Hôm nay Itoshi Rin sẽ làm nên một kỳ tích, y muốn bỏ nhà ra đi, nếu Isagi Yoichi không đi cùng y, vậy thì y sẽ bỏ đi một mình, đi đâu cũng được, miễn là không phải tiếp tục sống chung dưới một mái nhà với Itoshi Sae.
Như thường lệ, Itoshi Rin được tài xế đưa đến trường, sáng nay Isagi đã thay băng cho y, nhưng chỉ cần cử động hơi mạnh một chút liền cảm nhận được cơn đau nhức đến từ vết thương, điều này càng củng cố thêm quyết tâm rời nhà Itoshi của y.
Itoshi Rin không hề có biểu hiện bất thường nào, vẫn đi học như thường lệ, thậm chí còn mặc kệ vết thương mà chơi bóng trong giờ ra chơi, cho đến lúc sinh hoạt câu lạc bộ buổi chiều, đương nhiên là y trốn học, tranh thủ thời gian nghỉ, trèo ra cửa sổ thông gió của nhà vệ sinh trong phòng thay đồ ra ngoài.
Kế hoạch của y là trèo qua tường ở sau trường học ra ngoài, y muốn tránh tài xế đến đón từ nhà cùng với tai mắt trong trường, nên chỉ có thể rời đi từ con đường hẻo lánh này.
Itoshi Rin đội mũ lên, kéo vành mũ xuống, cố gắng không thu hút sự chú ý của người khác.
Vì bị thương nên động tác leo tường đáp đất của Itoshi Rin có phần chậm chạp. Con đường nhỏ này vô cùng hoang vắng, thường chỉ có mấy đứa học sinh hư hỏng trốn học mới đi qua, rác vương vãi khắp nơi, lúc Itoshi Rin nhảy xuống còn làm mấy con mèo hoang đang lục thùng rác tìm thức ăn hoảng sợ giật mình.
Từ nay trở đi, có lẽ y cũng chịu chung số phận giống với mấy con mèo hoang này rồi.
Cho dù Isagi Yoichi có đích thân tới đón y thì y cũng sẽ không trở về, Itoshi Rin oán hận nghĩ thầm.
Y không để ý rằng ở cuối con hẻm, có một nhóm côn đồ lang thang đang tụ tập, từng cử động của Itoshi Rin đều được thu vào tầm mắt của bọn họ.
Chuông điện thoại reo lên, Isagi thấy chữ “Sae” hiển thị trên màn hình, liền cảm thấy toàn thân run nhẹ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhận điện thoại.
“Sae, sao vậy?” Isagi Yoichi nhẹ nhàng hỏi.
“Hội đàm còn chưa kết thúc, em đi đâu rồi.” Itoshi Sae hỏi từ đầu dây bên kia.
Isagi Yoichi gia nhập vào gia tộc Itoshi với tư cách là phu nhân của Itoshi Sae, đây là sự thật danh ngôn chính thuận, vậy nên cho dù cậu là đàn ông thì vẫn phải tham gia các buổi tụ họp xã giao với thân phận này, nếu không thì chẳng khác nào thiếu tôn trọng với gia chủ bên kia.
Giống như bây giờ, Isagi tranh thủ thời gian nghỉ giữa cuộc đàm phán mà lên xe, ra lệnh cho tài xế đến trường Itoshi Rin để đón người, trên người cậu vẫn còn mặc bộ kimono màu trắng chưa kịp thay.
“Em đi đón Rin, hôm nay nó tan học, em sợ nó xảy ra chuyện gì.” Isagi Yoichi thành thật trả lời.
Itoshi Sae không nói gì đặc biệt cả, chỉ dặn dò: “Nhớ về sớm.”
Isagi Yoichi gật đầu đồng ý, cúp điện thoại xong liền bảo tài xế tăng tốc độ.
Lúc đến cổng trường cũng đã hơi muộn rồi, ngoài cửa chỉ còn rải rác học sinh đi ra, còn có cả xe của nhà Itoshi, vốn phụ trách đón Itoshi Rin ở cổng, nhìn thấy xe đến, đám thuộc hạ thường chịu trách nhiệm hộ tống Itoshi Rin liền tiến lên chào hỏi.
BẠN ĐANG ĐỌC
TRANS [Rinisa/Saeisa] Phu nhân trong gia quyến
Romance🚨Rất phong kiến, rất cổ hủ, rất máu chó 🚨Có hint Hioisa Cre fic: https://archiveofourown.org/works/55418530?view_full_work=true Writer: alltimesleep Trans: Thỏ tuyết - MDuynPh BẢN DỊCH ĐÃ ĐƯỢC ĐĂNG LẠI VỚI SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔN...
![TRANS [Rinisa/Saeisa] Phu nhân trong gia quyến](https://img.wattpad.com/cover/397885452-64-k357535.jpg)