Chap 17 : Giải trừ khuất mắt

823 45 0

Nước mắt Jiyeon rơi lã chã. Trái tim Eunjung đau nhói. Mối quan hệ của chị và cô không phải là người yêu để chị ta cảm thấy đau đớn nhưng quả thực, chỉ cần là một người đàn bà đẹp như Jiyeon mà rơi lệ, Eunjung thấy mình tồi tệ

- "Cô đừng hiểu lầm... tôi không có ý đó"

- "Vậy chị có ý gì? Tôi và chị , chúng ta gặp nhau được bao lâu, chị hiểu được tôi thế nào mà đưa ra lời đề nghị đó? Chị nghĩ tôi là loại gái gì? Lời yêu với chị dễ đến thế sao?"

- "Không phải, chỉ là tôi..."

- " Eunjung , tôi xin chị. Tôi không cần biết mối thâm thù của chị và Dong Gun là gì, nhưng làm ơn, đừng lôi tôi vào hận thù đó của hai người. Tôi không phải là người muốn bám vào Dong Gun để tiến thân. Tôi cũng không có tư tình gì với anh ấy. Tôi chỉ là một người cần có công việc ổn định để nuôi sống mình. Vậy thôi..."

Eunjung bỗng thấy nhẹ lòng khi nghe những lời thú nhận của Jiyeon . Chị ta không hiểu điều gì trong lời nói của cô khiến chị thấy vui trong lòng, phải chăng là cái câu nói "tôi không có tư tình gì với Dong Gun ?"

- " Jiyeon , tôi xin lỗi. Có lẽ... tại tôi say. Lên xe đi, tôi sẽ đưa cô về"

Jiyeon quay bước lạnh lùng:

- "Cảm ơn, tôi muốn tự mình về"

Chẳng đợi Jiyeon có quyền quyết định cho mình, Eunjung bế thốc Jiyeon lên, y như ban tối. Chị đưa cô trở lại xe, đặt cô ngồi xuống đó và kéo dây an toàn:

- " Chị làm cái trò gì đó? Chị định bắt cóc tôi đấy à?"

- "Cô thôi đi. Hôm nay là tôi sai khi nói ra những lời đó. Cô hãy coi như nghe từ một kẻ say rượu đi. Nhưng cô muốn có một công việc ổn định mà, cô định làm việc kiểu gì với cái chân đau không thể tới chỗ làm, không thể đi gặp khách? Tôi có thể ăn nói hàm hồ nhưng tuyệt đối không phải kẻ hèn bẩn làm hại cô khi cô không còn sức kháng cự đâu. Tốt nhất là cô để tôi đưa cô về, giờ không còn sớm đâu".

Nói rồi Eunjung lên xe, lái chiếc xe về trung tâm thành phố. Suốt đường đi, thi thoảng Eunjung liếc trộm nhìn Jiyeon .

- "Cô sống ở Pháp 7 năm, thực sự, tôi không hiểu bằng cách nào cô có thể trụ lại ở chốn đó với cái tính cách ương bướng như vậy đấy. Cô dám liều lĩnh đi bộ về một mình khi đã đêm ư? Nói cho tôi nghe, cô đã làm thế nào để không gặp nguy hiểm trong 7 năm sống ở nơi đất khách quê người vậy"

Jiyeon lạnh lùng:

- "Đúng là tôi ngang bướng, cứng đầu nhưng có lẽ may mắn là ở chỗ nước Pháp không có những người như chị ".

Eunjung bật cười. Chị thực sự thích thú câu đối đáp sắc lẹm của Jiyeon :

- "Cô biết không, khẩu khí của cô thực sự đanh thép dù bình thường tôi thấy cô thật hiền"

- " Chị biết đấy, tôi chỉ làm thế với những người đáng bị thế".

- "Uhm"

Chiếc xe dừng lạ chiếc ngõ nhà Jiyeon . Cô vội vàng mở cửa xe bước xuống. Eunjung toan đỡ nhưng Jiyeon gạt đi:

- "Không cần, tôi tự đi vào nhà được. Chỉ một đoạn ngắn. Chị về đi".

Eunjung không muốn tranh luận vì điều đó chỉ càng làm cho Jiyeon về nhà muộn hơn mà thôi. Cô bước đi, chị khẽ khàng:

- " Jiyeon , tôi xin lỗi vì những lời đường đột hôm nay. Nếu được, xin cô coi đó như một người say rượu đang nói thôi được không?"

Jiyeon đứng lại nghe hết những lời Eunjung nói nhưng cô không đáp lại. Cô quay bước thật nhanh. Eunjung đứng sau lưng cô, chị nói mà chẳng biết rằng Jiyeon có nghe thấy điều đó hay không:

- "Ngủ ngon nhé, cô gái đáng yêu "

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!