Lúc cu Nêm cà lết ra tới sạp hoa thì đồng hồ cũng đã điểm qua ngày mới, vốn cô Sáu ban đầu chỉ bâng quơ nói vụ muốn bán hoa tết thôi mà ai ngờ ba người đàn ông còn lại trong nhà Tòn làm thật. Chú Sáu hôm sau thật sự đi kiếm chỗ mua hoa sỉ rồi lên trạm quản lí chợ hoa xin một lô để nhà mình bán. Đến khi mọi thứ xong xuôi thì chú Sáu và cu Nêm liền đẩy Tòn ra đầu sóng ngọn gió, giao vào tay anh trọng trách nói cho cô Sáu biết. Tòn nhìn vẻ mặt lấm lét của hai bố con mà thấy cạn lời vô cùng.
"Bộ mọi người nhìn mặt con legit lắm hả?"
Cu Nêm bĩu môi, trốn sau lưng chú Sáu dỏng mỏ lên.
"Chứ gì nữa, má thương anh nhất còn gì?"
Anh Tòn nheo mắt nhìn thằng em dám bán đứng mình để thoát thân rồi lại khoanh tay nhìn chú Sáu.
"Ba nói thiệt hả ba?"
Chú Sáu thấy vẻ mặt bình tĩnh của Tòn cũng cười hối lỗi một tiếng rồi gật đầu. Tòn nghe cái nhiệm vụ khó nhất đổ lên đầu mình mà chỉ biết thở dài, sau đó không nhanh không chậm lững thững đi ra phòng khách nói chuyện với cô Sáu. Chuyện chấn động cỡ đó mà không biết anh dùng cách gì mà thấy cô Sáu chả có chút tức giận nào, hai mẹ con cứ rủ rỉ rù rì cả buổi rồi tối đó, cô Sáu dán nguyên cái lịch trực lên tường, phân công cả nhà đi ra canh hoa.
Từ hai ba đến hai tám chỉ có thể nhờ Tòn và cu Nêm thay phiên nhau trực vì cô Sáu với chú Sáu chưa được nghỉ làm, lúc này cu Nêm đột nhiên mới thấy hối hận vì mình đã hùa theo ý tưởng của ba, kết quả là giờ hai anh em luân phiên nhau đứa ca ngày đứa ca đêm bán bông cho cô Sáu.
Anh Tòn hôm nay canh hoa từ sáng tới khuya, mãi khi cu Nêm vừa ngáp ngắn ngáp dài đi ra thì anh cũng giật mình mở mắt. Anh đưa tay gỡ kính rồi dụi nhẹ mắt, xong định đứng lên thu dọn đồ đạc thì nhớ ra vẫn còn một người ôm chặt chân mình ngủ say đến quên cả trời đất.
Cu Nêm bên này nhìn anh Khuê nhà hàng xóm mất giá ôm anh hai nhà mình ngủ gục mà nhướn mày, sau đó ngước lên nhìn anh Tòn với ánh mắt là sao hé ta hé.
Anh Tòn hai bàn tay đặt ngoan trên đầu gối, mái đầu tròn ngó nghiêng qua lại rồi cuối cùng mới quyết định dùng ngón trỏ chọt chọt vô má Khuê mấy cái.
"Khuê ơi, dậy cho anh về."
Khuê nguyên hôm nay chết dí ngoài sân bay rồi còn phải ngồi mấy tiếng xe đò để về quê mệt muốn chết nên đã ngủ là không muốn tỉnh dậy, lúc này cậu bị ai đó cố tình chọc vào người liền nhăn mặt lại, sau đó nhe răng ra phập một cái vô tay anh. Cái cắn không đau mấy nhưng vẻ chẹp miệng chép môi rồi lại cạ má vào đùi anh tiếp tục ngủ làm anh Tòn đỏ bừng cả mặt, đến cả vành tai cũng ấm sực lên như bếp lò nhỏ.
Cu Nêm nhìn mà thấy sốn cả mắt, thật sự là không nhìn nổi nhưng lại muốn biết tiếp theo xảy ra chuyện gì. Anh hai nhà nó dịu dàng từ nhỏ tới lớn, hồi chưa có cu Nêm thì anh Khuê là người duy nhất hưởng tất cả sự chiều chuộng của anh. Cu Nêm biết được chuyện này cũng là từ mấy ông bạn của anh Tòn, nó nghe cái giai thoại hồi đó anh Tòn chu chu anh Khuê dữ dội lắm mà chỉ dám trợn ngược cả mắt, sau đó cu cậu tức giận giậm chân đùng đùng chạy qua chất vấn anh hai.
BẠN ĐANG ĐỌC
meanie/minwon - sayang
Fanfictionkhuê thích anh, anh thích khuê, nhưng mà không có cùng lúc - vui lòng không mang ra khỏi wattpad này
