18.

161 27 16
                                        

Sayuri nằm ườn trên chiếc giường thân yêu của bản thân, có chút hồi hộp vì mai sẽ được gặp các bạn trong lớp 1A. Cô lại lật đật bật dậy, ngồi vào bàn học và mở sách vở ra.

Cô đã nhờ Bakugo Katsuki gửi lại vở ghi từ đầu năm đến giờ, mặc dù đã học hết những kiến thức cần thiết nhưng Sayuri vẫn xem lại phòng trường hợp có kiến thức mới.

Cô chống cằm nhìn ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, bỗng chốc trôi về một miền kí ức xa xăm.

Năm ấy cô mười lăm tuổi, cái ngày mà lần đầu bước vào Cao chuyên chú thuật Tokyo, vẫn còn xa lạ đủ kiểu, chẳng quen ai và cũng chẳng thân với ai. Điều duy nhất Sayuri gần gũi có lẽ là mặt trăng sáng đang treo lủng lẳng trên đầu - thứ đã cùng đồng hành với cô từ thuở lọt lòng.

Sayuri năm mười lăm bé lắm, người gầy như que củi, chiều cao chỉ vỏn vẹn 160cm, vậy nên khi đứng dưới ánh trăng, trông cô như lọt thỏm giữa bóng tối vô tận, đen đặc của màn đêm.

"Sayuri."

"Này."

Cùng lúc, giọng nói trong trẻo, ấm áp và nhẹ nhàng trong trí nhớ của cô bị một giọng khàn đặc, nam tính khác xen vào.

Cô quay đầu, một thân ảnh to lớn bỗng phóng đại ngay trước mắt.

Cô mỉm cười nhẹ, ánh mắt quá đỗi ôn nhu, "Nagoushi."

. . .

Ánh mặt xuyên qua ô cửa kính, nhẹ nhàng chảy dài trên vai của người thiếu nữ đang đung đưa trước gương.

Bầu trời thật quang đãng với những đám mây đang trôi theo gió.

Sayuri ngắm nhìn bản thân trong gương, tự cảm thấy bộ đồng phục UA thật không hợp.

Cô lại chú ý đến phần chân tóc trắng kia, hừm, lại phai khá nhiều rồi. Nếu lúc trước không quá lộ, nhìn kĩ mới thấy thì bây giờ nó đã trắng nguyên một đỉnh đầu, nhìn thấy hai màu rõ rệt.

Cô chẹp miệng, không quan tâm nữa mà đeo cặp sách lên, ra khỏi nhà và hướng đến cửa hàng của bác Umi.

Đường phố Hosu vẫn đông đúc như mọi hôm, chỉ khác một chút là những công trình bị phá hủy bởi cuộc tấn công hôm kia đang được sửa chữa, dàn giáo dựng khắp nơi. Và may sao cửa hàng của bác Umi không bị thiệt hại quá nhiều, chỉ bị vỡ một ô cửa kính mà thôi.

Cô đẩy cửa bước vào.

"Umi-san."

Bác Umi đang bận rộn trong bếp chạy ra, thấy cô mặc đồng phục của UA thì không tiếc lời khen gợi.

"Ôi cha, Sayuri-chan mặc đồng phục nhìn đẹp quá, rất ra dáng thiếu nữ nha."

Cô mỉm cười, nhẹ giọng nói, "Cháu lấy một chiếc croissant nha."

"Ừm, xong rồi đi học cẩn thận nhé!"

"Vâng."

Cô ngồi trên tàu điện mà ngặm chiếc croissant, mắt vẫn hướng ra bên ngoài ngắm phong cảnh. 

Tàu dừng, cô đi xuống, hướng về phía UA mà đi.

Sayuri đứng giữa sân trường UA mà không khỏi cảm thán, đúng là quá hiện đại rồi đi?

[JJK/BNHA/+] Thời Đại Của Anh HùngNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ