Chap 4

1.1K 56 0

Dong Gun bấm máy điện thoại và gọi điện cho bộ phận hành chính nhân sự. Chừng vài phút sau có một cuộc điện gọi tới. Hắn gật gù nghe rồi nhanh chóng đứng dậy :

- "Anh sẽ đưa em sang phòng bên đó để giới thiệu. Đi nào..."

Ngay sau đấy, Dong Gun đứng dậy bước về phía cửa. Jiyeon đi theo anh và rồi cô bất chợt nói:

- "Anh Dong Gun ... Cảm ơn anh"

Dong Gun nhìn Jiyeon bằng ánh mắt trìu mến:

- "Đừng cảm ơn anh suông như thế. Anh muốn em nghĩ về cách trả ơn nhé".

Phòng dự án trong nước bắt đầu giờ làm việc, không khí khá yên tĩnh và mọi người đều có mặt đầy đủ. Phía trong cùng là bàn làm việc của Eunjung - Người được Dong Gun giới thiệu là Giám đốc Khối dự án trong nước.

Jiyeon hơi lo lắng khi theo sau lưng Dong Gun . Cô có cảm giác mọi người sẽ đổ dồn sự chú ý về phía mình khi biết cô quen vị giám đốc này và được nhận vào đây làm việc một cách dễ dàng. Nói gì thì nói, tập đoàn Ham Gia đâu phải là chỗ chỉ cần gửi một bản tự giới thiệu qua mail là có thể được nhận vào. Dù cho cô có tốt nghiệp tại một trường chuyên về thiết kế xây dựng ở Pháp đi chăng nữa thì điều đó cũng chẳng có gì đảm bảo cho vị trí mà cô được chọn vào như hôm nay.

- "Xin chào mọi người, làm phiền mọi người trong vài phút, tôi có điều muốn nói".

Bầu không khí càng tĩnh lặng hơn nữa. Jiyeon cảm tưởng chỉ một tiếng thở mạnh từ phía ai đó cũng gây sự chú ý. Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía góc phòng nơi Dong Gun và Jiyeon đang đứng. Duy chỉ có một người vẫn lần giở đống hồ sơ sột soạt mà không hề ngước mắt lên nhìn - đó là Eunjung . Dường như cô ta không bận tâm tới điều Dong Gun nói, và tất nhiên, càng không bận tâm tới Jiyeon

- "Xin chào! Xin giới thiệu với mọi người, đây là cô Park Jiyeon . Cô Jiyeon tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế nội thất tại Pháp và mới trở về Hàn Quốc . Cô ấy sẽ là nhân viên mới của phòng dự án trong nước. Mong mọi người giúp đỡ cô ấy để hoàn thành tốt nhiệm vụ chung".

Tiếng vỗ tay lác đác, ban đầu là vài người sau đó đồng loạt hưởng ứng. Nét mặt ai cũng rạng rỡ, một số ít trong đó cố tỏ ra rạng rỡ. Tuy nhiên, người duy nhất không thay đổi vẫn là Eunjung . Cô ta hoàn toàn không quan tâm.

- "Xin chào mọi người. Tôi là Park Jiyeon . Mọi người cứ gọi tôi là Jiyeon . Rất mong được mọi người chỉ bảo và giúp đỡ"

Jiyeon có màn ra mắt khá trôi chảy. Thực ra, vẻ đẹp của cô lúc này là một lợi thế. Phải thừa nhận rằng sự mong manh của cô là thứ khiến người ta có ích kỉ đến mấy cũng muốn mở lòng. Thế nhưng, hình như có một người không nằm trong số đó. Là Eunjung !

- "Có lẽ mọi người sẽ thắc mắc tại sao tôi lại là người dẫn cô Park tới đây. Tôi nói luôn, đúng là tôi và cô ấy có quen nhau từ trước. Nhưng điều đó không có nghĩa cô ấy vào đây vì mối quan hệ. Tôi nói rõ để mọi người khỏi mất công bàn tán sau lưng, phỏng đoán về việc này. Chỉ có vậy thôi, mong mọi người cùng cố gắng. Tôi cảm ơn".

Một cô gái trong phòng đứng lên, chủ động tiến về phía Jiyeon :

- " Jiyeon . Cô ngồi đây nhé. Chỗ này còn trống..."

- "Cảm ơn ".

Trong lúc Jiyeon nhận được sự hướng dẫn tận tình của cô bạn gái cùng phòng , Dong Gun bước về phía bàn làm việc của Eunjung . Anh gõ lên bàn vài cái làm ám hiệu:

- "Giám đốc Eunjung , cô vẫn thường có thói quen tiếp nhận nhân viên theo cách này ư? Chẳng trách nào Khối dự án của cô mãi không thể đạt được doanh thu theo dự kiến"

Jiyeon len lén đưa mắt ra chỗ hai người họ. Tới lúc này cô mới có cơ hội nhìn kĩ gương mặt của vị giám đốc - người mà mình sẽ làm việc dưới quyền cô ta.  Eunjung gập đống hồ sơ lại và ngước nhìn Dong Gun :

- "Tôi không biết là bây giờ Giám đốc Dong Gun làm thêm cả nhiệm vụ của bộ phận nhân sự là giới thiệu nhân viên mới cho phòng tôi nữa. Thật thất lễ. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không nhận được thông báo về việc có người mới vào bộ phận của tôi".

- "Có lẽ Giám đốc Dong Gun nhiều việc quá mà quên check mail thông báo của bộ phận hành chính. Sáng nay đã có quyết định cử cô Park vào thử việc ở vị trí này. Nhân tiện tôi cũng nói luôn, tôi có quen cô Park. Tôi thực lòng mong cô giúp đỡ cô ấy. Là tôi nhờ cậy đó"

Nói rồi Dong Gun bước ra khỏi phòng dự án trong nước. Trước khi đi, anh không quên nhìn Jiyeon trìu mến như một lời động viên, trấn an. Nhưng thú thực lúc này, lòng dạ cô rối bời. Cô có thể mơ hồ nhận ra được tính chất mối quan hệ giữa hai vị giám đốc này. Họ không phải là hai người chỉ làm ở hai bộ phận khác nhau, có cảm giác, họ đứng về hai chiến tuyến. Bỗng dưng cô thấy sợ cho vị trí của mình khi phải làm việc giữa ranh giới này.

[ Longfic ] Không cần định mệnh , tôi vẫn yêu em ( Eunyeon / Jijung )Đọc truyện này MIỄN PHÍ!