Chap 29

3.8K 127 3

Sáng hum sau tại sân bay Tân Sơn Nhất 1 người con gái mặc bộ đồ công sở tay bê 1 đống tài liệu bái tóc màu hạt dẻ xoăn nhẹ đến thắt lưng 2 má phúng phính đôi môi có phần nhợt nhạt hơn đang tiến về chiếc xe BMW đậu sẵn ở ngoài.

- Ai mắt kính, ai giày độn hông.._chuông điện thoại của nó reo lên.

- Alo....tôi về rồi...sao...quán cà phê Love Story á....ừ...tôi sẽ đến đó...._nó trả lời điện thoại xong khẽ nhíu mày " quái ký hợp đồng mà ở quán cà phê à " nó nghĩ.

Đến nơi nó mở cửa bước vào hắn nhìn thấy nó, người con gái hắn ngày đêm thương nhớ vẫn còn sống cô ấy đang đứng trước mặt hắn đây. Vẫn khuôn mặt ấy nhưng có phần kém hồng hào hơn, vẫn đôi môi ấy nhưng nhợt nhạt hơn, vẫn đôi mắt ấy, mái tóc ấy làm cho hắn nhớ như điên như dại.

Nó nhìn thấy hắn ngỡ ngàng tài liệu trong tay đột nhiên rơi xuống người đàn ông nó yêu thương người mà nó đang chốn tránh suốt bao nhiu năm qua đang ngồi ở đây đang nhìn nó. Không nó không thể gặp hắn nếu không nó sẽ không đủ can đảm để phẫu thuật mất, nó sợ nó sẽ không được nhìn thấy hắn nữa nó bỏ chạy, chạy thật nhanh nước mắt nó nhòe đi nó rẽ vào con hẻm nhỏ đứng khóc. Đột nhiên 1 vòng tay ôm lấy eo nó hơi thở phả vào cổ nó giọt nước mắt rơi xuống tay nó. Nó chết lặng.

- Vợ...bắt được em rồi...anh nhớ vợ lắm_hắn vừa khóc vừa nói. Không nó không thể thế nó không thể cho hắn pít nó vẫn còn sống không được.

- Anh nhận nhầm người rôi_nó đẩy hắn ra lạnh lùng nói. Nhìn người con trai trước mặt nó đang khóc tim nó đau thắt lại. Hắn kéo nó lại ôm lấy nó thật chặt.

- Vợ đừng giấu anh nữa bác kể cho anh nghe hết rồi, Anh sẽ ở bên cạnh vợ, anh sẽ không rơi xa vợ nữa đâu. Xin vợ, vợ đừng bỏ anh mà anh đau lắm không có vợ anh như 1 cái xác không hồn không còn niềm vui trong cuộc sống, anh cầu xin vợ đừng bỏ anh, anh yêu vợ lắm_hắn nói. Nước mắt nó rơi ra như mưa nó đau, đau lắm, nó vòng tay ôm chặt lấy hắn để vơi đi nỗi nhớ thương trong nó, nó cũng yêu hắn iu hắn rất nhìu. Hắn hôn nó 1 nụ hôn sâu và nó cũng đáp trả. Sau 1 lúc khóc như mưa ôm hôn nhau thắm thiết hắn mỉm cười lau nước mắt cho nó nói.

- Ngoan, đừng khóc nữa như mèo ý, giờ anh đưa vợ về nhé.

- Không, anh, em không mún cho mọi người pít em còn sống để mai làm phẫu thuật nếu em con sống thì em sẽ đến gặp mọi người nếu em...._nó chưa nói hết câu hắn đã hôn nó chặn họng.

- Được rồi đợi mai phẫu thuật xong anh sẽ đưa vợ về _hắn buông nó ra nhẹ nhàng

- Nhưng..._nó mún nói nữa.

- Không nhưng nhị gì hết vợ đừng suy nghĩ lung tung pít chưa? giờ anh đưa em về khách sạn._hắn nói rồi dắt nó đi nó mỉm cười ngoan ngoãn đi theo.

Hắn đưa nó đến 1 khách sạn lớn thuê 1 phòng Vip rồi đưa nó lên.

- Vợ nghỉ đi anh đi mua ít đồ ăn cho vợ._hắn nói

- Anh không về công ty à?_nó hỏi

- Không, bỏ hết anh ở đây với vợ_hắn cười nói rồi đi ra ngoài. Nó đi tắm ngâm mình trong bồn tắm lâu rồi nó mới có cảm giác thỏa mái như thế này. Tắm xong nó đi ra đột nhiên lại lên cơn đau đầu, choáng váng nó lục tìm thuốc mắt nó hoa cả đi không nhìn thấy rõ được.

Anh đã bắt được emĐọc truyện này MIỄN PHÍ!