Chương 16

2.2K 145 6

Các bác sĩ trải qua một thời gian dài cố gắng cứu bệnh nhân rốt cuộc cũng có thể cứu sống, Triệu Mạt Thương và Thương Mặc đang chờ ở bên ngoài, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

"Người bị hại cần được bảo hộ." Thương Mặc cau mày nhìn Triệu Mạt Thương nói, "Hai người kia nói với em họ là người của cục công an."

Triệu Mạt Thương trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, tiếp theo càng phát ra ngưng trọng.

"Cục công an, còn có thể tin tưởng sao?" Thương Mặc hai tay đút túi quần, thấp giọng hỏi Triệu Mạt Thương.

Do dự vài giây, Triệu Mạt Thương lấy điện thoại di động ra, "Đội trưởng Trần phải không? Là con....Có chuyện cần phiền toái đến Bác.....Con đang ở bệnh viện.....Dạ được. Con chờ Bác ở đây.........."

Cúp điện thoại, Triệu Mạt Thương dựa lưng vào tường đang suy nghĩ gì đó, có chút mệt mỏi đối với Thương Mặc hỏi, "Thực xin lỗi, đã làm liên lụy đến em."

Thương Mặt lắc đầu, đi đến trước mặt cô, "Học tỷ, án tử này.........Thực phức tạp, đúng không?"

Thực phức tạp?

Triệu Mạt Thương ánh mắt dừng ở trên người Thương Mặc, lộ ra một nụ cười khổ, "Thương Mặc, em còn nhỏ, chờ em lớn lên một chút mới hiểu được."

Cô như thế nào có thể cùng với một đứa nhỏ đang học đại học giải thích này nọ, hơn nữa đứa nhỏ này giống mình là một người tràn ngập lòng chính nghĩa.

Thương Mặc nhẹ nhàng gật đầu, xuyên thấu qua miếng thủy tinh, ánh mắt nhìn đến bệnh nhân đang nằm trên giường, ánh mắt lóe ra dường như đang suy nghĩ cái gì.

"Triệu kiểm." Đại thúc lần trước giúp đỡ Triệu Mạt Thương bắt mấy tên côn đồ kia vội vã chạy tới, đi đến trước mặt Triệu Mạt Thương, có chút kinh ngạc liếc mắt nhìn Thương Mặc liếc mắt một cái, quay lại nhìn Triệu Mạt Thương, chờ cô nói chuyện.

"Trần đội trưởng" Triệu Mạt Thương hướng hắn gật gật đầu, ôm ngực nhìn bệnh nhân "Án tử Hồ Tưởng, một nạn nhân khác đã tỉnh."

"Trần đội trưởng, người phụ trách khởi tố án tử này...." Triệu Mạt Thương trầm ngâm một hồi lâu, chung quy lại thở dài, "Cháu vừa nhận được tin tức liền chạy tới, vừa lúc gặp được người xuống tay với người bị hại."

"Cái gì?" Trần đội trưởng khiếp sợ nhìn Triệu Mạt Thương, cau mày, "Không có lý do gì, án tử đến bây giờ đã có kết cục rõ ràng, sát hại người bị hại làm cái gì?"

Triệu Mạt Thương lắc đầu, "Trần đội trưởng, cháu chỉ hy vọng bác có thể phái người tin cậy đến bảo hộ người bị hại."

Trần đội trưởng bởi vì câu nói này kinh ngạc nhìn cô, trên mặt do dự, chính là cuối cùng vẫn gật gật đầu, "Được rồi. Bác sẽ cử người tới."

"Được." Triệu Mạt Thương nhẹ nhàng gật đầu, thở dài.

Thương Mặc đứng ở một bên, nhìn Triệu Mạt Thương từ đầu tới cuối đều không có tránh đi ý tứ của chính mình, không biết sao tâm tình liền tốt hơn.

[BHTT] [Edit] Hi, kiểm sát trưởng đại nhân - Bằng Y Úy NgãNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ