[ XN x NM ]

14 1 0

NẮNG , GIÓ , MƯA và TUYẾT

Xử Nữ gặp Nhân Mã vào một ngày đầu thu đầy nắng giữa sân trường vắng vẻ - một thằng bé khá cao với nước da ngăm ngăm và khuôn mặt tưng tửng đầy tính giải trí. Lúc ấy nó đã khẽ mỉm cười bởi cái cách cậu ta nói chuyện, cách cậu ta cười và những chiêu trò dị hợm của cậu ta.

Nó và cậu ta vốn học cùng một lớp, nhưng thật sự nó chưa bao giờ thèm để mắt đến cậu ta bởi lúc nào nó cũng chỉ tự kỷ một góc với đám bạn mới quen hoặc nằm dài ra bàn mà nghe nhạc, hồi tưởng lại quãng thời gian huy hoàng hồi cấp hai – nơi nó có những đứa bạn sẵn sàng điên cùng nó mọi lúc mọi nơi, nơi nó có thể là chính nó chứ không phải là cái mặt nạ hiền thục ngu ngốc mà nó đang khoác lên mặt đây. Còn cậu ta? Hẳn cậu ta là một Nhân Mã chính gốc khi cứ đầu giờ, giờ ra chơi, giờ nghỉ, hay bất cứ khi nào cũng thấy cậu ta đứng ở trung tâm của lớp mà hi hi ha ha với mọi người.

Hai thái cực hoàn toàn khác biệt.

Chết tiệt.

Chỉ tại nó đã gặp cậu ta vào một ngày đầy nắng…

Nên nó đã cảm nắng cậu ta mất rồi.

~~o0o~~

Cuối thu, đầu đông.

Dạo này trời mưa nhiều, mưa dai và mưa to vô cùng tận. Xử Nữ ngồi trong lớp, cảm nhận hơi lạnh đang toả ra từ bức tường bên cạnh nó, luồn lách qua lớp áo len mỏng mảnh khiến nó run lên bần bật. Nó cắn chặt môi, cố gắng kìm lại sự run rẩy vì nó biết, ở cái nơi mà nó là lính mới tò te như thế này, sẽ chẳng có ai sẵn sàng chìa ra một tấm áo khoác để sưởi ấm nó như hồi xưa đâu.

- Nhân Mã!! Đưa áo của mày đây!!

Một đứa bạn trong lớp nó vừa cười vui vẻ vừa huých vai Nhân Mã, nó tiếp:

- Tao lạnh chết đi được…

- Sao tao phải đưa cho mày??

Nhân Mã nhăn nhó, nhưng thằng bé vẫn cởi cái hoody nó đang mặc trên người ra rồi quăng cho con bé nọ.

Nó khó chịu.

Nhưng chẳng có quyền gì để ghen.

Cuối giờ, nó vác cặp lên, phủ lên mặt một nụ cười giả tạo, giả bộ khoác tay khoác chân lũ bạn mới để kéo gần khoảng cách dù nó chẳng có một chút cảm xúc nào hết trước khi đám bạn đó chào tạm biệt nó, đem ra nào ô nào áo mưa rồi dần dần biến mất trong làn mưa rào trắng xoá.

Lúc này nó mới chợt nhận ra…

Nó không mang ô.

- Nhân Mã!! Tao đi cùng ô với!!

- Tao nữa, tao nữa!!

Tiếng léo nhéo vang lên khắp mọi nơi khiến nó lại khó chịu một lần nữa, tại sao cậu ta cứ phải xuất hiện trước mặt nó thế? Cắn chặt răng để ngăn cơ thể khỏi run lên vì lạnh, nó thở hắt ra chán nản trước khi bước ra khỏi cửa lớp học, để những giọt mưa cóng giá tạt vào mặt lạnh buốt và bắt đầu bước đi để tránh khỏi Nhân Mã và đám bạn.

ONESHORT [ 12 chòm sao ]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!