TRỌN ĐỜI TRỌN KIẾP

23.4K 160 5

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Editor: v2t (p3104)
Độ dài: 47 chương + kết thúc trong sách + 1 ngoại truyện
Thể loại: hiện đại, hắc bang
Tình trạng sáng tác: đã hoàn thành
Nguồn: http://www.kites.vn/thread/-tieu-thuyet-tron-doi-tron-kiep-mac-bao-phi-bao-mo-dau--366961-1-1.html

Mở đầu

Ngày 10 tháng 2.

Quốc lộ E40 tại Bỉ, tuyết đọng rất nặng, xe ô tô chạy vô cùng chậm.

Cô lướt trang web, đã có tin tức ước tính thiệt hại do trận bão tuyết này gây ra, hàng xe ô tô dài hơn 900 km không biết điểm cuối ở đâu.

Hơn 900 km? Nếu có máy ảnh hoặc thứ gì đó có thể chụp được, không chừng lại là một tài liệu làm chấn động lịch sử.

Cô đặt tay trên cửa xe, hơi nước đọng lại thành những vết mờ không lớn không nhỏ.

Xe không lớn, trong xe chen chúc cả bốn người ở ghế sau.

Họ không phải là bạn học mà cô thường gặp, nhất là chàng trai ngồi bên cạnh, cô chỉ gặp qua ba bốn lần. Hắn mặc quần áo leo núi màu trắng đen, gương mặt rất trắng, đôi mắt màu nâu nhạt, nhìn có chút yểu điệu.

Cô chỉ nhớ chàng trai này không học cùng khoa với mình, nếu không phải vì lời mời nhiệt tình của người bạn cùng phòng, cô làm sao ở đây cùng hắn chen chúc trên một cái ghế. Hai người ngồi bên cạnh hắn mới là bạn học cùng khoa với cô.

Bởi vì xe chạy chậm và giao thông tắc nghẽn, hai người kia đã sớm cuộn lại ôm nhau, cúi đầu dùng tiếng Tây Ban Nha nói chuyện với nhau, chậm rãi hôn môi, âm thanh rất nhỏ.

Tư thế của anh chàng bên này không được tự nhiên, để tránh cặp tình nhân bên kia, một tay hắn đặt trên ghế Nam Bắc, tay còn lại để trên đầu gối mình, bởi vì chân dài, hắn bất đắc dĩ phải nghiêng người kề sát cô.

Ở trong tư thế như vậy, tầm mắt hiển nhiên dừng lại trên người cô.

Cô cười đồng tình với hắn, nhỏ giọng hỏi: “Anh biết nói tiếng Trung không?”

“Muốn nói cái gì?” Hắn cười, âm thanh như dòng nước trong veo.

“Gì cũng được,” cô chật vật nhìn hắn, “Dù sao chúng ta nói vậy, họ nghe cũng không hiểu. Anh tên gì? Tôi nói là tên tiếng Trung.”

“Trình Mục.”

“Nam Bắc,” cô rụt người lại để chừa cho hắn một chút không gian, “Hướng nam, hướng bắc.”

“Nam Bắc.”

“Ừ.”

“Nam Bắc.”

“Ah?”

“Không có gì, tôi có hỏi bạn học nhưng không ai biết tên tiếng Trung của cô, không ngờ lại đơn giản như vậy.”

“Dễ nhớ lắm phải không?” Cô thấp giọng cười.

“Họ rất đặc biệt, tên cũng rất đặc biệt, thật sự nghe một lần sẽ nhớ kỹ.”

Hai người nói chuyện một lát, cô cảm thấy ngày càng lạnh, bởi vì không biết xe phải dừng lại đến khi nào, điều hoà đã sớm tắt đi. Trời tuyết lạnh như vậy, ngay cả hai người ở phía trước chịu trách nhiệm lái xe cũng ôm nhau để sưởi ấm.

Hai người bên cạnh đã vậy, hai người phía trước cũng như thế.

Anh chàng bên cạnh đang nhìn cô, cô cũng nhìn hắn, trong không gian như thế, thực dễ dàng mê hoặc người ta phạm tội.

Cô thì thầm nói: “Hơn 900 km, nghe ra rất tuyệt vọng.”

Trình Mục từ trong người lấy ra một bình rượu nhỏ màu bạc, nhẹ nhàng gõ trên bàn tay cô: “Quốc lộ này dài hơn 8000 km, cô nghĩ con số 900 có đáng nhắc tới hay không?”

Cô khéo léo cầm lấy bình rượu, mở nắp ra ngửi: “Mùi rất mạnh!”

“Rất mạnh.”

Cô cúi đầu, nhấp một ít rượu, cảm thấy lưỡi cay xè: “Anh uống trực tiếp rượu nguyên chất sao?”

“Nếu đã thử rồi thì uống thêm đi.” Giọng nói hắn rất nhẹ.

“Nếu say thì sao?”

“Tôi sẽ đưa cô về nhà.”

Bọn họ đang rất gần nhau, cô thậm chí nghĩ nếu nói thêm một từ nữa môi hai người sẽ chạm vào nhau. Cô buồn cười mở cửa xe, đã hai năm không về nhà, ngay tại thời điểm sắp quay trở về lại có cuộc gặp gỡ như vậy. Trong đôi mắt có chút đồng ý cũng có chút mê hoặc.

Vừa rồi đối diện như vậy, cô suýt chút nữa đã nhận lời hắn.

Bên ngoài gió tuyết rất lớn, có rất nhiều người đứng trên đường cạnh xe mình, nôn nóng chờ tuyết ngừng rơi.

Mái tóc ngắn của Nam Bắc bị gió thổi rối loạn che cả đôi mắt, cảm xúc vừa rồi còn chưa thoát hẳn, bỗng nhiên có tiếng súng nổ vang trời, thấy một viên đạn bay qua người, theo bản năng cô ôm đầu ngồi xuống.

Tại sao có thể như vậy? Nơi này sao lại có bắn nhau?

Cô đang do dự không biết làm sao thì cánh tay phải bỗng nhiên cảm thấy đau đớn. Cả người đều bị kéo về phía sau: “Đừng cử động, không cần làm gì cả.” Tiếng thét chói tai từ bốn phía, bao gồm những tiếng la hét từ trong xe xuyên qua tai cô.

Đôi mắt Nam Bắc cảm thấy đau đớn, trong lòng lại hận đến mức muốn giết người.

Sống hai mươi năm qua, cô thật không biết trúng đạn lại có thể đau đến như vậy…

Khi tỉnh lại cũng bởi vì đau, cô nghĩ rằng mình đang ở bệnh viện, không ngờ lại xui xẻo vẫn còn ở trong xe, kẹt lại trong hàng xe ô tô dài hơn 900 km này.

May mắn cánh tay bị thương đã được băng bó, hẳn là bác sĩ đã tới.

Nếu đến rồi? Sao lại không mang mình đến bệnh viện?

Trình Mục không biết thuyết phục thế nào với bốn người kia, hiện giờ chỉ có cô và hắn ở trong xe: “Cô sao rồi?”

Nam Bắc dùng tay kia giữ lấy cánh tay bị thương: “Vẫn là xã hội chủ nghĩa tốt hơn… Tại quốc gia cấp loại giấy phép sử dụng súng hợp pháp, danh sách đăng ký khoảng bảy, tám vạn khẩu, trên thực tế không chừng còn hơn hai trăm vạn, kẹt xe cũng có thể bắt gặp cảnh bắn nhau như trong phim Hollywood…”

Cô cố gắng nói chuyện nhưng vẫn không ngăn được dòng nước mắt đang tuôn rơi.

Cô thật không nghĩ tới trúng đạn lại đau như vậy, không chỉ có miệng vết thương, toàn thân đều đau, như thể thịt trên người bị xé ra. Cuối cùng không biết là vì đau hay vì mệt mỏi, cô cuộn người lại, tóc xoã che phủ gương mặt, ánh mắt đờ đẫn, gương mặt trở nên trắng bệch.

“Cô có sao không?” Có âm thanh mơ hồ hỏi cô.

Nhưng ý thức của cô đã sớm đi đến nơi khác.