22.

143 23 2
                                        

Sayuri và Bakugo cùng ngồi trên băng ghế dài tại công viên, cô nhẹ nhàng vuốt ve mèo đen đang nằm ườn trên đùi.

Không gian rơi vào im lặng, chỉ cod tiếng gió thoang thoảng giữa không trung.

Mãi một lúc sau, Bakugo Katsuki mới hỏi.

"Con mèo đó ở đâu ra vậy?"

"Nó luôn ở đây mà, chỉ là cậu không nhìn thấy thôi."

Thật ra mèo đen là hình dạng của Nagoushi khi bình thường, thỉnh thoảng nó sẽ biến thành hình người, nhưng thông thường thì sẽ giữ nguyên ở dạng mèo.

Cô còn nói thêm, "Nhiều lúc nó còn ngồi lên đầu cậu đấy, Bakugo-san. Trông buồn cười lắm." Sau đó liền bật cười.

Bakugo tưởng tượng ra cảnh một con mèo to tướng ngồi trên đầu bản thân mà cậu lại không hề hay biết liền thấy mất mặt, lại thêm tiếng cười của Sayuri thì độ nhục càng tăng cao.

Thế là cậu nổi đoá, "Mày cười cái gì mà cười!? Tao giết bây giờ!!"

Sayuri thấy Bakugo sắp la làng thì ngậm mồm.

"A, không, không cười nữa."

"Thế mày muốn hỏi gì? Nhanh lên tao còn về." Bakugo đút tay vào túi áo khoác, không nhanh không chậm nói.

Sayuri nghe thế liền hỏi.

"Cậu thấy mấy thứ kia từ bao giờ vậy?"

"Hai hôm trước."

"Cậu chạm vào chúng chưa? Có bị tấn công lần nào không?"

"Chưa chạm, không bị tấn công."

"Cậu có sợ không?"

Bakugo hơi do dự, với lòng tự trọng cao hơn cả núi của cậu ta thì không đời nào nhận là bản thân sợ.

"Tất nhiên là không-"

Trước khi kịp nói hết câu, Bakugo đã va phải đôi mắt nhạt màu của Sayuri, không trong trẻo hay lấp lánh như mọi khi, mà lẳng lặng và yên tĩnh hệt nước hồ mùa thu.

Cậu ngừng lại, hồi lâu mới mấp máy.

"Có."

Thanh âm dường như còn không bật ra khỏi miệng, nhưng Sayuri lại nghe rõ.

Cô gật đầu, lại nghe thấy Bakugo hỏi.

"Mấy thứ đó là gì vậy? Tại sao mày lại có thể giết chúng?"

Cô vừa vuốt ve mèo vừa trả lời.

"Đó là lời nguyền, là chú linh hay nguyền hồn. Những sinh vật gớm ghiếc được sinh ra từ những cảm xúc tiêu cực, những mặt tối tồi tệ của con người. Cậu có thể coi chúng như tội phạm, nhưng sức mạnh và độ nguy hiểm cao hơn nhiều."

"Còn tại sao tôi có thể giết chúng thì..."

Cô dừng lại, một bàn tay đưa lên, ngọn lửa màu xanh đen liền bao bọc cả bàn tay cô.

"Thứ này là chú lực, là nguồn sức mạnh tôi dùng để thanh tẩy lũ nguyền hồn kia. Chú lực giống như nguyền hồn, đều bắt nguồn từ những cảm xúc tiêu cực của con người.

Nguyền hồn chỉ có thể bị thanh tẩy bởi chú lực, và chú lực thì không phải ai cũng có thể sở hữu, chỉ 2% dân số thế giới có chú lực.

[JJK/BNHA/+] Thời Đại Của Anh HùngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ