Chương 25

2.3K 172 17

"Em......" Thương Mặc không nghĩ tới Triệu Mạt Thương sẽ nói như vậy, rõ ràng sửng sốt một chút, miệng giật giật, há mồm muốn nói, lại không biết nói gì.

Cô quả thật là trốn Triệu Mạt Thương a, nhưng là......

Thương Mặc vốn lôi kéo tay của Triệu Mạt Thương, bỏ tay ra, cúi đầu không nói câu nào.

"Thương Mặc, làm sao vậy?" Triệu Mạt Thương nói ra câu kia xong có chút hối hận.

Như thế nào đối với học muội của chính mình nói như vậy?

Chính là tia cảm xúc hối hận, lại nhìn đến Thương Mặc sắc mặt âm trầm xuống dưới, lại trở thành hư không.

"Ohm..........Không có gì." Thương Mặc ngẩng đầu, miễn cưỡng lộ ra chút tươi cười, không dấu vết cách xa Triệu Mạt Thương một chút.

"Học tỷ như thế nào hôm nay lại tới đây?"

Triệu Mạt Thương nhìn thẳng Thương Mặc, vài giây sau bất đắc dĩ đứng lên, "Chị nghĩ tới nơi này yên lặng một chút."

Thương Mặc giống như cố ý làm khoảng cách giữa hai người cách ra..........

Không chỉ là hành vi vừa nãy thật lơ đãng xích ra, còn có ngôn ngữ vẻ mặt kia nữa.....

Triệu Mạt Thương cắn cắn môi dưới, không hiểu sao tâm tình lại bắt đầu không tốt.

"Vâng." Thương Mặc gật gật đầu, "Em đây không quấy rầy chị nữa, em viết luận văn."

"................" Mày nhăn lại, dừng ở Thương Mặc hồi lâu, Thương Mặc vẫn mỉm cười nhìn cô, không lộ ra một chút sơ hở, làm cho cô có một trận khó chịu, ngoài miệng vẫn là cố gắng chống đỡ, "Được rồi, em viết đi."

"Vâng." Thương Mặc lên tiếng xong tháo xuống máy trợ thính bên tai trái, quay lại chuyên chú viết luận văn.

Triệu Mạt Thương ở tại chỗ đứng vài giây, đi trở về chỗ bình thường chính mình thường xuyên ngồi ở đó ngồi xuống, giống như bình thường lui tới suy nghĩ sự tình, ánh mắt lại thủy chung nhịn không được hướng tới chỗ của Thương Mặc.

Thương Mặc rốt cuộc làm sao vậy?

Không phải thật vất vả ở trước mặt cô tỏ vẻ xa cách không giống như trước kia bình thường?

Như thế nào bỗng nhiên lại như vậy?

Triệu Mạt Thương nhìn bộ dáng thật sự đang viết luận văn của Thương Mặc, ngoài cửa sổ sánh nắng miễn cưỡng chiếu sáng vào trong phòng học, tia nắng ấm áp dừng ở trên người của Thương Mặc, làm cho người kia đang chăm chút thoạt nhìn rất ấm áp.

Bất tri bất giác ghé vào trên bàn, Triệu Mạt Thương gắt gao nhìn sườn mặt của Thương Mặc, không biết suy nghĩ cái gì.

Thương Mặc ngón tay vẫn không ngừng gõ bàn phím, tựa hồ giống như bình thường viết luận văn, nhưng là nếu Triệu Mạt Thương đi vào, sẽ phát hiện kỳ thật Thương Mặc chỉ đang đánh chữ mà thôi, văn chương tùm lum tà la một chút thống nhất cũng không có.

Bỗng nhiên rất hận máy trợ thính bên tai phải kia, Thương Mặc tay phải thả lỏng xuống, hơi hơi nắm chặt thành quyền, sau đó buông ra, cầm lấy lý nước để ở một bên uống một ngụm, lại tiếp tục đánh máy.

[BHTT] [Edit] Hi, kiểm sát trưởng đại nhân - Bằng Y Úy NgãNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ