà bình luận đã tường thuật lại tất cả những vị khách có mặt ngày hôm đó, từ Vanderbilts và Whitneys, cho đến vị thẩm phán của Tối Cao Pháp Viện và bốn vị thượng nghị sĩ của Mỹ .

Cuộc hôn nhân kéo dài được hai năm ... đủ lâu để cho Caroline mang thai, sanh con, rồi có một cuộc tình lăng nhăng với người huấn luyện ngựa, rồi bỏ chạy sang Châu Âu với một gã hoàng tử Ý giả mạo đã từng là khách của căn nhà này . Những chuyện sau đó thì Meredith biết rất ít, ngoại trừ chuyện mẹ cô chưa bao giờ viết cho cô một lá thư nào hay gởi cho cô một tấm thiệp mừng sinh nhật. Cha của Meredith là người bảo thủ luôn coi trọng phẩm cách, đã gọi mẹ cô là một người đàn bà xấu xa không biết chút gì về sự chung thủy trong hôn nhân hay là có chút trách nhiệm nào trong hôn nhân. Khi Meredith tròn một tuổi, ông đã đề đơn xin ly dị và giành quyền chăm sóc Meredith, chuẩn bị sẵn sàng để sử dụng tất cả những mối quan hệ của dòng họ Bancroft trong giới chính trị lẫn ảnh hưởng trong xã hội để chắc chắn là ông sẽ thắng cuộc thưa kiện . Cuối cùng ông đã không cần làm những chuyện đó . Theo những gì ông đã bảo với Meredith thì mẹ cô đã không màng đợi đến khi ra hầu toà, không quan tấm đến chuyện muốn chống đối lại ông.

Khi ông đã dành được quyền chăm sóc cho Meredith, cha cô đã quyết bảo đảm là cô sẽ không bao giờ đi theo vết chân của mẹ cô . Để thay vào đó, ông đã cho rằng Meredith sẽ phải noi gương theo những người phụ nữ có phẩm cách của dòng họ Bancroft trong mấy đời qua, cống hiến mình cho những việc làm từ thiện thích hợp với họ, và không có một chút tin đồn xấu nào từng dính líu đến họ .

Khi cô đến tuổi cắp sách đến trường, Philip đã phát hiện là sự bực bội của ông chính là do những tiêu chuẩn về hạnh kiểm quá thả lỏng, ngay cả ở ngay trong tầng lớp của ông. Có rất nhiều người quen biết nhìn một cách cởi mở hơn về tư cách đạo đức của bọn trẻ và gởi con họ đến những trường "tiến bộ" giống như Bently và Ridgeview. Khi ông thanh tra những ngôi trường đó, ông đã nghe những câu như "những lớp học không trật tự" và "tự thể hiện bản thân." Cách thức giáo dục tiến bộ đó đối với ông nghe có vẻ không có kỷ cương; nó báo hiệu trước những tiêu chuẩn thấp kém của sự giáo dục và cách cư xử thấp hèn. Sau khi loại bỏ cả hai trường đó, ông đã đưa Meredith đi chung với ông đến tham quan St. Stephen's ... một ngôi trường đạo điều hành bởi các nữ tu Benedictine, cũng là trường mà dì của ông và mẹ của ông từng học.

Cha cô đã bằng lòng với tất cả những gì ông nhìn thấy khi họ tham quan St. Stephen's: Ba mươi bốn bé gái học lớp một trong những chiếc áo may liền quần màu xám và xanh rất kín đáo, và mười bé trai trong áo sơ mi trắng và cà vạt xanh, lập tức đứng lên lễ phép chào ông khi nữ tu sĩ đưa ông đi xem lớp học. Bốn mươi bốn giọng nói trẻ thơ vang lên, "Chào buổi sáng, Sister ." Hơn thế nữa, St. Stephen's vẫn giảng thuyết theo cách cổ xưa ... không giống như Bently, nơi mà ông nhìn thấy vài đứa trẻ dùng tay sơn vẽ trong khi những đứa trẻ khác, những đứa muốn học thì làm toán. Để cho chắc ăn hơn, Meredith sẽ nhận được sự huấn luyện nghiêm ngặt về đạo đức ở đây .

Cha cô không phải là không chú ý đến sự thật là khu vực ở lân cận St. Stephen's rất xấu, nhưng ông đã bị một ý nghĩ ám ảnh là Meredith sẽ được nuôi dạy cùng cách thức giống như những người phụ nữ Bancroft đã học ở St. Stephen's trong suốt ba đời . Ông đã giải quyết chuyện khu vực lân cần bằng cách sai tài xế riêng đưa đón cô đi học.

Chuyên duy nhất mà ông đã không nhận thức được là những đứa trẻ học ở St. Stephen's không tốt lắm như họ đã thể hiện vào ngày hôm đó . Chúng là những đứa trẻ tầm thường đến từ những gia đình có giai cấp thấp, và ngay cả một số trong đó là từ những gia đình rất nghèo; chúng chơi chung với nhau và đi bộ cùng với nhau để đến trường, và chúng đều cùng nhau e dè với những ai có xuất thân hoàn toàn khác biệt và giàu có .

Meredith đã không biết về chuyện này khi cô vừa đến St Stephen's để bắt đầu học lớp một. Trong bộ đồng phục áo liền quần màu xám và xanh và mang theo hộp đựng thức ăn trưa mới, cô đã run rẩy với sự hồi hộp lo lắng của đứa bé sáu tuổi sắp đối diện với cả lớp với toàn những khuôn mặt lạ, nhưng cô cảm thấy thật sự hơi sợ hãi . Sau khi sống gần như cô độc cả đời, chỉ có cha cô và những người giúp việc làm bầu bạn, cô đã rất vui mừng chờ đợi viễn cảnh cuối cùng có được bạn bè cùng trang lứa .

Ngày đầu tiên ở trường trôi quá khá tốt, nhưng đột nhiên mọi chuyện trở nên xấu hẳn khi tan học và những đứa học sinh túa ra cổng trường vào sân chơi và sân đậu xe . Fenwick đang đợi ở sân chơi, đứng bên cạnh chiếc Rolls trong bộ đồng phục màu đen của ông. Những đứa trẻ khác đã dừng lại và nhìn chăm chăm ... và rồi nhận ra cô là con nhà giàu, do đó "khác biệt."

Chỉ chuyện đó thôi cũng đủ làm cho chúng e dè và tránh xa, nhưng chỉ đến cuối tuần, chúng đã phát hiện ra những chuyện khác về "đứa bé nhà giàu" và càng cô lập cô hơn: Như là chuyện, Meredith Bancroft nói chuyện chín chắn như một người lớn thay vì như một đứa trẻ; thêm nữa, cô không biết cách chơi những trò chơi mà đám trẻ chơi vào những lúc giải lao; và khi cô chơi với chúng nó, vì không rành nên cô chơi rất vụng về. Tệ nhất là chỉ trong mấy ngày, cô trở thành một đứa học sinh rất được cô giáo thương yêu bởi vì cô rất thông minh.

Chỉ trong một tháng, Meredith đã bị tất cả bạn bè xét xử và gán cho cái danh hiệu là người ngoài, một người ngoài hành tinh đến từ một thế giới khác, và bị tẩy chay hoàn toàn. Có lẽ là nếu như cô đủ xinh đẹp để gây cho họ một sự ngưỡng mộ, thì lần này sẽ giúp ích được, nhưng cô không xinh đẹp. Khi cô lên chín tuổi cô đến trường trong cặp mắt kính. Lên mười hai tuổi cô niềng răng; đến mười ba tuổi cô là một đứa con gái cao nhất lớp.

Tuần trước mọi chuyện thay đổi hẳn, sau nhiều năm Meredith thèm khát có được một người bạn thật sự . Lisa Pontini đã ghi tên vào học lớp tám ở St. Stephen's . Cao hơn Meredith hai phân rưỡi, Lisa đi đứng như một người mẫu và trả lời được những câu toán đại số học hóc búa như một người học rộng. Chiều cùng ngày hôm đó, Meredith đang ngồi ở trên bức tường gạch thấp gần sân chơi của trường, và đang ăn cơm trưa, đó chính là những gì cô làm mỗi ngày, với cuốn sách mở ra ở trên đùi . Lúc đầu, cô bắt đầu mang sách đến để đọc bởi vì thấy chán nản khi cảm thấy bị cô lập và bị chú ý . Cho đến lớp năm cô trở thành một người rất ghiền đọc sách.

Cô định lật qua trang kế khi một cặp ống quần rộng xuất hiện trong tầm mắt của cô, và Lisa Pontini ở đó, đang nhìn cô một cách tò mò . Với mái tóc dày màu nâu đỏ sáng rực, cô thật khác biệt với Meredith; hơn thế nữa, có cái gì đó không giải thích được về sự tự tin và táo bạo của Lisa làm cho cô nghĩ đến tờ báo Seventeen đã gọi là huênh hoang. Thay vì mặc áo len màu xám với huy hiệu của trường ở trên vai giống như Meredith, Lisa đã quấn nó qua vai và cột hai cánh tay hơi lỏng ở trước ngực.

"Chúa ơi, thật quá lùn !" Lisa tuyên bố, rồi ngồi xuống bên cạnh Meredith và nhìn về sân chơi của trường. "Tôi chưa bao giờ nhìn thấy những đứa con trai nào lùn đến thế nàỵ Chắc là họ đã bỏ thứ gì đó vào nước uống ở đây nên mới chặn lại sự phát triển của bọn nó ! Điểm trung bình của cậu là bao nhiêu ?"

Điểm của St. Stephen's được diễn đạt theo phần trăm tính luôn con số sau hàng đơn vị ."Là 97.8" Meredith nói, hơi choáng váng bởi thay đổi đề tài một cách đột ngột của Lisa và một sự giao du không mong đợi .

"Của tớ là 98.1," Lisa đáp lại, và Meredith nhìn thấy tai Lisa có xỏ lỗ . Đeo bông tai và dùng son môi đều bị cấm ở trường. Trong khi Meredith quan sát những chuyện đó, Lisa cũng quan sát cô . Với một nụ cười bối rối, cô ta nói thẳng, "Cậu ở một mình vì do chính cậu chọn hay là cậu bị cô lập vậy ?"

"Tớ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó," Meredith nói dối .

"Cậu phải mang niềng răng thêm bao lâu nữa ?"

"Một năm nữa," Meredith nói, quyết định là cô không thích Lisa Pontini tí nào . Cô đóng cuốn sách lại và đứng lên, rất vui mừng là chuông vào lớp sắp sửa reo .

Chiều hôm đó giống như mọi ngày thứ sáu cuối cùng của mỗi tháng, đám học sinh xếp hàng trong nhà thờ để thú tội với các cha xứ ở St. Stephen's. Như mọi khi Meredith cảm thấy mình như là một kẻ tội đồ, cô quì xuống trong phòng xưng tội, và xưng tội với Cha Vickers, bao gồm những tội lỗi đã không thích nữ tu sĩ Mary Lawrence và đã suy nghĩ rất nhiều về bề ngoài của mình. Nói xong, cô mở cửa bước ra cho người kế tiếp vào, rồi quì xuống ghế dài trong nhà thờ nói lời cầu nguyện xám hối .

Vì đám học sinh được phép về nhà ngay sau đó, Meredith đã ra ngoài để đợi Fenwick. Vài phút sau, Lisa bước xuống những bậc tam cấp của nhà thờ, đang mặc áo khóac vào . Vẫn còn ngần ngại trước những lời nhận xét về chuyện cô là một kẻ thui thuỉ một mình và đang mang niềng răng, Meredith e dè nhìn đứa con gái kia đang nhìn xung quanh và ung dung bước lại gần cô .

"Cậu có tin không ," Lisa tuyên bố, "Vickers bảo tớ phải đọc hết bài kinh rôse tối nay để xám hối cho chuyện ôm ấp của tớ ? Tớ ghét phải nghĩ đến chuyện ông ấy sẽ bảo tớ xám hối như thế nào cho một nụ hôn kiểp Pháp nhỉ !" cô nói thêm rồi cười một cách trơ tráo, rồi ngồi xuống bên cạnh Meredith.

Meredith đã không biết nụ hôn kiểu Pháp là như thế nào, nhưng từ lời nhận xét của Lisa cô đoán là cho dù là người Pháp có hôn kiểu nào thì các cha xứ đã xác định là không muốn đám học sinh ở St. Stephen's làm điều đó . Cố làm như là một người hiểu rộng, cô nói ."Hôn kiểu đó, Cha Vickers sẽ phạt cậu quét dọn nhà thờ đấy ."

Lisa cười khúc khích, quan sát Meredith với vẻ tò mò ."Bạn trai của cậu có đeo niềng răng không ?"

Meredith nghĩ đến Parker và lắc đầu .

"Vậy thì tốt." Lisa nói với nụ cười dễ lây sang người khác ."Tớ luôn thắc mắc khi hai người cùng đeo niềng răng có thể hôn nhau như thế nào để không bị mắc dính với nhau . Bạn trai của tớ tên là Mario Campano . Anh ấy cao, đen và đẹp trai . Bạn trai của cậu tên gì ? Anh ta nhìn như thế nào ?"

Meredith nhìn xuống đường, hy vọng là Fenwick sẽ không nhớ là hôm nay trường tan học sớm. Mặc dù cô cảm thấy không thoải mái với đề tài của câu chuyện, nhưng Lisa Pontini làm cho cô bị mê hoặc, và Meredith cảm giác được là đứa con gái này thật sự muốn làm bạn với cô . "Anh ấy mười tám và nhìn như là," Meredith nói một cách thành thật ."như Robert Redford ấy . Tên anh ấy là Parker."

"Tên gọi của anh ta là gì ?"

"Đó là tên gọi của anh ấy . Họ của anh ấy là Reynolds."

"Parker Reynolds," Lisa nhăn nhăn mũi lập lại ."Nghe giống như là một người không có địa vị trong xã hội . Anh ta có khá không ?"

"Khá về chuyện gì ?"

"Dĩ nhiên là về chuyện hôn nhau ."

"Ồ . Rất ... khá . Thật sự rất tuyệt ."

Lisa nhìn cô chế giễu ."Anh ta chưa bao giờ hôn cậu . Mặt cậu đỏ lựng khi cậu nói dối đấy ."

Meredith lập tức đứng lên ."Này," cô bắt đầu thấy giận ."Tớ đã không gọi cậu đến đây, và tớ ..."

"Này, đừng bực tức về chuyện đó . Hôn nhau không có gì là tuyệt cả . Ý tớ là, lần đầu tiên Mario hôn tớ, đó là những giây phút xấu hổ nhất trong đời tớ ."

Bây giờ sự giận dữ của Meredith bốc hơi hết khi Lisa thố lộ chuyện của bạn ấy, và cô ngồi xuống. "Cậu thấy xấu hổ vì anh ta hôn cậu à ?"

"Không, thật xấu hổ bởi vì tớ đang tựa lưng vào cánh cửa trước nhà khi anh ấy làm chuyện này, và vai của tớ đụng nhầm chuông cửa . Cha của tớ ra mở cửa và tớ bị ngã bật vào lòng ông ấy kéo theo cả Mario đang ôm cứng lấy tớ . Phải mất một lúc lâu mới gỡ được ba người chúng tôi ra ."

Meredith bật cười giòn giã và lập tức ngưng cười khi nhìn thấy chiếc Rolls vừa quẹo cua ."Xe của tớ ... đến rồi," cô rào đón một cách khiêm tốn.

Lisa nhìn về hướng đó và há hốc miệng ."Chúa ơi, có phải là chiếc Rolls không ?"

Lúng túng gật đầu, Meredith nói với cái nhún vai khi cô nhặt đống sách vở của mình lên ."Tớ sống cách trường khá xa, và cha của tớ không muốn tớ đi xe buýt."

"Cha của cậu làm tài xế hở ?" Lisa nói, đi cùng với Meredith ra xe ."Chắc là thú vị lắm khi có thể ngồi trên chiếc xe như thế này lái vòng vòng, giả vờ như mình là người giàu có ." không đợi Meredith trả lời, cô nói tiếp, "Cha tớ là một người thợ lắp ráp ống dẫn . Công đoàn của ông ấy đang đình công, vì thế chúng tôi dọn đến đây vì tiền thuê nhà rẻ hơn. Cậu biết chuyện như thế nào rồi đấy "

Theo kinh nghiệm cá nhân Meredith không biết "chuyện như thế nào", nhưng cô biết từ những tràng chửi rủa bực tức của cha cô về chuyện những công đoàn và những cuộc đình công ảnh hưởng thế nào tới các chủ doanh nghiệp như gia đình Bancrofts. Dù là vậy, cô gật đầu an ủi cho Lisa với tiếng thở dài ."Chắc là khó khăn lắm," cô nói, rồi bốc đồng nói thêm ."Cậu có muốn ngồi xe về nhà không ?"

"Tớ à ! Không, đợi đi ... tuần sau tớ ngồi được không ? Tớ có đến bảy anh chị em, và mẹ của tớ sẽ có đến hai mươi việc nhà cho tớ làm lận. Tờ thà là ở lại trường thêm một lát nữa, và về nhà đúng giờ như những ngày khác."

Đó là chuyện của một tuần trước, và tình bạn của hai người đã bắt đầu từ đó và càng thắm thiết hơn, với những tâm sự riêng tư và những tràng cười vui vẻ . Bây giờ, khi Meredith ngồi nhìn tấm ảnh của Parker trong quyển sách dán tranh ảnh và nghĩ đến vũ hội vào tối thứ bảy, cô quyết định là ngày mai khi đến trường cô sẽ hỏi ý kiến của Lisa . Lisa biết rất nhiều về những kiểu tóc và mọi thứ khác . Có lẽ là bạn ấy sẽ đề nghị thứ gì đó để làm cho Meredith nhìn quyến rũ với Parker hơn .

Cô thực hiện kế hoạch của mình khi bọn họ đang ngồi ăn trưa ở bên ngoài vào ngày hôm sau . "Cậu nghĩ sao ?" cô hỏi Lisa ."Ngoài chuyện giải phẩu thẩm mỹ ra, có chuyện gì tớ có thể làm để nhìn khác đi cho tối mai không ... bất cứ chuyện gì có thể làm cho Parker nhìn thấy tớ trưởng thành và xinh đẹp ?"

Trước khi trả lời câu hỏi của cô, Lisa xem xét cô một cách kỹ lưỡng ."Cậu chắc là biết cặp mắt kính và cái niềng răng đó không thể tạo ra được một ấn tượng tốt đẹp," cô đùa ."Tháo mắt kính xuống và đứng lên nào ."

Meredith làm theo, rồi đợi một cách chán nản khi Lisa đi lòng vòng xung quanh cô, quan sát cô từ trên xuống dưới ."Cậu làm cho mình nhìn quá đơn giản." Lisa kết luận ."Cậu có cặp mắt và mái tóc tuyệt đẹp. Nếu cậu xử dụng ít phấn son, tháo cặp mắt kính xuống, và để kiểu tóc khác, thì tối mai có thể là Parker sẽ không rời mắt khỏi cậu đấy ."

"Cậu thật nghĩ là anh ấy sẽ làm vậy à ?" Meredith hỏi, mắt cô toát lên niềm hạnh phúc khi nghĩ đến anh.

"Tớ nói là anh ta có thể thôi ." Lisa chỉnh Meredith một cách thành thật đến nhẫn tâm ."Anh ta là một người trưởng thành, vì thế tuổi tác của cậu là một điều trở ngại . Cậu đã có câu đáp án thế nào với câu hỏi trong bài kiểm tra toán sáng nay vậy ?"

Trong một tuần lễ làm bạn với nhau, Meredith đã quen với sự thay đổi chủ đề bất thình lình của Lisa . Giống như là cô ấy quá thông minh nên không thể chỉ để tâm nghĩ đến một chuyện duy nhất trong đầu . Meredith nói với cô ta câu đáp án mà cô đã làm, và Lisa nói ."Tớ cũng có cùng đáp án như cậu . Với hai bộ não như chúng ta," cô trêu chọc ."thì rõ ràng đó là câu đáp án đúng. Cậu có biết tất cả mọi người trong cái trường rác rưởi này nghĩ chiếc Rolls là của cha cậu không ?"

"Tớ chưa bao giờ nói với bọn họ là không phải," Meredith nói đúng như sự thật.

Lisa cắn một miếng táo và gật đầu ."Tại sao cậu lại phải nói chứ ? Nếu bọn họ ngu ngốc nghĩ là một đứa con nhà giàu sẽ đến học ở đây thì có lẽ là tớ cũng sẽ để cho bọn họ nghĩ như vậy ."

Chiều hôm đó sau giờ học, một lần nữa Lisa đã sốt sắng để cho "cha" của Meredith chở cô về nhà, chuyện mà Fenwick làm một cách do dự cả tuần lễ . Khi chiếc Rolls dừng lại trước căn nhà một tầng bằng gạch nơi gia đình Pontinis đang sống, Meredith nhìn thấy một đám trẻ đang chơi ở trước nhà . Mẹ của Lisa đang đứng trước hiên, với cái tạp dề luôn quấn ngang hông. "Lisa," bà gọị, giọng nói mang âm hưởng của người Ý rất nặng ."Mario đang trên điện thoại đấy . Nó muốn nói chuyện với con. Chào Meredith," bà nói thêm với cái vẫy tay ."Con hãy ở lại ăn tối . Hay là con ở lại đây tối nay đi để cha của con không cần phải lái xe đưa con về khi trời tối ."

"Cám ơn, bác Pontini," Meredith nói và vẫy tay chào ."Cháu sẽ cố ." Đó là chuyện mà Meredith luôn mơ ước sẽ xảy ra ... có một người bạn để tâm sự, được mời ngủ lại, và cô thấy thật vui .

Lisa đóng cửa xe lại và tựa người vào cửa xe .

"Mẹ cậu nói là Mario đợi trên điện thoại kìa," Meredith nhắc nhở cô .

"Để cho một tên con trai đợi là rất tốt," Lisa nói, "nó sẽ làm cho anh ta đóan già đóan non . Này, đừng quên gọi tớ vào chủ nhật và kể cho tớ nghe tất cả mọi chuyện xảy ra với Parker vào tối mai đấy . Tớ ước gì tớ có thể đích thân làm tóc cho cậu trước khi cậu đi đến đó ."

"Tớ cũng ước gì là cậu có thể," Meredith nói, tuy là cô biết là cô sẽ không bao giờ có thể ngăn chặn được chuyện Lisa phát hiện ra Fenwick không phải là cha cô nếu như bạn ấy đến nhà cô . Mỗi ngày cô đều muốn thú nhận sự thật, và mỗi ngày cô đều trì hoãn lại, tự nói với mình là khi Lisa biết cô lâu hơn thì sẽ nghĩ khác đi cho dù là cha của Meredith giàu hay nghèo . Ao ước một cách khao khát, cô tiếp tục ."Nếu tối mai cậu đến thì cậu có thể ngủ lại . Trong khi tớ đi tham dự buổi khiêu vũ thì cậu có thể làm bài tập, rồi khi tớ về đến nhà thì tớ có thể kể cho cậu nghe mọi chuyện."

"Nhưng tớ không thể . Tớ đã có hẹn với Mario vào tối mai," Lisa nhắc lại một cách không cần thiết. Meredith thật ngạc nhiên là cha mẹ của Lisa cho phép cô đi chơi với bạn trai khi mới mười bốn tuổi, nhưng Lisa chỉ cười và nói là Mario sẽ không dám vượt quá giớ hạn bởi vì anh ta biết là cha và chú của cô sẽ tóm anh ta nếu như anh ta dám làm. Đẩy cô rời khỏi xe, Lisa nói ."Chỉ cần nhớ những gì tớ đã nói với cậu, ô kê ? ve vãn với Parker và nhìn thẳng vào mắt anh ta . Và bới tóc lên, để nhìn sang trọng hơn."

Trên đường về nhà, Meredith cố tưởng tưởng ra cảnh cô thật sự ve vãn với Parker. Sinh nhật của anh là ngày mốt ... cô nhớ lại chuyện đó về một năm trước, khi lần đầu tiên cô nhận thức được là cô yêu anh. Tuần rồi, cô đã bỏ cả tiếng đồng hồ ở cửa hàng dược phẩm để tìm một tấm thiệp để tặng anh vào tối mai, nhưng những tấm thiệp đó có nói hơi quá về những gì cô thật sự cảm thấy và quá vồn vã . Vì là một cô gái ngây thơ, cô nghĩ là Parker sẽ không thích một tấm thiệp có tựa đề là "Tặng cho tình yêu duy nhất của em ..." Vì thế cô phải lựa một tấm thiệp đề là "Chúc mừng sinh nhật cho một người bạn đặc biệt."

Ngả đầu ra, Meredith nhắm mắt lại, cười mơ màng khi cô tưởng tượng ra bóng dáng của mình nhìn như một cô người mẫu xinh đẹp, noí những lời dí dỏm và khéo léo trong khi Parker lắng nghe mỗi một lời cô nói ."