Chap 22

922 48 5

Eunjung nhìn nét mặt của Jiyeon đầy mệt mỏi. Chị lặng lẽ vén những lọn tóc buông trên gương mặt cô:

- "Để tôi đưa em về ... "

Jiyeon ngoan ngoãn ra xe nhưng trong lòng cô là bao cảm xúc khó tả . Cô sợ , sợ cái thứ tình yêu trái luân lý này , cô vô cùng sợ hãi ấy chứ . Làm sao có thể ? Cô không thể yêu một người đồng giới ... nhất là bây giờ người ngỏ lời tỏ tình với cô là vị giám đốc khó tính hay làm khó dễ , hơn hết là kẻ thù không đội trời chung của Dong Gun . Cô có thể khẳng định , cô có tình cảm với Eunjung . Có tình cảm thì ích gì khi bao ánh mắt soi mói ngoài kia ? Cô không đủ dũng cảm như vậy .

Kể từ lúc lên xe, cô thi thoảng lại lén nhìn trộm Eunjung . Câu chuyện tối nay cô được nghe khiến cô muốn nói một điều gì đó nhưng cô lại sợ. Cô sợ lời mình nói hoặc là chị ta chẳng quan tâm, hoặc là chị ta lại thêm tổn thương.
Jiyeon nhìn Eunjung rồi thở dài quay về phía cửa.

- "Cô muốn nói gì thì nói đi..."

Jiyeon như người bị bắt thóp, cô cười gượng gạo. Đúng là chẳng có gì có thể qua mắt chị ta

- " Không gì .. " Cô lảng tránh đi ánh mắt thấu tâm can kia

Eunjung tập trung lái xe nhưng chị ta vẫn nghe từng lời mà Jiyeon nói. Gương mặt vẫn lạnh lùng. Jiyeon cảm thấy đáng ghét vô cùng. Cái lúc chị ta ghé sát gương mặt vào cô, hơi thở gấp gáp, nói ra mấy cái lời yêu đương đó sao mà chị ta dễ khiến người đối diện say lòng đến vậy. Thế mà giờ đây, trước mặt cô, chị ta khinh khỉnh như một người mệt mỏi vì bị gái vây quanh.

Eunjung lái xe rất nhanh và dừng lại trước cổng nhà Jiyeon . Nếu là mọi hôm, chị sẽ xuống xe và mở cửa cho cô. Nhưng hôm nay, Eunjung ngồi thất thần nhìn về phía trước qua vô lăng... chị chờ đợi cô bước xuống như thể muốn đi nhanh khỏi nơi này. Sự lạnh lùng của Eunjung làm Jiyeon thấy tổn thương. Cô không hiểu sao thấy lòng buồn vô hạn. Mới chỉ tối nay thôi, chị ta còn nhìn cô bằng ánh mắt si mê và nói bằng cái giọng tưởng như sự từ chối của cô sẽ là một bi kịch. Vậy mà giờ, chị ta dửng dưng, thậm chí chẳng thèm quan tâm đến cô một chút nào.

Jiyeon tháo dây an toàn và vội vã xuống xe:

- "Chào chị !"

Giọng của cô có phần hờn dỗi và khó chịu. Jiyeon đóng chiếc cửa xe cũng đầy những bực bội. Cô toan bước vào con ngõ nhỏ thì tiếng Eunjung phía sau:

- " Jiyeon "

Cô quay người nhìn lại, chị ta đứng bên ngoài xe nhìn cô đắm đuối:

- "Câu chuyện tối nay, một lần nữa, tôi xin lỗi. Nhưng, cô quên chuyện đó đi nhé. Là tại tôi đã không bình tĩnh... Chúc cô ngủ ngon".

Thiếu chút nữa Jiyeon bật khóc. Cô đã muốn hét lên với Eunjung rằng: "Rốt cục chị coi tôi là gì? Tôi là gì mà cứ phải liên tục nghe những lời nói vô nghĩa lý từ chị ? Thích thì chị nói yêu, nói hẹn hò, rồi chán chị lại bảo tôi quên đi ư? Tôi cũng là con người, tôi cũng có cảm xúc, tôi không phải một thứ búp bê mà chị nói gì nó cũng trơ ra... Nhưng được thôi, muốn tôi quên ư, cũng tốt, bởi vì tôi cũng không có ý định sẽ nhớ". Jiyeon miên man với những suy nghĩ của mình mà không trả lời Eunjung . Cô quay bước thật nhanh để trở về với căn nhà của mình.

Về tới nhà thì một số lạ gọi đến , ban đầu cô cũng không định bắt máy nhưng nó cứ reo không ngừng nghĩ khiến cô phát bực

" Có phải là cô Jiyeon ? " Giọng nói phát ra từ điện thoại có vẻ quen thuộc

- " Là tôi , cô là ai "

- " Tôi là Naeun "

Jiyeon bắt đầu khó chịu , là người con gái khiến cái người sắt đá kia trở nên nguội lạnh , giọng cô trầm xuống

- " Tìm tôi có việc gì , cô nói đi "

- " Chỉ là tôi muốn nói với cô biết , có lẽ cô cũng biết sơ về Eunjung và Dong Gun rồi nhỉ ? Eunjung và Dong Gun là anh em khác cha khác mẹ và sắp tới đây Ham gia sẽ có một cuộc bầu cử ra người có tư cách làm chủ công ty , tôi thật sự mong rằng từ đây đến lúc đó cô có thể giúp đỡ Eunjung "

Jiyeon cảm thấy vô cùng tức cười , nhờ vả tại sao Eunjung lại không đi mà nhờ ? Sao lại phiền tới " em gái " quý hoá này .

- " Tôi sẽ làm đúng bổn phận của mình , cô yên tâm "

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!