8. Ba ngày nữa là Tết

436 76 27
                                        

Anh Tòn thấy mặt mình đỏ bừng, khi Khuê chậm rãi mở mắt và gương mặt cả hai chỉ cách nhau vài centimet ngắn ngủi.

"Khuê không ngủ hả?"

Khuê nhìn anh luống cuống mà chỉ cảm thấy buồn cười, anh Tòn từ trước nay vẫn luôn làm mọi thứ trong thầm lặng và giữ cho riêng mình. Kể cả tình cảm đến muộn này cũng thế, Khuê không biết anh đã băn khoăn bao lâu, đã suy nghĩ nhiều như thế nào khi nhận ra loại cảm xúc đặc biệt ấy. Nhưng cậu cảm thấy rất may mắn rằng người đó là mình chứ không phải là một ai khác. Bọn họ kẻ đi trước người đi sau, vốn nghĩ chẳng còn cơ hội nữa nhưng cuối cùng Khuê vẫn không thể mặc anh và trái tim ở lồng ngực trái của mình được.

Khuê thích anh vào những năm tháng thiếu niên ngây ngô, cái thời mà bản thân vẫn còn nghĩ rằng chỉ cần mình muốn mọi thứ đều có thể đạt được. Khuê như ánh mặt trời trong năm tháng thanh xuân của bao người, thế nhưng tia nắng chói chang ấy lại trở nên lúng túng chỉ trước mặt một người nào đó. Cuối cùng còn chưa kịp nói lời yêu, Khuê đã nghe anh bảo rằng mình mãi là đứa em trai bé bỏng của anh.

Từ đó trở đi, Khuê quyết định đô hơn anh cho anh biết.

Từ lúc nhỏ cho đến tận khi trưởng thành, không một khoảnh khắc nào trong đời cậu thiếu vắng hình bóng của anh Tòn. Hai đứa đã gắn bó với nhau hơn một phần ba cuộc đời, đã từng là anh em tốt của nhau, cũng từng là đối tượng thầm mến của nhau. Đã từng là nỗi niềm giấu kín của nhau, cũng từng là nỗi đau thầm lặng chẳng dám kể ai nghe.

Khuê dẫu chợp mắt nhưng chưa từng thiếp đi, thế nên nụ hôn lén lút kia chẳng thể trở thành bí mật, cứ thế bị gió thổi tuốt lên bầu trời đêm. 

"Em phải canh hoa cho cô Sáu chứ? Anh ngủ thêm đi, dựa vào vai em mà ngủ."

Tòn đi đi lại lại cả ngày nay đã thấm mệt nên cũng thôi lăn tăn, vì anh biết rằng rồi sẽ đến lúc mọi tình cảm của mình sẽ được hồi đáp, dù sớm hay là chậm, dù kết quả có là gì thì anh cũng biết rằng mình và Khuê rồi sẽ ổn cả thôi. 

Chỉ có yêu nhau là việc của hai người, còn yêu thích một ai đó thì chỉ cần một người là đủ.

Tòn tin rằng dẫu đáp án có là gì, Khuê vẫn ở đó trong tim mình vẫn chẳng thể biến đi đâu, mà với anh chỉ cần như vậy đã là quá đủ rồi. Thế nên anh trở nên bình thản hơn bản thân nghĩ, cứ thế rúc vào tấm chăn lông, dựa lên bờ vai vững chắc kia mà ngủ. Anh dúi kính vào tay Khuê, sau đó lại không nỡ rút ra, cứ thế đặt luôn tay mình và kính vào bàn tay của Khuê.

Đêm lạnh và dài, đến khi bình minh nhô ra khỏi chân trời đã là chuyện của mấy tiếng sau. Khi anh Tòn hơi trở mình rồi lại theo thói quen nằm nhoài ra gác đầu lên đùi Khuê còn người vẫn trùm chăn kín mít. Sương sớm rơi ướt bụi vạn thọ trước mặt, thi thoảng có mấy chú bướm trắng lượn vội qua lại rồi lại bay đi mất, Khuê chụp vội một tấm, ở góc dưới còn cố tình để lộ một mái đầu tròn tròn rồi đăng lên vòng bạn bè. Nếu thế thì chẳng còn gì để nói, cho đến khi em trai bé bỏng của người nào đó chèn hẳn bài Chăm hoa vào cơ.

Thời gian mấy ngày cuối năm nhanh phát khiếp, chưa gì đã là ngày cuối anh Tòn canh hoa cho cô Sáu, nhân lúc mọi người đều đã có mặt ở quê hương dấu yêu, dưới sự cầm đầu của Huy mèo, cả bọn rồng rắn ra đến chỗ của anh rồi ngồi kêu lô tô.

meanie/minwon - sayangNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ