Chap 19 : Tiệt nhiên chị ấy không đụng vào tôi ...

946 47 0

Thoáng thấy bóng Jiyeon ngoài cửa, Eunjung khẽ gật đầu cho cô vào phòng. Cô nhanh chóng đặt tài liệu và đưa chiếc đĩa vào bộ phận phát chiếu. Mọi thứ diễn ra đúng như một kịch bản chỉn chu được chuẩn bị từ trước. Xong việc, Jiyeon rút ra ngoài chờ đợi kết quả từ phía Eunjung.

Hơn 1 tiếng đồng hồ sau cuộc họp mới xong. Eunjung bước ra khỏi phòng họp với gương mặt tươi tắn. Chị ta bắt tay chào các đối tác đầy lịch thiệp. Từ một góc hành lang, Jiyeon vẫn ngồi chờ đợi Eunjung . Đôi chân cô đau nhói.

Eunjung tiến lại về phía Jiyeon . Jiyeon sốt sắng đứng dậy:

- "Giám đốc, sao rồi? Mọi chuyện ổn chứ? Đối tác có đồng ý kí hợp đồng với chúng ta không?"

- "Ổn cả rồi. Cảm ơn cô. Chúng ta đi ăn chút gì đó nhé... Tôi sẽ mời cô... Hôm nay thực sự cảm ơn..."

Eunjung còn chưa kịp nói hết câu, anh giật bắn mình khi nhìn thấy gương mặt của Jiyeon nhợt nhạt, đôi môi trắng bệch, ánh mắt thì đờ đẫn. Chị bám lấy vai cô lay gọi:

- " Jiyeon , cô sao thế? Sao mặt mũi cô nhợt nhạt quá vậy? Cô có sao không?"

Tiếng Jiyeon vang lên còn Jiyeon thì lịm dần đi trong vòng tay của chị. Cô ngất.

Trong căn phòng khách sạn đã thuê giữa trung tâm thành phố. Jiyeon nằm trên giường sốt mê man. Đôi chân cô sưng tấy và nó là nguyên nhân khiến Jiyeon phát sốt. Eunjung lấy điện thoại của Jiyeon nhắn một tin cho mẹ cô ta . Chị cũng không hiểu mình đang làm gì. Sẽ đơn giản hơn nhiều nếu như Eunjung đưa Jiyeon về nhà nhưng... chị cứ muốn tự tay mình chăm sóc cho cô. Là vì cô đã giúp đỡ chị hay vì cái vẻ đẹp mong manh của cô khiến bất cứ người bình thường nào cũng muốn phải được che chở dù chẳng có chút danh phận hay liên quan nào?

Chị không biết, chị không trả lời được câu hỏi đó. Chị chỉ biết, khi Jiyeon ngất đi trong vòng tay chị , điều duy nhất chị nghĩ được là sẽ đưa cô tới một nơi, để chị có thể chăm sóc và nhìn thấy cô khỏe lên. Vậy là chị thuê một phòng khách sạn.

Jiyeon mê man, cô liên tục đòi uống nước và mồ hôi vã ra. Eunjung chăm sóc cho cô. Nhìn gương mặt thanh tú của cô gái tuổi đôi mươi ấy, trong lòng Eunjung trào lên một nỗi niềm rung động...

Sáng sớm. Jiyeon thức dậy. Cô thấy đau đầu, người ê nhức. Khẽ mở đôi mắt nhìn xung quanh, Jiyeon hoảng hốt khi thấy không gian nơi đây xa lạ. Cô bật người ngồi dậy. Điều khiến Jiyeon hoang mang hơn cả là từ một góc phòng, trước chiếc gương lớn, Eunjung đang chỉnh lại chiếc cà vạt trên cổ mình. Xem ra, chị ta đã có một đêm rất dài.

Cô nhìn lại người mình. Bộ đồ cô mặc trên người, nó hoàn toàn không phải là thứ hôm qua cô đã mặc. Nước mắt Jiyeon không ngừng rơi. Cô cảm thấy sợ hãi tột độ.

- "Tại sao tôi lại ở đây?"

Jiyeon nói trong vô thức. Eunjung quay người lại, gương mặt chị đầy mệt mỏi:

- "Cô dậy rồi à? Muốn ăn chút gì không?"

Jiyeon chẳng bận tâm tới lời Eunjung nói. Cô vùng dậy, tiến đến trước mặt chị ta

- " Chị đã làm gì tôi? Bộ quần áo này, chị đã thay?"

- "Um, đúng vậy, vì cô sốt nên..."

Bốp!

"Đồ tồi"

Một cú tát trời giáng từ Jiyeon vào gương mặt của Eunjung . Chị ta bất ngờ nhưng rồi lạnh lùng:

- "Tôi phải đi làm. Hôm nay tôi có một cuộc họp vô cùng quan trọng. Cô nghỉ ngơi đi..."

Eunjung bước ra khỏi phòng như một người vô liêm sỉ chiếm đoạt xong người con gái mà mình mong muốn. Hình ảnh Eunjung khiến Jiyeon ghê tởm. Cô ôm mặt khóc nức nở.

Jiyeon ngồi thất thần một mình trong căn phòng. Cô thấy uất ức. Cô không hiểu nổi vì sao mình lại chấp nhận ở bên một kẻ liều lĩnh và khó hiểu như Eunjung . Nhìn bộ quần áo mới tinh trên người mình, Jiyeon hận không sao kể xiết.

- "Điều tồi tệ nhất chính là thái độ dửng dưng của chị ta. Dường như với chị ta, đó chỉ là một chuyện qua đường?" - Eunjung càng nghĩ càng thấy trái tim mình tan nát. " Dù chị ta là con gái đi nữa nhưng trinh tiết là điều không thể đùa "

- "Cô dậy rồi? Mời cô dùng bữa sáng".

Cô nhân viên khách sạn mở cửa bước vào cùng với khay thức ăn trên tay. Mặc cho Jiyeon ngạc nhiên, cô gái ấy vẫn niềm nở

- "Cô ăn luôn đi cho nóng. Chị ấy dặn phải yêu cầu cô ăn ngay, uống thuốc thì mới hạ sốt được. Cô dùng bữa đi".

Jiyeon ngạc nhiên:

- " Chị ấy? Ý cô là ai..."

Cô nhân viên lấy từ chiếc tạp dề ra quyển sổ nhỏ để kiểm tra lại thông tin:

- "Ham Eunjung - người đặt phòng này và yêu cầu kèm theo một số dịch vụ nữa. Có vẻ như hôm qua cô sốt mê man nên không biết gì cả. Cháo nguội mất, cô dùng bữa đi. Chị ấy dặn tôi nhất định phải đứng đây nhìn cô ăn xong, uống thuốc mới được đi".

Jiyeon không muốn làm khó cô nhân viên bởi vì đây là vấn đề công việc. Cô lặng lẽ ngồi dậy dùng bữa sáng ngay trên chiếc giường. Trong lúc Jiyeon ăn cháo, cô nhân viên chuẩn bị túi thuốc và cốc nước đặt lên bàn.

- "Chị thật may mắn"

Vừa làm, cô nhân viên vừa trò chuyện.

- "Ý cô là sao?"

- "À, tôi nói chị thật là may mắn khi có được người yêu như chị ấy. Thật đáng ngưỡng mộ. Chị làm chúng em phải ghen tị đấy".

- " Chị ta..." - Jiyeon định giải thích nhưng bị lời của cô nhân viên nói chèn vào.

- "Hình như chị giận chị ấy chuyện gì thì phải, cách nói của chị không giống dành cho người yêu lắm. Nhưng... thực sự em thấy chị ấy rất yêu chị. Một người kiểu sát gái có tiếng như chị ta đưa bạn gái vào khách sạn mà tuyệt nhiên không động tới cô ấy, còn gọi chúng em vào thay đồ cho chị nữa thì đáng trân trọng lắm chị ạ".

Jiyeon buông chiếc thìa xuống bát. Cô lờ mờ đoán ra mọi chuyện. Vậy thì cái tát ban nãy chẳng phải cô đã có lỗi với Eunjung .

- "Đêm qua lúc chị ấy đặt phòng đưa chị vào đây, chị sốt mê man. Chị ấy nhờ em mua giúp chị bộ đồ ngủ và thay cho chị. Khi em thay đồ cho chị, chị ấy ra ngoài, mặt còn đỏ bừng lên ấy. Sáng nay trước khi đi, chị ấy dặn kĩ càng phải đợi chị dùng bữa sáng, uống thuốc xong mới cho chị đi làm. Đồ của chị được treo trong tủ nhé. Nhân viên giặt là đã giặt trong đêm qua cho chị. Thôi, em xin phép nhé. Chị thay đồ và xuống tầng 1 nhé. Có xe taxi đón chị đi làm rồi. Chúc chị buổi sáng tốt lành".

Cô nhân viên đi rồi, Jiyeon còn chưa hết những kinh ngạc. Cô nhìn đồng hồ, 8h kém. Jiyeon vội vàng thay đồ. Cô xuống tới sảnh trả phòng, bên ngoài, anh lái taxi đã chờ sẵn.

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!