Chương 1

17.5K 363 19

Mưa to, tầm tã như trút nước, cuồng loạn, phẫn nộ, bao phủ khắp cả đất trời, xối xả đổ xuống mái hiên, vách tường, cây cổ thụ, đánh tới mọi đối tượng mà nó có thể công kích, cửa sổ nhà Kỷ Thuận Mỹ cũng không ngoại lệ. Kỷ Thuận Mỹ cuộn mình trên sô pha, tay nắm chặt chiếc gối đệm che trước ngực. Chớp giật sấm gào khiến nàng sợ hãi vô cùng, nhưng trong căn phòng rộng lớn hơn ngàn thước này, nàng lại chỉ có thể dựa vào chiếc gối ôm trong tay.

Từ nhỏ nàng đã sợ giông tố, mỗi khi sấm chớp vang trời, mưa rơi tầm tã không ngớt, trong tâm hồn non nớt nhỏ bé lại sợ hãi tưởng chừng yêu quái muốn tới bắt người. Khi đó còn bé, mỗi lần như vậy mẹ nàng sẽ tới ôm chặt cô con gái yêu bé nhỏ vào lòng, dịu dàng an ủi, thẳng đến khi nàng an tâm say ngủ.

Nàng đã nghĩ, chỉ cần mẹ còn ở đây, nàng sẽ không bị yêu quái bắt đi, mẹ là một vị thần có thể ngăn cản hết mọi gió mưa, vĩnh viễn dành cho nàng một vòng tay ấm áp.

Cũng vẫn là mẹ, dùng tính mệnh mình để dạy cho nàng biết, trên đời này vốn không có gì gọi là vĩnh viễn.

Kỷ Thuận Mỹ bảy tuổi, nhìn mẹ đẻ nhắm mắt xuôi tay, mẹ kế vào cửa, nhìn em trai em gái cùng cha khác mẹ lần lượt sinh ra, rốt cục nàng hiểu được đối mặt với đêm gió mưa mà nàng sợ hãi thế này, nàng chỉ có một việc duy nhất có thể làm, đó chính là một mình trốn đi, len lén khóc.

Thẳng đến khi hai mươi hai tuổi, nàng làm vợ người ta, được gả cho Cảnh Tiêu Niên.

Tuy không có tình yêu, nhưng cô gái hai mươi hai tuổi như hoa vẫn luôn thầm khát khao trong tương lai, hoặc là những đêm gió mưa bão tố sẽ có một bờ vai kiên cố, một lồng ngực vững chắc để nàng dựa vào, sẽ có người vuốt ve mái tóc dài của nàng, nói "Thuận Mỹ, đừng sợ."

Nỗi khát khao kia như thể pháo hoa nở rộ giữa bầu trời, không đợi phô diễn hết toàn bộ vẻ lộng lẫy của nó đã hoá thành tro tàn, thê lương tan biến.

Cảnh Tiêu Niên rất anh tuấn, rất cao lớn, lồng ngực rất kiên cố vững chãi, nhưng mà hắn lại không chỉ thuộc về Kỷ Thuận Mỹ. Hắn để cho rất nhiều cô gái dựa vào, ngay cả Kỷ Thuận Mỹ cũng phải xếp hàng, thậm chí còn không được xếp lên hàng đầu. Đêm của Cảnh Tiêu Niên không phải là đêm của Kỷ Thuận Mỹ. Bọn họ vĩnh viễn sống ở hai múi giờ. Lúc nàng ngủ say, hắn mới lảo đảo trở về, giữa mùi rượu nồng đậm lộ ra hương son phấn không biết tên. Khi nàng tỉnh lại, hắn đang ngủ say. Chỉ có giờ khắc này hắn mới im lặng, như một đứa trẻ biết nghe lời.

Kỷ Thuận Mỹ thường thường vào lúc sáng sớm ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của Cảnh Tiêu Niên mà ngẩn người. Khuôn mặt kia nhìn đẹp mắt lắm, đôi mày kiếm thô mà rậm, cái mũi hoàn mỹ cao thẳng như đao tước, đôi môi căng tròn mềm ướt, rất xứng với gương mặt góc cạnh rõ ràng.

Kỷ Thuận Mỹ nghĩ, trách không được nhiều cô gái yêu hắn đến vậy. Lúc Kỷ Thuận Mỹ suy nghĩ vậy đã hoàn toàn quên mất người đàn ông được rất nhiều cô gái yêu này là chồng của mình. Sau khi nhớ ra, nàng chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, đáng tiếc Cảnh Tiêu Niên không thích ai được dài lâu, cô gái kia sẽ chỉ kết thúc trong đau khổ mà thôi.

[BHTT - Edit hoàn] Năm xưa - Cửu Nguyệt QuangĐọc truyện này MIỄN PHÍ!