Chương 123: Bại lộ

14.8K 690 170

☆, Chương 123: Bại lộ


Sau khi nấm hương hái được không sai biệt lắm, Tô Dự hưng trí bừng bừng muốn đi xem mèo to, đi đến cuối đường núi, sơn động thấp thoáng dưới lớp dây leo xanh lục liền hiển lộ ra trước mắt.

Sơn động của Hoàng tổ thúc tuyệt không khó tìm, bởi vì cửa động phi thường lớn, cao chừng ba trượng, xa xa liền có thể nhìn thấy. Trên vách đá ngoài cửa động, bò đầy một loại dây leo màu xanh không biết tên, nay vào mùa này, xanh um tươi tốt một mảng lớn, lá xanh mềm mượt phảng phất như giữa mùa hè vậy.

Mấy gốc đại thụ che trời chỉnh tề sắp hàng ngoài cửa động, tựa như hai hàng thị vệ đứng nghiêm trang, trên thân đại thụ đều có hoặc nhiều hoặc ít vết thương, từng đường từng đường kéo xuống dưới. Tô Dự tiến lên sờ sờ, vết vết thô thô kia, vừa nhìn liền biết chính là do móng vuốt rất lớn cào ra.

Quả nhiên là mèo to......

Tô Dự nhìn về phía huyệt động sâu thẳm kia, nuốt nuốt nước miếng, tò mò là một chuyện, nhưng thật muốn hắn đặt chân lên huyệt động của Thượng Cổ Thần Thú, nhất thời quả là không có gan. Quay đầu nhìn nhìn Hoàng đế bệ hạ, Hoàng thượng liếc mắt nhìn hắn, đem Tô Dự bảo vệ ở sau người, kéo hắn hướng về phía trước đi vài bước.

Đứng ở cửa động, vểnh tai, "Khò khè khò khè......" như là tiếng ngáy trong bụng mèo lớn phát ra từ trong động rõ ràng truyền đến.

Hoàng tổ thúc quả nhiên đang ngủ say.

Hoàng đế bệ hạ hít vào một hơi, hướng về phía trong động hô: "Tiểu bối An Hoằng Triệt, cầu kiến Hoàng tổ thúc!"

Đợi một lát, không thấy đáp lại, đang chuẩn bị kêu thêm một tiếng, bỗng nhiên một đạo kim quang từ trong động trào ra, không chút khách khí quăng Hoàng thượng ra bên ngoài. Hoàng đế bệ hạ tay mắt lanh lẹ một phen ôm chặt Tô Dự, đem hắn chặt chẽ khóa vào trong ngực, kim quang này chỉ ném mình y ra, nếu để Tô Dự một mình ở lại chỗ này, không chừng sẽ bị con Thượng Cổ Thần Thú kia nhai đi nhai lại luôn.

Tô Dự còn chưa kịp phản ứng là đang phát sinh chuyện gì, liền bị Hoàng thượng một phen ôm chặt, sau một trận hoảng hốt, hai người liền té ngã ở bờ cát bên bờ biển.

Một chú mèo thuần màu đen trên người treo một chuỗi rong biển, nhảy nhót chạy tới, bổ nhào vào trên người Hoàng đế bệ hạ, sợi rong biển ướt sũng dính đầy cát nhất thời làm quần áo màu vàng kim của Hoàng thượng lấm bẩn.

An Hoằng Triệt nâng tay, một tay vỗ mèo lớn màu đen xuống, kéo Tô Dự đứng dậy.

"Xem ta tìm được gì nè!" Cảnh vương bị chụp phải lăn một vòng, nhe răng cào Hoàng thượng một móng vuốt, ngược lại còn hưng phấn mà khoe khoang rong biển trên người hắn.

"Rong biển!" Tô Dự thò tay đem đặc sản của biển từ trên người Cảnh vương lấy xuống, "Còn nữa không?"

Đang nói, Dũng vương xách sọt đi tới, trong sọt đã chứa đầy rong biển và tảo tía, ngoài ra còn có một đống tôm, đang tung tăng vui vẻ trong mớ rong biển.

Tiên Mãn Cung ĐườngNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ