hai bữa nay bận chạy đồ án wa' nên tới nay mới ngoi lên được.
tui chưa beta nữa nên anh em check giúp tui với nhé, vội quá.
_____
Rin bất chấp tất cả, tận dụng thể lực vượt trội để lao thẳng tới. Đây đúng là tình huống khó nhằn nhất đối với Isagi.
Isagi nhíu mày, nhìn Rin đang thè lưỡi trước mặt, trầm giọng cảnh cáo lần nữa: "Itoshi Rin, thu lưỡi lại, đừng có xem tôi là Itoshi Sae."
...Gì đây? Isagi đang nói cái quái gì vậy?
Rin nhíu mày sâu hơn, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu. Bản năng mách bảo rằng câu nói đầy ẩn ý kia tuyệt đối không phải điều gì hay ho. Nếu không làm rõ ngọn ngành, chắc chắn nó sẽ gây phiền toái lớn. Nhưng ngay lúc này, hắn đang ở trên sân, đang giữa một trận đấu khốc liệt.
Trong đầu Rin giờ đây chỉ còn cháy bùng ngọn lửa muốn nghiền nát Isagi.
Đây không phải lúc để phân tâm bởi mấy chuyện vớ vẩn đó.
Hắn dán chặt ánh mắt vào Isagi, cười lạnh: "Hả? Mắt tao còn chưa kết vảy đâu."
Mày còn kiêu ngạo và đáng chết hơn cả Itoshi Sae.
Làm sao mà tao có thể xem mày là anh ta được?
Giảm tốc một nhịp, rồi lại bùng nổ tăng tốc, Rin định vượt qua Isagi từ phía tay trái.
Không ngoài dự đoán, Isagi đã đoán được hướng di chuyển của hắn, lập tức bật người chắn trước.
Nhưng liệu mày có cản nổi tao không? Với sức mạnh của mình, Rin đẩy mạnh tay vào ngực Isagi, tạo khoảng trống để tiếp tục tiến lên với trái bóng trong chân.
Isagi lảo đảo, bước chân bị lệch ra phía sau một chút và khẽ phát ra tiếng hừ nhẹ. Đối đầu với Rin khi hắn đang ở trạng thái này thực sự vượt ngoài dự đoán, khiến tình hình trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Nhưng cũng chỉ khi mọi chuyện trở nên khó khăn thế này, trận đấu này mới trở nên thú vị, đúng không? Isagi nhanh chóng đuổi theo Rin, đồng thời ra hiệu cho Tokimitsu đổi vị trí với mình.
Mặc dù tên khốn Rin này sau khi thoát khỏi trạng thái mất trí đó, chắc chắn sẽ tức điên vì bản thân lại dùng cái trạng thái "lè lưỡi" quý giá như vậy để đối đầu với cậu.
Nhưng ai thèm quan tâm chứ?
Trong mắt Isagi, ngọn lửa chiến đấu càng bùng lên mãnh liệt.
Chỉ cần cậu thấy vui sướng là được.
Tokimitsu nhanh chóng đổi vị trí với Isagi, đứng gần Rin hơn. Trong khi đó, Isagi chuyển sang phía gần Nagi hơn, vừa chủ động phòng thủ Nagi, vừa quan sát chặt chẽ cuộc đụng độ giữa Tokimitsu và Rin để tìm cơ hội giành lại bóng.
"Cuối cùng cũng lại đối đầu với cậu rồi, Isagi." Nagi bám sát bên cạnh cậu, giọng nói như thể chờ đợi điều này từ lâu.
Isagi không buồn quay đầu đáp lời. Chỉ một cái liếc nhẹ qua khóe mắt cũng đủ để cậu xác định sơ bộ vị trí của đối thủ.
Khi bóng chưa tới chân Nagi, dù kỹ năng phối hợp và tổ chức của hắn khá tốt, thì trong mắt Isagi hắn vẫn chẳng đáng để trở thành mối bận tâm.
Nagi: ......
Ánh mắt của Isagi vụt qua người Nagi như một nhát dao sắc lẹm, xuyên thẳng vào tim hắn. Cảm giác đau đớn lan khắp lồng ngực, tựa như từng giọt máu rỉ ra từ vết thương vô hình. Trong tâm trí, câu nói "Tạm biệt, thiên tài" lại vang lên rõ mồn một.
Nhưng lần này, nơi sâu thẳm trong ký ức hắn hiện lên những mảnh ghép chưa từng thấy.
Hắn thấy Isagi đang nhìn 'mình'.
Isagi chuyền bóng cho 'mình'.
Họ mặc cùng một màu áo, là đồng đội của nhau.
Isagi nói với 'mình': "Dựa vào chúng ta để giành chiến thắng. Nhìn tôi đi."
Isagi thực sự muốn hắn đặt ánh mắt lên cậu ấy.
Nhưng 'Nagi' lại không làm vậy.
Cũng giống hôm nay, hắn từng dành cho Isagi chỉ một cái nhìn hờ hững. Thời điểm đó, toàn bộ sự chú ý của hắn đều dồn hết vào Reo.
Phải đến thật lâu sau, hắn mới đáp lời Isagi bằng một thái độ hời hợt: "Ừm."
Những ký ức này càng hiện rõ, càng khiến cảm giác khó chịu trong lòng hắn thêm rõ nét.
Rốt cuộc Reo có gì đặc biệt chứ?
Rõ ràng nếu tập trung vào Isagi, hắn đã có thể học được nhiều điều hơn.
Chẳng lẽ... đây chính là quả báo vì đã không chịu học hành nghiêm túc?
Rõ ràng là hắn đã có cơ hội được làm đồng đội với Isagi.
Được đón nhận trọn vẹn ánh nhìn của Isagi.
Và cả những đường chuyền đáng giá từ đôi chân của Isagi.
...Nhưng giờ có tiếc nuối cũng vô ích. Làm sao có thể hối hận về thứ vốn dĩ chưa từng thuộc về mình?
Nagi lắc đầu mạnh, gạt phăng những dòng suy nghĩ nặng nề kia ra khỏi tâm trí. Hắn hướng sự tập trung trở lại vào trận đấu trước mắt.
Dù những ký ức ấy có phần kỳ lạ, nhưng đâu phải hoàn toàn vô dụng. Nhãn quan của hắn hướng thẳng đến bóng lưng Isagi, theo từng bước di chuyển của cậu ấy, tiến đến nơi trung tâm sân đấu. Nơi đó có một con mãnh thú đang cuồng nộ phá tan mọi thứ chắn đường nó.
Hắn đã tìm được rồi.
Lối chơi có thể giành lại ánh mắt của Isagi.
...Khoan đã. Tên khốn Isagi chết tiệt đó vừa đổi vị trí sang phòng thủ người khác à!? Nhìn thấy Tokimitsu lao đến, Rin gần như tức đến phát điên.
Mày dựa vào cái gì mà tránh né tao?
Dựa vào cái gì mà không dám đường đường chính chính đối mặt với tao?
Rin quét ánh mắt lạnh lẽo về phía Isagi đứng cạnh Nagi, trong thâm tâm bỗng nở một nụ cười lạnh.
Mày không tìm tao? Vậy tao sẽ tự tìm mày.
Không ngần ngại, Rin lập tức lao thẳng vào Tokimitsu.
"Ế ế ế ế ế!? Chuyện gì vậy!? Đây là chiến thuật gì!?" Tokimitsu bối rối, tay chân luống cuống không biết làm gì cho đúng.
Rõ ràng Rin chỉ cần tiến lên phía trước là được, người phải tránh đường để hắn tự do di chuyển là Tokimitsu chứ!? Sao Rin lại chủ động áp sát, tự nhấn chìm cơ hội sút của chính mình thế này!?
Thậm chí Aryu, người đang chuẩn bị sẵn sàng hỗ trợ phòng ngự cho Tokimitsu, cũng khựng người vì hoàn toàn không hiểu tình huống oái oăm trước mắt.
Itoshi Rin đang tự tay làm hẹp lại góc sút của mình. Vậy thì... nên đề phòng cú sút từ Rin, hay phải chuẩn bị chắn đường chuyền?
Đường suy nghĩ kỳ quái của Rin lập tức làm gián đoạn toàn bộ kế hoạch hành động của mọi người trên sân.
Không ai hiểu được hắn đang định làm gì.
Nhưng có lẽ... ngoại trừ Isagi.
Nagi vẫn dán chặt ánh mắt vào bóng lưng của Isagi.
Hắn hiểu rằng mình cần nắm bắt được thời cơ khi mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Rin và Isagi.
Đó chính là khoảnh khắc hắn có thể tỏa sáng từ "góc chết", giống như cách Isagi vẫn luôn làm.
Rin cùng Tokimitsu vừa dùng sức giằng co vừa tiến sát khung thành. Đúng lúc tưởng chừng thế bế tắc kéo dài vô tận, Rin đột ngột hạ thấp trọng tâm, giảm lực đẩy để thay đổi cục diện.
Tokimitsu:!
Áp lực mà hắn tạo ra đang bị Rin lợi dụng ngược lại!?
Tokimitsu mất thăng bằng, loạng choạng rồi ngã nhào ngay sau lưng Rin.
Không còn Tokimitsu cản đường, cuối cùng Rin cũng có thể chính diện đối đầu với Isagi.
Nhưng khi ngẩng đầu lên, vị trí của Isagi đã trống không.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía bên phải hắn như tiếng ma quỷ đoạt mạng.
"Tokimitsu, vất vả rồi."
Là Isagi Yoichi!?
Cậu ta đã lợi dụng góc chết trong tầm nhìn của mình, xuất hiện từ một vị trí hoàn toàn ngoài dự đoán!? Rin vội vươn tay cản Isagi lại, nhưng khi nghe thấy giọng nói của cậu rồi mà mới bắt đầu hành động.... Thì đã quá muộn rồi!
Isagi đưa chân phá bóng, ban đầu định chuyền thẳng về phía Aryuu để khởi động một pha phản công.
Nhưng ngay lập tức, cậu nhận ra Nagi đã phán đoán trước tình huống, lợi dụng khoảng trống mà cậu vừa tạo ra khi rời khỏi vị trí để tiến vào khu vực của đường chuyền dự tính.
Ẩn mình sau màn so kè giữa mình và Rin sao? Suýt chút nữa thì cậu qua mắt được tôi rồi đấy. Không tệ chút nào.
Trong lòng Isagi khẽ tán thưởng Nagi một tiếng, rồi lập tức đổi hướng xử lý bóng.
Thay vì chuyền cho Aryuu như kế hoạch ban đầu, cậu chủ động sút bóng vào chân Rin.
Bóng chạm vào chân Rin rồi lăn ra đường biên.
Đây sẽ là một quả ném biên cho đội của cậu.
Mặc dù sẽ tạo cơ hội cho đội Rin sắp xếp lại hàng phòng ngự, nhưng dù sao quyền kiểm soát bóng cũng đã thuộc về đội cậu....
Ngay khoảng khắc đó, một bóng hồng thoáng vụt qua ngay trước mặt Isagi.
Đuổi theo! Đuổi theo! Phải đuổi kịp bóng!
Ngay cả khi không chắc có kịp hay không, vẫn phải thử đến cùng!
Mái tóc hồng bay lượn trong không trung, Chigiri siết chặt ánh mắt vào quả bóng đang chậm rãi lăn ra mép đường biên.
Nhanh hơn chút nữa! Đôi chân của tao!!!
"Aaaaahhhhh!!!"
Chigiri gầm lên, lao người về phía trước. Trong cú nhấn cuối cùng, cổ chân hắn móc bóng trở lại sân ngay trước khi nó kịp vượt qua vạch biên hoàn toàn.
Cả người hắn trượt dài trên thảm cỏ, lăn một vòng, rồi ngẩng đầu lên. Ánh mắt Chigiri đuổi theo hướng bay của quả bóng mà mình vừa cứu.
Người đang đứng ở đó.
Là Nagi Seishiro!
"Nagi!" Chigiri bật dậy, hét lớn, "Con gà con chết tiệt, đừng để tao coi thường mày! Ghi một bàn cho tao xem!"
"Ừm." Nagi nhìn quả bóng bay đến trước mặt mình. Trong đôi mắt xám tro, một ánh lửa âm ỉ cháy lên quyết liệt.
"Cảm ơn sự liều mạng của cậu, tiểu thư."
"Tôi nhất định không phụ kỳ vọng."
Một cú nhún người nhẹ nhàng, Nagi dùng ngực hãm bóng gọn gàng và chuẩn xác. Vận dụng sức mạnh từ vùng eo săn chắc, hắn xoay nửa vòng trên không trung, chân phải giơ cao sẵn sàng tung cú vô-lê quyết định. Nhưng... không được. Làm gì có chuyện dễ ăn như vậy?
Aryu đã lập tức xuất hiện chắn trước khung thành, và Isagi cũng lao đến hỗ trợ phòng ngự trong nháy mắt.
Góc sút gần như đã bị phong tỏa hoàn toàn.
Chết tiệt!
BẠN ĐANG ĐỌC
[BLLK Edit|AllIsagi] Xin Lỗi, Tôi Mắc Hội Chứng PTSD
FanfictionĐồng nhân Blue Lock, AllIsagi Tình trạng bản gốc: Hoàn. Đang ra ngoại truyện. Tình trạng bản edit: Hoàn. Đang edit ngoại truyện BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG ĐỪNG MANG KHỎI CHỖ NÀY!!!! NGHIÊM CẤM CÁC HÀNH VI CHUYỂN VER/MƯỢN Ý TƯỞN...
![[BLLK Edit|AllIsagi] Xin Lỗi, Tôi Mắc Hội Chứng PTSD](https://img.wattpad.com/cover/389333846-64-k736552.jpg)