2. I spend my days dreaming about you (2)

557 47 0
                                        







"Lẽ ra không nên biến nó thành thói quen."

Nói thì vậy đấy, nhưng hành động của họ thì không.

Nhìn mà xem, họ lại đang cùng nhau nằm dài trên ghế sofa thay vì ai lăn về giường người nấy, Wonwoo một mặt thì tỏ ra dửng dưng, một mặt lại trông vô cùng thoải mái cuộn mình, rúc vào tấm chăn mềm mặc dù phòng khách đang bật máy sưởi vô cùng ấm áp. Mingyu bị bao quanh bởi những chiếc gối và con mèo họ Jeon, cơ thể cũng theo đó mà ấm sực.

"Nhưng mà nó thành thói quen của mình thật rồi ý? Hay ý anh muốn nói cái này?" Mingyu đột nhiên siết chặt eo Wonwoo, khiến anh ngọ nguậy nhích ra một chút, nhưng lại nhanh chóng bị cậu thu hẹp khoảng cách. Có thể nói bước đầu trong công cuộc hàn gắn giữa họ có chút thành công, mấy nay Wonwoo thực sự đã để cho Mingyu ôm ấp bất chấp, và Mingyu không phủ nhận vài lời tùy hứng của Jeonghan đã đóng góp rất lớn cho chuyện này.

"Cả hai, nhưng mà cứ nằm như này thì anh sẽ không nhấc người nổi vào sáng mai." Wonwoo lẩm nhẩm, trông mệt mỏi ngay chỉ khi vừa nghĩ đến chuyện thức dậy.

"Anh cứ ngủ đi," Mingyu trả lời dịu dàng, không quên dụi gần hơn. "Em sẽ gọi anh dậy."

"Thực sự không dậy nổi đâu," Wonwoo vẫn cố chấp nói nhỏ, tiện thể xoay người một chút tìm tư thế thoải mái hơn, ấy thế mà tay vô tình lướt qua bàn tay ấm áp của Mingyu, khiến anh giật mình chạm ánh mắt cậu.

"Em đang đổ mồ hôi đấy" Wonwoo bật cười, để ý má cậu em cùng phòng đang ửng hồng.

"Giờ ở đây nóng quá chừng, anh biết lý do mà," Mingyu giả bộ trách móc, họ lại bất đồng về máy sưởi lần nữa. Mingyu đã đồng ý để nhiệt độ máy sưởi cao ngất theo ý Wonwoo chỉ cần họ cùng nhau xem phim, và mặc dù đề nghị đó có vẻ quá có lợi cho Wonwoo một cách kì lạ, anh vẫn đồng ý xem cùng cậu.

"Ngoài trời lạnh điên mà, anh chỉ đang để nhiệt độ ở mức hoàn hảo cho thời tiết này thôi," Wonwoo nhanh miệng chống chế, cố dời sự chú ý qua bộ phim đang dang dở.

"Em ngủ cởi trần cả vào mùa đông cơ," Mingyu chẳng hề xạo sự đáp lại.

"Thì anh cũng không mặc quần áo lúc ngủ, nhưng không có đổ mồ hôi ý?"

Lạy chúa, bây giờ không phải là lúc để suy nghĩ về Wonwoo-khỏa thân sẽ như thế nào đâu Mingyu! Làm ơn kiềm chế lại ngay!

"Em không kiểm soát được," Mingyu buột miệng, vừa hay trùng ý tứ nói về mồ hôi.

"Vậy bỏ tay ra khỏi eo anh đi."

"Em thích đổ mồ hôi hơn," Mingyu đáp lại mà không thèm suy nghĩ, nói xong liền chột dạ liệu cậu có hơi quá đà không? Lỡ Wonwoo đá cậu ra thì sao? Không thèm suy nghĩ đến giây thứ 2, Mingyu đột nhiên cởi chiếc áo đang mặc rồi vứt nó không thương tiếc trên sàn, sau đó vòng tay ôm gọn Wonwoo vào lòng lần nữa. "Như này khá hơn rồi."

Wonwoo đanh đá liếc cậu thực hiện một loạt hành động, dợm nói điều gì đó nhưng lại thôi. Hai người nằm im trong giây lát, thế mà tâm trí người nhỏ hơn không còn tỉnh táo, chỉ còn biết cảm nhận khoảnh khắc vô thực này.

Cậu đang bán khỏa thân, ôm Wonwoo trong vòng tay, tâm trí rối loạn đến mức còn chẳng thèm để ý nội dung bộ phim đang chiếu là gì. Mingyu một bên có chút tội lỗi nhìn Wonwoo lúng túng trong vòng tay cậu, bên còn lại tự thuyết phục bản thân muốn làm việc lớn thì phải liều, muốn ôm người đẹp thì phải xài chiêu.

[Meanie][Trans] We Hug NowNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ