2 năm trước của ông nội và Huy Khánh - Hiện tại

1.7K 67 37

2 năm trước:

_ !....Lý.....Triều, ông nói gì cơ?_ giọng Minh Văn khàn đi

_ T..a..con bé bị tai nạn, đã qua đời rồi_ lại một lời nói dối, Lý Triều miệng nói thì nghe đau lòng, môi nhếch lên nửa miệng.

_ Cháu gái tôi! Tên khốn! Mau trả mạng nó lại đây!_ Trần Văn quát qua điện thoại

_ Chủ tịch, bình tĩnh_ quản gia chạy tới vuốt lưng cho ông, người ông rã rời, khó thở. Khởi My ơi....

Đặt chiếc điện thoại xuống, Lý Triều lại cười nửa miệng, khuôn mặt hiện rõ sự hiếu thắng. Xem như ván cờ này, ông đã đánh một cách hoàn hảo.

_ H....Huy K.....Khánh, ta..._Trần Văn nói hết mọi chuyện cho anh nghe. Giọng ông nghẹn lại, giọt nước mắt tuôn rơi vì tiếc thương cho đứa cháu gái.

_ Ô..ng à, chắc bên ông không có sóng, con nghe không rõ_ ánh mắt vô hồn, anh mấp mấy trả lời.

_ Xin lỗi con, Huy Khánh _ ông nhắm đôi mắt mệt mỏi lại rồi đặt điện thoại xuống.

_Khởi My của ông...

_Cô ấy làm sao

_Con bé bị tai nạn

_ Nha Đầuuuuuuu_ Huy Khánh hét lên, hét thật to. Đêm đó, anh đã khóc rất nhiều, anh khoá cửa gào thét, ném đồ đạc trong phòng. Anh đã không kìm chế được cơn sốc này, tại sao phải là cô, tại sao chứ!!! Ông trời ơi, tại sao không phải tôi mà lại là cô ấy, tại sao ông cứ phải đem cô ấy đi mới được cơ chứ. Aaaaaaaa

Từ hôm đó Huy Khánh nhốt mình trong phòng không ăn gì. Đến ba tháng sau, anh thoát ra khỏi căn phòng tối và lao đầu vào làm việc. Cha anh định rằng sẽ cố khuyên anh nên nghĩ ngơi, quên đi chuyện đã xảy ra nhưng ông bỏ cuộc ngay từ lúc nhìn thấy khuôn mặt anh. Khuôn mặt của những tháng ngày lúc chưa quen Khởi My. Là ác quỷ, là máu lạnh, là một Huy Khánh đang bị bọc đi bởi sự đau buồn. Lúc trước, mẹ Huy Khánh đã bỏ anh và ông theo người khác, chỉ vì....bà ta chán ghét anh, chỉ vì bà ta chán ghét cái gia đình này, chỉ vì lúc trước ông chưa đủ giàu và ông không cho được thứ bà cần. Tiền!

Huy Khánh bắt đầu quay trở lại cuộc sống bồ bịch, tàn ác, không quan tâm mọi người. Nhiều người không biết nhưng bạn bè anh, cha anh, người rất hiểu tình trạng của anh thì biết. Anh đang cố che đi sự đau khổ khi thiếu cô, anh cố kìm nén hình bóng của người con gái hằng đêm anh thầm nhớ.

Tiếng cười của anh bị dập tắt, tinh thần suy sụp, Nha Đầu bỏ anh ra đi, anh đã mất đi người anh trân trọng nhất. Anh muốn tự tử chết quách cho xong nhưng mỗi lần như thế, anh lại nhìn thấy ánh mắt buồn của cô, sâu trong ánh mắt đó là một sức mạnh sống khôn lường khiến anh không thể chết. Cô ấy mạnh mẽ nhiều hơn anh, cô ấy đau nhiều hơn anh, cô ấy cũng yếu đuối hơn anh. Tiểu Nha Đầu của anh, nhiều lần anh ngỡ như đã có được em thì em lại rời khỏi anh.
Và một ngày, Từ Du Tuyết gặp phải anh, sa vào lưới tình bởi sự quyến rũ băng giá ấy của anh. Cô ta chuốc anh say rượu rồi quyến rũ anh, cô ta rất giống người chị em của mình, Từ Du Tố, nhưng cô ta gian xảo hơn, cô ta ranh ma hơn gấp hai lần Du Tố.

Mỗi năm đến sinh nhật cô, anh luôn mua bánh kem về thắp nến rồi hát mừng sinh nhật một mình trong phòng. Anh còn chúc mừng một năm kỷ niệm cưới, rồi hai năm kỷ niệm ngày cưới...anh nhớ hết những ngày đó, những kỷ niệm vui buồn bên cô. Người hầu lẫn quản gia thấy vậy đều không kìm lòng rơi nước mặt, thiếu gia của họ...thật khổ quá.

[Short fic] [ VinZoi] _ver_ Yêu không mệt, không gọi là yêuĐọc truyện này MIỄN PHÍ!