23.

145 23 7
                                        

Sayuri đứng nhìn biệt đội Pussy Cats vừa xuất hiện, mèo đen nằm ườn trên đầu lại cựa người lật mình, còn nhẹ nhàng kêu lên một tiếng. Cô cảm thấy như bản thân đang mang một cục tạ trên đầu vậy, nặng vô cùng.

Trong lúc cô không để ý, hai cặp mắt đang hướng về phía này.

"..."

"Cmn, cái gì kia..."

"Khu trại của các em ở dưới kia kìa."

Nghe nói như thế, Sayuri liền hiểu chuyện gì sắp xảy ra, một bài huấn luyện sắp sửa bắt đầu. Đối với cô, một người đã quen với việc chiến đấu và ăn hành ngập mồm thì chuyến huấn luyện này không là gì, nhưng đối với lớp A - những thiếu niên, thiếu nữ chưa từng chịu khổ thì chuyện này có vẻ hơi quá sức với họ, nhất là với những đứa mong chờ một trại hè ngập tràn "niềm vui và tiếng cười".

Cô nghĩ thầm trong khi bật nhảy xuống dưới để tránh khỏi đống đất lở, UA quả nhiên cũng không hiền lành lắm.

"Trên đất bọn cô thì mấy em cứ dùng năng lực thoải mái!! Các em có hai giờ, hãy tự tìm đường đến trại trong thời gian đó, và vượt qua khu rừng quái thú!!"

Cô chợt cảm thấy cái này có chút quen thuộc, giống với khoảng thời gian khi cô còn học ở Cao chuyên. Mấy cô cậu thiếu niên 16, 17 tuổi ấy luôn tràn đầy sức sống và hoài bão, lại bị hiện thực tàn khốc vùi dập không thương tiếc.

Cô rũ mi mắt, nhìn đôi giày đã nhiễm chút bụi của bản thân.

Lại ngẩng đầu, nhìn con quái vật đang lăm le phía trước, một ảo giác mơ hồ xuất hiện.

Ngay khi con quái vật định tấn công, Midoriya, Bakugo, Iida và Todoroki đã nhanh chóng sử dụng Kosei để xử lí nó.

Ngay tức thì, hàng loạt con quái vật khác đã xuất hiện, và với sự kết hợp, đoàn kết của mọi người, tất cả quái vật đã được xử lí.

Đến chiều tối, cả bọn mới lết về đến trại hè, nhìn ai ai cũng lấm lem bùn đất, và Sayuri cũng không ngoại lệ.

Cô liếc nhìn đôi giày dính đầy bụi bẩn của bản thân, thầm thở dài.

Đây là đôi giày bác Umi tặng cô, thành thật mà nói thì cô không muốn nó bị bẩn chút nào.

Chợt cô chú ý đến một cậu bé đang đứng phía xa, thấy ánh mắt mãnh liệt và ngập tràn thù địch kia liền không khỏi thích thú, cô nhẹ nhàng vẫy tay chào.

Kota đang quan sát mấy người anh hùng tương lai thì bắt gặp một đôi mắt tĩnh lặng đang hướng về phía mình, một cô gái với mái tóc xanh rêu dịu dàng đang vẫy tay với cậu. Như mèo bị giẫm phải đuôi, Kota nhảy dựng lên.

Sayuri thấy thế liền bật cười.

Cô nhìn Midoriya đi lại bắt chuyện và bị cậu nhóc cho một đấm thẳng vào hạ bộ mà xuýt xoa.

Khá lắm.

Bakugo Katsuki thấy thế thì nhếch mép cười hắt, "Ranh con."

Todoroki Shoto phía sau liền nói với bản mặt lạnh lùng.

"Không thấy giống nhau à?"

Sayuri còn bồi thêm một câu.

"Cậu với nhóc đó là anh em thất lạc hả?"

[JJK/BNHA/+] Thời Đại Của Anh HùngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ